Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2940 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 21
sư muội cẩm nhi.

❊ ❊ ❊

Nhan Nhiễm Y đã hiểu ý của Bách Hiểu, cúi đầu nhìn Diệp Linh Cẩm cao vừa đến vai hắn, nói: "Thật ra đây là sư muội của tại hạ. Sư phụ qua đời, ta không đành lòng để một người ngốc nghếch như nàng một mình ở trên núi, nên đã mang nàng ra ngoài". Hắn sờ sờ đầu Diệp Linh Cẩm, dường như trong giọng nói thật sự có chút buồn phiền.

Thật sự có thể giả bộ sao....Diệp Linh Cẩm có cảm giác Nhan Nhiễm Y có thể lấy đầu của nàng bất cứ lúc nào. Sư muội? Sao lại không phải nha hoàn? Chẳng lẽ đại sói xám đang có tính toán gì khác?

"Nga? Ngược lại ta càng ngày càng hiếu kì, rốt cuộc sư phụ Nhan công tử ở đâu vậy?" Bách Hiểu khôn khéo cười một tiếng.

Thật ra thì Diệp Linh Cẩm cũng rất tò mò muốn biết xem đại sói xám từ đâu trong rừng đi ra ngoài. Khu rừng kia có đúng là thế ngoại đào viên, mây bay trên mặt đất, cỏ xanh biếc như tấm đệm, nhiều kỳ trân dị bảo, lại có thể tạo ra một Nhan Nhiễm Y trái với ý trời và sinh vật như vậy.

Khóe miệng Nhan Nhiễm Y khẽ nhếch lên, vỗ vỗ đầu "sư muội mình", không chút để ý nói: "Bách Hiểu cô nương người thường được gọi trên giang hồ là Bách Hiểu Sanh, lai lịch của tại hạ e rằng không thể làm khó được cô nương...."

Bách Hiểu che miệng cười: "Nhan công tử thế nào lại khiến cho người ta đội phải một cái mũ to trên đầu như vậy, tuy nhiên.....Bổn cô nương đối với Nhan công tử thực sự tò mò, chắc chắn sẽ hảo hảo đi điều tra một chút" Hiển nhiên, Bách Hiểu là một nữ nhân hết sức khôn khéo.

"Ha ha...." Nhan Nhiễm Y cười dịu dàng một tiếng.

Diệp Linh Cẩm nhìn khuôn mặt tươi cười của Nhan Nhiễm Y, trong não nảy sinh ra một cảnh tượng - Nhan đại sói xám bề ngoài là cười ha hả, nhưng trong lòng đang hung hăng mắng một câu: f*** you..... Thiếu chút nữa Diệp Linh Cẩm bật cười vì trí tưởng tượng phong phú của mình. Dĩ nhiễn, tưởng tượng cũng sẽ chỉ là tưởng tượng, đại sói xám căn bản không nói được tiếng Anh.

"Nhìn xem.....Chúng ta lại đang đứng tán gẫu ở bên đường, quanh đây vừa vặn có một quán trà, không bằng công tử mang theo sư muội cùng ta đi ngồi uống trà một chút?"

"Đương nhiên là được...."

Mơ hồ cảm thấy quan hệ giữa hai người bọn dường như không đơn giản chỉ là quan hệ nam nữ thông thường, trong lòng Diệp Linh Cẩm đem Địch Tinh ra mắng trăm ngàn lần. Nàng không muốn bị kéo vào bất kỳ chuyện gì. Diệp Linh Cẩm mặc dù rất muốn thoát thân, nhưng trên thực tế vẫn cảm thấy là không thể làm gì khác hơn là nắm lấy y phục Nhan Nhiễm Y đi theo bọn họ.

Đến quán trà, bọn họ gọi bình trà, còn gọi cho Diệp Linh Cẩm một đĩa điểm tâm.

"Ra bên ngoài, sư muội đều do Nhan công tử chăm sóc sao?" Bách Hiểu tay cầm cái ly, giương mắt hỏi.

Nhan Nhiễm Y khiêm tốn cười cười, nói: "Cẩm nhi căn bản có thể tự chăm sóc cuộc sống hằng ngày của bản thân mình."

Một tiếng "Cẩm nhi" làm cho Diệp Linh Cẩm có cảm giác ớn lạnh, nàng cố gắng khống chế để mình không bị run rẩy, nhưng không ngờ đến cằm bị hai ngón tay thon dài nắm được, kéo đầu sang, đối diện là gương mặt tuấn tú của Nhan Nhiễm Y đang cười một cách dịu dàng.

Thiếu chút nữa Diệp Linh Cẩm bị dọa sợ đến mức muốn nhảy lên. Nàng cố gắng để mặt mình không co quắp, nhưng hiện giờ chính nàng cũng không xác định được trên mặt mình rốt cuộc là có biểu tình gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »