Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 65
mẹ kế ta ngốc mà.

❊ ❊ ❊

Trong phòng hai người đồng thời cảm thấy không tốt.

Diệp Linh Cẩm kéo chăn, nhắm chặt hai mắt, ý thức như rời xa thực tế, thiết lập trả lời tự động: Ngài khỏe chứ, ý thức của ta hiện tại không có ở đây, sẽ cùng ngài liên lạc sau. . . . . .

"Ha ha. . . . . . Ngốc tử đừng ngủ nữa. . . . . . Nhan huynh đưa thuốc tới cho ngươi rồi, ngồi dậy Uống....uố...ng đi! Ta còn có chuyện, sẽ không quấy rầy ngươi đâu".

Thiết lập trả lời tự động: Ngài khỏe chứ, ý thức của ta hiện tại không có ở đây, sẽ cùng ngài liên lạc sau.....Dám không nói chuyện với ta sao! trong lòng Diệp Linh Cẩm gào thét (chị này đang đấu tranh tư tưởng).

Địch Tinh nói xong, liền nghe "vù" một tiếng, dụng khinh công nhảy tót lên cửa sổ, ra sân. Kẻ Trộm dùng khinh công phát huy cao độ . . .

Địch Tinh rất buồn bực phải chạy trốn. Chỉ là. . . . Mới vừa nhảy qua cửa sổ thì hắn tựa hồ nhìn thấy Nhan Nhiễm Y đang cười thân thiện với hắn vô cùng, nghĩ tới đây, Địch Tinh cả người run lên, xem ra, chỉ còn cách đi theo chân Quan Hoán Chi thôi. . .

Trong phòng. . . . . .

Nhắm hai mắt, Diệp Linh Cẩm vô cùng khẩn trương và lo lắng. Nàng không biết bây giờ Nhan Nhiễm Y đứng ở cửa hay đang đứng kế bên người nàng. Mặc dù nàng không biết công phu của hắn sâu bao nhiêu, nhưng với võ công của hắn, nếu muốn bước đi thì sẽ không dễ dàng để ột người “kém cỏi” như nàng nghe được.

"Đã thức dậy chưa…..Tỉnh lại thì ngồi dậy uống thuốc thôi… ". Giọng nói ôn hòa Vạn năm không đổi, vang lên bên tai Diệp Linh Cẩm.

Quả nhiên là…..Nhan Nhiễm Y nhân lúc nàng không chú ý đã đi tới bên giường, nói không chừng bây giờ hắn đang nhìn mặt nàng nở nụ cười.

Kiên quyết giả bộ ngủ!

Diệp Linh Cẩm hiểu, Nhan Nhiễm Y đã biết buổi tối hôm qua Địch Tinh chạy đến phòng nàng, nàng nhất định sẽ không được dễ chịu. Chẳng hạn như lúc trước Địch Tinh dùng Mứt quả để lấy lòng nàng, đã đủ cho nàng uống một bầu tức giận của Nhan Đại sói xám.

…………………..

Nhan Nhiễm Y nhẹ nhàng cười một tiếng.

Diệp Linh Cẩm trong đầu bật lên bốn chữ to: “nhẹ nhàng một đao”. Kèm theo sấm sét và gió lớn. Cả người nàng hỗn loạn. . .

"Cẩm nhi. . . . . . ngồi dậy. . . . . . Uống thuốc xong ngủ tiếp. . . . . ." Nhan Nhiễm Y dịu dàng nói.

Diệp Linh Cẩm không biết rốt cuộc Nhan Nhiễm Y là giả bộ hay thật lòng, nhưng là nàng biết nàng phải ngồi dậy.

"Ưm . . ." Diệp Linh Cẩm từ từ mở mắt, đôi tay trong chăn đưa ra, dụi dụi mắt, nhìn thấy Nhan Nhiễm Y mặc chiếc áo xanh đang đứng bên giường, thân thể cao lớn che khuất ánh mặt trời chiếu vào, cái bóng của hắn in trên đầu giường.

"Mẹ kế. . . . . . Khó chịu. . . . . ." Lúc này còn là giả bộ đáng thương một chút thì tốt hơn.

Nhan Nhiễm Y hướng Diệp Linh Cẩm nở nụ cười dịu dàng, giống như là từ mẫu, rồi ôn nhu nói: "Hiện tại đã biết khó chịu sao . . . Tối hôm qua Địch Tinh và ngươi vui đùa, lúc đó sao không biết mặc nhiều quần áo?". Lời nói này lại làm cho Diệp Linh Cẩm trong lòng giật mình.

"Mẹ kế. . . . . . Ta ngốc mà. . .". Kẻ ngốc làm sao biết nhiều như vậy. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »