Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2858 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 77
đều vì trường sinh.

❊ ❊ ❊

Cánh tay của Diệp Linh Cẩm vừa cử động, đầu gác lên tay cũng trượt ra, tỉnh giấc. Nàng không biết mình đã ngủ trong bao lâu, tuy nhiên xem ra đã là giờ Tý.

Vài sợi tóc của Địch Tinh tung bay, có cảm giác hăng hái, khác hoàn toàn so với lúc bình thường.

"Như thế nào?" Nhan Nhiễm Y hỏi.

Địch Tinh đi thẳng đến trước bàn ngồi xuống, thở dài, thở hổn hển nói: "Ai.............Đừng có hy vọng gì, ghi chép về trận ôn dịch hai năm trước chỉ có hai dòng chữ, về người kia cũng chỉ nói đó là một người trẻ tuổi, rất thần bí................chỉ có.........."

"Chỉ điều tra được những cái này?" Quan Hoán Chi hỏi.

Địch Tinh gật đầu một cái.

Mọi người rơi vào trạng thái trầm mặc..........Mặc dù đêm đã khuya, nhưng không ai thấy buồn ngủ............ Dù sao.............thần bí quá thật sự làm cho người khác không hiểu nổi.

"Xem ra................Con đường điều tra vụ án lần này của Quan huynh không hề thuận lợi a............." Nhan Nhiễm Y thoải mái cười cười nói.

"Đây là lần thứ hai.........." Quan Hoán Chi trả lời.

Địch Tinh kinh ngạc: "Còn có lần trước sao?"

"Chuyện bắt cóc thiếu nữ uống máu ở Lịch Thành............"

Diệp Linh Cẩm cho rằng vụ án ấy Quan Hoán Chi đã phá được. Nếu không có những lời kia............ Đột nhiên nàng nhớ ra, mặc dù vụ án kia so với vụ án Diệp gia chỉ là chuyện nhỏ..............nhưng đều là vì Trường Sinh!

Nghĩ đến đây, Diệp Linh Cẩm cảm thấy rùng mình.

Là trùng hợp hay do người khác cố ý gây nên?

Trong đại sảnh lại là một mảnh trầm mặc, hiển nhiên là tất cả mọi người đều đang nghĩ đến chuyện đó.

"Chuyện ở Liễu Thành và Trường Sinh dẫn có liên quan nhưng chuyện ở Lịch Thành và Trường Sinh dẫn không có liên quan a.........." Địch Tinh vuốt vuốt cằm như đang suy nghĩ điều gì đó.

Không ai trả lời..............

Lúc này vẻ mặt của Diệp Linh Cẩm cũng rất nghiêm túc, cũng may là sự chú ý của mọi người đều đặt trên vụ án nên không có ai chú ý đến nét mặt của nàng.

"Không còn sớm nữa............Cũng nên đi ngủ thôi................Ngày mai thu dọn một chút rồi đến Đan Thành............mọi người thấy thế nào?" Quan Hoán Chi hỏi.

Đich Tinh hai tay giơ lên: "Ta không có ý kiến...........Cho dù ta có ý kiến thì các ngươi cũng không để ý đến ta." ╮( ̄▽ ̄" )╭

"Cẩm nhi............Ta đưa ngươi đi ngủ............." Nhan Nhiễm Y đứng lên, đưa tay ra với Diệp Linh Cẩm. Dùng hành động thực tế để tỏ rõ thái độ của mình.

Thật ra thì lúc này Diệp Linh Cẩm cũng cảm thấy có chút mệt mỏi: "Ừ..........."

Nhớ đến những người đang trong vùng nước sôi lửa bỏng của Liễu Thành, trong lòng nàng lại có chút buồn bã, nhưng mà, nàng không phải là loại ngây thơ cho rằng chỉ với lực lượng của bọn hắn mà trong thời gian ngắn có thể kêu gọi, thức tỉnh được người Liễu Thành.

Khi mọi người còn đang sống chung, chung quy lại sẽ phát hiện ra có một số việc mình không thể giúp gì được.............Ví dụ như, Quan Hoán Chi không có cách nào có thể giải đáp tất cả các câu đố, ví dụ như Diệp Linh Cẩm không thể trở về hiện đại, ví dụ như Địch Tinh không thể quay lại để cứu người nhà mình, ví dụ như nhất định bọn họ phải bỏ lại mọi người trong Liễu Thành để tiếp tục đi đến Đan Thành, ví dụ như Nhan Nhiễm Y............

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »