Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 44
đồ trang sức.

❊ ❊ ❊

Ở đây không thể nói cái gì, khi hai cùng ở trong xe ngựa, Diệp Linh Cẩm luôn ngồi ở trong góc, cách Nhan Nhiễm Y một khoảng cách khá xa, rất có dáng vẻ bị mẹ kế ngược đãi.

Nhất định là có chuyện gì đó.

Diệp Linh Cẩm thấp tha thấp thỏm di chuyển từng chút lại một.

Sau đó, bất ngờ không kịp đề phòng, cánh tay bị người nào đó bắt được, búi tóc trên đầu bị một cái tay thả xuống, tóc dài bay lả tả xuống, khoác lên vai, dính cả vào trên mặt.

"Ừ...........Xem ra không phải là không có thuốc nào cứu được." Nhan Nhiễm Y nói.

Diệp Linh Cẩm cứ ngây ngốc như vậy, mặc cho đôi tay Nhan Nhiễm Y thả sức đùa nghịch với tóc của nàng.

Dần dần nàng kịp phản ứng......................Vừa rồi nói là không có thuốc chữa, ý nói là nàng đã lớn.................Một người đàn ông giễu cợt bề ngoài của một người phụ nữ, giễu cợt nàng không có mùi vị của nữ nhân, đây không phải là chuyện có thể dễ dàng tha thứ!

Nhưng mà..............Vào giờ phút này, đối mặt với con sói này, nàng chỉ có thể nhịn. ┭┮﹏┭┮

Diệp Linh Cẩm rất muốn tìm cái gương, muốn nhìn một chút xem bộ dạng hiện tại của mình là như thế nào, mà không, phải nói đúng hơn là xem dáng vẻ hiện tại bi thảm tới chừng nào. Nàng hoàn toàn không hiểu Nhan Nhiễm Y muốn làm cái gì.

Sau khi Nhan Nhiễm Y buông tay, ngay lập tức Diệp Linh Cẩm ngồi trở về trong góc, vẻ mặt oán giận nhìn Nhan Nhiễm Y, dường như muốn tố cáo chuyện xấu vừa rồi hắn làm.

Nghiêng người dựa vào, nhắm mắt, Nhan Nhiễm Y hoàn toàn không thấy gì.

"Mẹ kế................."

"Ngoan................Không nghe lời sẽ không có thịt ăn..............." Hoàn toàn không nhìn nàng.

"......................"

Thời gian còn lại trên đường, Diệp Linh Cẩm luôn rất muốn sở tóc mình một chút xem rốt cuộc nó đang có hình dáng gì, nhưng mỗi lần đưa tay lên lại bị khuất phục dưới uy nghiêm của Nhan Nhiễm Y đành phải rút tay về.

Rất là khổ não nha.

Cuối cùng, trước khi mặt trời lặn, mấy người đã đi đến Liễu Thành.

Xe ngựa đi thẳng vào trong Liễu Thanh, âm thanh bánh xe lăn hòa vào tiếng vó ngựa, truyền tới lỗ tai Diệp Linh Cẩm tiếng vang hết sức thanh thúy. Diệp Linh Cẩm cảm thấy có chút kỳ quái.

Nàng hơi vén rèm lên, nhìn ra phía ngoài một chút.

Xung quanh chỉ mấy quán nhỏ thưa thớt, không nhiều khách cho lắm, không có âm thanh phố phường, có vẻ hết sức vắng vẻ tiêu điều. Tuy nhiên, từ tiêu điều này dùng để hình dung về một thành trì không nhỏ làm Diệp Linh Cẩm cảm thấy có chút không phù hợp.

"Ta có trạch viện ở Liễu Thành, chúng ta tới đó ở............." Bất chợt, Quan Hoán Chi cưỡi ngựa xuất hiện ở cửa sổ, làm Diệp Linh Cẩm sợ hết hồn, tay run lên buông rèm xuống.

Lúc rèm buông xuống gặp phải đúng lúc gió thổi nhưng tóc của Quan Hoán Chi một cọng cũng không bay lên, hết sức chỉnh tề. Lời còn còn chưa nói xong đã bị ngắt đứt nên sắc mặt hắn không được tốt lắm.

Sau đó, đột nhiên Diệp Linh Cẩm phản ứng kịp, nhớ ra bên ngoài là một người không nên chọc tới, lại còn là một vị quan. Nàng tự nhiên lại run tay buông rèm xuống.

Vì vậy, lại ngượng ngùng vén rèm lên, lộ ra nụ cười khúc khích: "Ha hả ha hả............Ca ca xinh đẹp............"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »