Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2913 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 72
không thể trả lời.

❊ ❊ ❊

Diệp Linh Cẩm cũng bận tâm một hồi, đan dược đáng chết. . . . . . Trong lòng như có luồng sóng dữ chảy lẫn nhau. Nhưng suy nghĩ một chút tình cảnh bản thân, sóng cuộn trong lòng liền chìm xuống, chỉ còn lại từng vòng xoáy, không thể biến mất.

"Đại nhân các ngươi cũng không quan tâm?" Nhan Nhiễm Y hỏi, giọng nói lạnh nhạt giống như đang hỏi việc nhà.

Quan sai ngáp một cái, phất phất tay: "Đại nhân cũng luyện đan a. . . . . . Ai. . . . . . Đi thôi đi thôi. . . . . . Đừng làm trở ngại chúng ta. . . . . ."

Xem ra quan phủ ở Liễu thành cũng không có thuốc chữa rồi. . . . . . trong lòng Diệp Linh Cẩm Tâm có chút bi thương.

"Đi thôi. . . . . ." Nhan Nhiễm Y kéo tay Diệp Linh Cẩm, ra khỏi quan phủ.

Bảng hiệu cũ kĩ của Quan phủ dần dần cách xa bọn họ.

Diệp Linh Cẩm nhìn người trên đường phố, có chút sầu não, mứt quả trong tay cũng không muốn ăn nữa. . . . . . Tay vừa trượt, liền rơi trên mặt đất, nhất thời dính một lớp bụi. Diệp Linh Cẩm dừng bước lại.

Nếu ở Lịch thành hoặc là thành trấn khác, sợ là ngay lập tức sẽ có chó nhỏ đến đây . . . . . Nhưng rất ít chó ở Liễu thành. . . . . .

"Rớt thì thôi. . . . . . Lần sau sẽ mua cho ngươi."

Giọng nói của Nhan Nhiễm Y dịu dàng vang lên bên tai nàng.

Diệp Linh Cẩm trầm trầm lặng trong chốc lát, lôi kéo Nhan Nhiễm Y tiếp tục đi, trong miệng nói: "Ta muốn ăn thịt. . . . . ." Giọng nói hết sức nghiêm túc.

"Tốt. . . . . . Trở về ăn thịt. . . . . ."

Chờ đến Quan Gia trạch viện, Diệp Linh Cẩm mới bới phiền lòng, cả người cũng nhẹ nhàng rất nhiều.

Trong đại sảnh, Quan Hoán Chi đang ngồi cùng Địch Tinh, một người trời sanh thiếu ngôn quả ngữ, không nói bàn về chuyện đứng đắn căn bản không nói thế nào, một người mặc dù nói nhiều, nhưng đối với Quan lão gia không có cách nào thoải mái, hai người nhìn nhau chẳng nói gì, chỉ có khổ lão quản gia, bị thiếu gia nhà mình kêu ở bên cạnh hầu hạ, thật không dễ chịu.

"Quan huynh và Địch huynh đang nói chuyện gì? Trao đổi thu hoạch hôm nay?" Nhan Nhiễm Y dắt Diệp Linh Cẩm đi vào.

Địch Tinh: ". . . . . ."

"Nhan huynh dẫn Cẩm Nhi cô nương đến mặt trời lặn mới trở về, vừa mới làm cái gì rồi hả ?" Giọng nói không nhanh không chậm, không to không nhỏ chính là của Quan Hoán Chi vẻ mặt bình tĩnh.

Diệp Linh Cẩm: ". . . . . ." mặt Phán quan cũng rất có mị lực chiến đấu, so Địch Tinh mạnh hơn nhiều.

Địch Tinh phụ họa nói: "Đúng. . . . . . Hai người đi ra ngoài lâu như vậy làm cái gì?" Lại nhảy đến trước mặt Diệp Linh Cẩm, nói: "Đứa ngốc. . . . . . Ngươi nói. . . . . ."

"Không thể trả lời. . . . . ." Giọng nói âm trầm giành trước Diệp Linh Cẩm.

Sau đó, Diệp Linh Cẩm bị Nhan Nhiễm Y lôi kéo, vòng qua Địch Tinh, đi tới rìa ghế dựa ngồi xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »