Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2953 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 12
nhiễm y.

❊ ❊ ❊

Không có ai có thể nương nhờ sao. . . . . . Cũng đúng, nàng ở chỗ này ngay cả một gia đình nho nhỏ cũng không có, không có khuynh thành xinh đẹp, không có sắc sảo thông minh. Bạch y đại hiệp làm sao sẽ tới cứu một ngốc tử.

Đau đớn trên cổ tay đã chiếm hết tất cả giác quan của nàng, nàng đã không thể thấy được các cô nương cùng phòng xung quanh.

Giữa phòng đặt một bàn cơm. Mặc dù không có khẩu vị, Diệp Linh Cẩm vẫn cố miễn cưỡng vươn tay trái cầm ăn một chút. Người là sắt, cơm là thiết a. . . . . .

Sau đó, Diệp Linh Cẩm vừa mơ mơ màng màng.

Loáng thoáng, vài tiếng huyên náo xôn xao trước mặt đánh thức Diệp Linh Cẩm. Khẽ mở mắt, ngọn đèn dầu rất sáng, bóng người lắc lư.

Giờ phút này nàng không chỉ đau ở cổ tay, hơn nữa bởi vì mất máu mà suy yếu, bụng cũng bắt đầu quặn đau rồi, tất cả đau đớn khiến cho nàng chảy mồ hôi lạnh.

"Lâm viên ngoại. . . . . . Còn không khoanh tay chịu trói. . . . . ."

"Mọi người đứng yên không được cử động, các ngươi vào lục soát. . . . . ."

Có người tới cứu rồi hả ? Ánh mắt Diệp Linh Cẩm sáng lên.

Mấy cô nương cùng phòng nghe thấy động tĩnh, vì vậy hô to lên.

Cuối cùng, bọn họ rốt cuộc bị tìm được.

Diệp Linh Cẩm nhìn thấy một nhóm người vọt vào, còn có Nhan Nhiễm Y một thân thanh y. Nhất thời giống như nhìn thấy người thân, Diệp Linh Cẩm tựa vào góc tường chảy ra nước mắt.

Đi cùng với hắn chính là Vi Đăng.

Mơ mơ màng màng, Diệp Linh Cẩm được Nhan Nhiễm Y bế lên. Giờ phút này nàng bởi vì vui sướng, đau đớn, không có cảm thấy ngượng ngùng, hơn nữa không thể nào để một cô nương như Vi Đăng tới ôm nàng.

Bên tai ồn ào, cảnh tượng không ngừng biến hóa, đợi đến cuối cùng rốt cuộc yên tĩnh lại, Diệp Linh Cẩm nhận ra , rốt cuộc đã trở lại khách sạn.

"Nha. . . . . . Công tử. . . . . ."

"Thế nào?" Nhan Nhiễm Y ôm Diệp Linh Cẩm nghiêng đầu nhìn Vi Đăng đang đỏ mặt.

Trong hoàn cảnh yên tĩnh, đối thoại của bọn họ khá rõ ràng truyền vào tai Diệp Linh Cẩm.

"Ách. . . . . . Công tử, người, người trước tiên nên đặt Diệp tiểu thư xuống đi." Vi Đăng tiếp tục đỏ mặt nói.

Nhan Nhiễm Y kỳ quái nhìn Vi Đăng một chút, để Diệp Linh Cẩm nằm trên giường. Diệp Linh Cẩm chạm được giường cố gắng lặng lẽ mở mắt, thấy Nhan Nhiễm Y một thân thanh y, sau đó. . . . . . Nhan Nhiễm Y thật nhiễm y rồi.

Mặt của Diệp Linh Cẩm đỏ bừng lên, trong lòng kêu rên: tại sao lại như vậy, thì ra lời nói kỳ quái của Vi Đăng là bởi vì cái này này.

Vừa nằm xuống, một cái chăn đã bay tới trùm lên trên người nàng, bao gồm đầu. Diệp Linh Cẩm lúc này vô cùng cảm tạ Vi Đăng đã giúp nàng có thể núp ở trong chăn đỏ mặt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »