Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2914 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 14
lòng tốt của cô bé quàng khăn đỏ.

❊ ❊ ❊

"Ngốc tử lại đang ngẩn người"

Diệp Linh Cẩm giựt giựt khóe miệng, ngốc tử không ngẩn người thì còn làm gì ? Nói câu này có quá thừa không?

Trong Diệp Linh Cẩm còn tồn tại một ‘Diệp Linh Cẩm’ khác, mà ‘Diệp Linh Cẩm’ này lại có những hành động mà Diệp Linh Cẩm bình thường không thể làm trước mặt người khác.

Cái người mà nói câu thừa thãi như thế dĩ nhiên chính là cô bé quàng khăn đỏ Địch Tinh rồi.

Diệp Linh Cẩm lười để ý hắn, nhưng cái ‘Diệp Linh Cẩm’ bên trong thì đang ồn ào la hét:"Cô bé quàng khăn đỏ, sao cứ trêu chọc ta, có bản lĩnh đi tìm đại xói xám lớn mà trêu chọc"

Địch Tinh cũng không quan tâm xem Diệp Linh Cẩm có để ý hắn hay không, xê dịch cái ghế đến gần mép giường, thở dài:" Ngươi cũng thật đáng thương, cả nhà bị giết sạch, còn lại là một kẻ dần, nhà ta năm đó cũng bị kẻ thù đuổi giết, đều chết sạch.... ....."

Diệp Linh Cẩm im lặng, nàng không nghĩ tới Địch Tinh lại có một thân thế bi kịch như vậy

"Dù sao, làm kẻ ngốc cũng có chỗ tốt luôn vui vẻ sống qua ngày, không cần lo âu nghĩ ngợi điều gì."

Sau đó thả tay vào trong lồng ngực lấy ra một chai thuốc, rồi vươn tay tháo miếng băng vết thương trên cổ tay của Diệp Linh Cẩm.

Diệp Linh Cẩm nhìn hắn, rụt tay lại. Hắn muốn làm gì. rắc muối hay xức hạt tiêu lên miệng vết thương?

"Đừng nhúc nhích." Địch Tinh giữ chặt lại:" Lão tử hôm nay bị thần kinh hay sao ta?"

Diệp Linh Cẩm tránh không được, bất đắc dĩ đành phải trơ mắt nhìn cô bé quàng khăn đỏ Địch Tinh đem bột trắng trong bình rắc lên miệng vết thương của mình.

Không có gì xảy ra, không có cảm giác rát buốt, hay đau xé da trên miệng vết thương. Cô bé quàng khăn đỏ này rốt cuộc muốn làm gì?

Địch Tinh lấy băng gạc bọc lại quanh tay Diệp Linh Cẩm, rồi nhìn xuống hưởng thụ thành quả chính mình.

‘Diệp Linh Cẩm’ lại giựt giựt khóe miệng.

" Trời a ... ......... hôm nay chắc ta uống nhầm thuốc rồi. " Cô bé quàng khăn đỏ Địch Tinh lại đau khổ than lên khiến ‘Diệp Linh Cẩm’ xém xông ra.

‘Diệp Linh Cẩm’ gật đầu liên tục. Đúng vậy, đúng vậy, rốt cuộc hôm nay Địch Tinh đại gia uống lộn thuốc gì, trúng loại gió nào.

"Ta tự nhiên lại đem thánh dược chữa thương cho kẻ ngốc này dùng. Đây là dược mà chỉ có phi tử hoàng đế mới có thể dùng a!...."

Thánh dược trị thương, Diệp Linh Cẩm đã từng xem qua trong tiểu thuyết, loại dược này rất đặc biệt chỉ dành cho phi tử dùng, không hề lưu lại sẹo. Nhưng sao lại tự nhiên cho nàng dùng?

‘Diệp Linh Cẩm’ nháy mắt hóa đá ━━∑( ̄□ ̄*|||━━.

(Cụ thể thì cứ tham khảo icon thỏ lả lưới, đang há to mồm, một cái tia chớp đánh xuống là được.)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »