Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2839 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 33
đối tượng mọi người tìm kiếm.

❊ ❊ ❊

"Không sao. . . . . . khiến cho Bách Hiểu cô nương tổn hao tâm trí rồi" Nhan Nhiễm Y lại nâng ly.

Bách Hiểu cười khẽ, uống một hơi cạn sạch. Nói: "Xấu hổ. . . . . . Ta sẽ tiếp tục điều tra."

Diệp Linh Cẩm có cảm thấy không khí này là lạ.

"Còn có. . . . . ." Bách Hiểu khẽ nhíu mày lại "Nhan công tử, mặc dù ta không có chút manh mối nào nhưng mà ta cũng sẽ tiếp tục điều tra. Có Nhan công tử ở đây, ta sẽ không thất bại hai lần đâu! Nếu như không tra ra chút gì, làm sao xứng đáng với danh hiệu của ta"

Diệp Linh Cẩm lẳng lặng ăn phần ăn của mình, không nói chen vào. Thỉnh thoảng, Nhan Nhiễm Y lại gắp một miếng thịt bỏ vào trong chén của nàng.

Xem ra. . . . . là đã tìm hiểu rõ ràng ý thích của nàng rồi. Thật ra thì Diệp Linh Cẩm không biết làm sao hôm nay nàng lại không có chút cao hứng nào.

Trong phòng ăn, cách vài cái bàn có ba đại hán diện mạo hết sức hung ác, tay cầm đại đao rất giống trong tiểu thuyết võ hiệp, có biệt danh là "Gấu đen mù vô địch" hay "sư tử ba đầu sáu tay", nhìn giống hệt nhau.

"Ai. . . . Nghe nói con gái của Liễu Như Sương là Diệp Linh Cẩm vẫn còn sống. Diệp gia gặp chuyện không may, đêm đó đã được người cứu đi cũng chưa chết, nói không chừng Trường Sinh Dẫn ở trên người của nàng" Một đại hán nói.

Tên còn lại để đại đao xuống, cầm vò rượu lên uống liền một hơi, nói: "Nếu có thể tìm được người con gái này của Liễu Như Sương, sẽ biết được Trường Sinh Dẫn ở nơi nào, tìm được rồi, ta và ngươi, cuộc đời này huynh đệ ba người chúng ta không phải lo, bạc và nữ nhân, muốn cái gì có cái đó".

Người còn lại phụ họa nói: "Đúng vậy. . . . Nghe nói người con gái này của Liễu Như Sương là một kẻ ngốc. Đáng tiếc Liễu Như sương năm đó dù sao cũng là một mỹ nhân. Nhưng con gái của bà ta lại là một kẻ ngốc, trái lại sẽ dễ dàng tìm kiếm, hơn nữa nghe nói bọn họ đã tới Lịch Thành".

Hiển nhiên, bộ dạng ba người giống hệt nhau. Nơi này, Nhan Nhiễm Y, Bách Hiểu, Diệp Linh Cẩm dĩ nhiên là nghe được. Trong lòng Diệp Linh Cẩm thoáng "lộp bộp".

Nhan Nhiễm Y nhìn Diệp Linh Cẩm bên cạnh ngẩn người ra, liền nói với Bách Hiểu: "Xem ra, nơi đây không thể ở lâu được, vốn muốn mời Bách Hiểu cô nương cùng ăn một bữa thật ngon, sau đó cáo từ. . . . Thật là thất lễ rồi". Dứt lời, liền kéo Diệp Linh Cẩm, đè đầu của nàng xuống.

Diệp Linh Cẩm hiểu được Nhan Nhiễm Y lo lắng người khác sẽ thấy vẻ mặt đờ đẫn của nàng, hoặc là sợ nàng đột nhiên ngây người ra sẽ bị người khác phát hiện.

"Xe ngựa ta đã phân phó người chuẩn bị tốt rồi, ta sẽ tiễn đưa các ngươi rời đi" nữ nhi giang hồ quả nhiên là không câu nệ tiểu tiết.

“cảm ơn”

Ba người ra khỏi quán rượu, xe ngựa dừng ở cách đó không xa. Thật ra thì đã ở ngoài thành Trường Giang rồi, chỉ là cảnh sắc nơi này rất đẹp, nên mỗi ngày có rất nhiều người đến ngắm cảnh, câu cá, người sinh sống ở chỗ này mới mở quán rượu.

Nhan Nhiễm Y kéo Diệp Linh Cẩm hướng về phía Bách Hiểu. Ba người làm tư thế cáo biệt.

"Thật ra thì ta biết rõ, nàng không phải sư muội của ngươi mà là Diệp gia đại tiểu thư, Diệp Linh Cẩm" Bách Hiểu nhìn Nhan Nhiễm Y, nhàn nhạt nói ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »