Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 3056 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 97
quá ích kỷ.

❊ ❊ ❊

"Không tồi............ Hiện tại có Bùi đại ca, lúc ấy hắn cứu ta, bây giờ cũng đối xử với ta rất tốt, một mực giúp ta truy tìm manh mối lấy lại công đạo cho Diệp gia." Diệp Linh Đoạn lau nước mắt nói.

Dưới ánh trăng, gương mặt ngây thơ này trở nên đặc biệt mỹ lệ.

Nhìn dáng vẻ Diệp Linh Đoạn khi nói về Bùi Lâu Tuấn, Diệp Linh Cẩm cảm thấy được, Diệp Linh Đoạn đã nảy sinh tình cảm với Bùi Lâu Tuấn. Nếu lúc trước người hắn cứu là mình, đối phương toàn thân áo trắng, cử chỉ không tầm thường, một mình đảm đương mọi việc, chăm sóc người khác lại tinh tế chu đáo thì chính mình cũng sẽ thích hắn thôi..........

Tóm lại.............. Nàng hy vọng Diệp Linh Đoạn sẽ hạnh phúc...........

"Đoạn nhi............ Bùi................ Người tốt.............." Hy vọng hắn có thể chăm sóc cho ngươi thật tốt.............

Diệp Linh Đoạn nhìn Diệp Linh Cẩm cười cười nói: "Tỷ tỷ, rốt cuộc ngươi thật sự ngốc hay là giả ngốc........"

( ̄_ ̄' alt='' >' alt='' >' alt='' >) đương nhiên là. . . . . . Giả ngốc. . . . . .Trong lòng Diệp Linh Cẩm nói.

"Thật ra............ Ta và.............Uhm...........Lưỡng tình tương duyệt............" Diệp Linh Đoạn đỏ mặt ấp úng nói.

Trong lòng Diệp Linh Cẩm quả nhiên đã đoán đúng. ╮( ̄▽ ̄" )╭

"Nhưng mà................. Trước khi chuyện này kết thúc, ta sẽ không tính toán chuyện hôn sự............"

Nhìn dáng vẻ Diệp Linh Đoạn còn chút trẻ con như vậy, đầu mũi Diệp Linh Cẩm có chút ê ẩm. Diệp Linh Đoạn đã đặt hết mọi chuyện lên bản thân mình rồi............

"Ôi.............Ngươi nói xem............. Trường Sinh dẫn rốt cuộc là cái quái gì mà.............. hại chết nhiều người như vậy..........." Diệp Linh Đoạn và Diệp Linh Cẩm cùng ngồi trên tảng đá nhìn lên trời.

Diệp Linh Cẩm không nói gì, bởi vì nàng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Diệp Linh Đoạn, không muốn để nước mắt chảy xuống, lại nhớ đến người đàn ông và đứa trẻ ngã xuống bên cạnh chân nàng ở Liễu Thành, nhớ đến cái đêm Diệp gia bị huyết tẩy máu chảy thành sông.

Trốn mình trong cái vòng nhỏ hẹp, không quan tâm đến những chuyện đã qua, tự cho rằng là mình có thể vui vẻ khi còn tiếp tục được sống, có phải nàng thật sự rất ích kỷ không, quá tồi tệ rồi không..........

Có một số việc, cho dù ngươi có không muốn liên quan nhưng cũng là trách nhiệm mà ngươi không thể bỏ xuống được..........

Trong tai Diệp Linh Cẩm vang lên lời mà Nhan Nhiễm Y nói.............

Trốn không thoát đâu............ Dường như cho dù nàng có gắng chạy trốn đến đâu thì cũng không thể thoát được.......

Đúng là nàng xuyên qua đến đây, Diệp gia, Liễu Thành, thậm chí thế giới này, đều không có một chút quan hệ gì với nàng, nàng chỉ muốn mình có thể sống thật tốt mà thôi.

"Oa........... Không phải là đồ ngốc kia sao........"

Ba người Nhan Nhiễm Y đã trở lại.

Lúc này Diệp Linh Cẩm mới lấy lại tinh thần, lại thấy Diệp Linh Đoạn đã đi lúc nào mà nàng cũng không hay biết.

"Ánh trăng.........." Diệp Linh Cẩm chỉ lên trời.

Địch Tinh đi đến bên người nàng ngồi xuống, đồng thời nhìn lên trời, sau đó nói: "Uhm............ Ánh trăng............"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »