Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2943 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 30
bỏ trốn mất dạng.

❊ ❊ ❊

"Mỹ ca ca. . . .", Diệp Linh Cẩm dừng lại, hai mắt mở to nhìn Quan Hoán Chi. Chỉ thấy gương mặt trước mắt lạnh lùng nhưng anh tuấn, đôi lông mày hơi cau một cái, chỉ là rất mơ hồ thoáng qua, sau đó Quan Hoán Chi gật đầu với Diệp Linh Cẩm một cái để tỏ ý.

Ước chừng là nhớ lại quá khứ không vui, Diệp Linh Cẩm nhìn trời. . . rất muốn xoa nhẹ lên khuôn mặt Phán quan bị Sói xám lớn làm thương tổn tâm linh kia, nhưng nàng biết, nếu như nàng tiếp tục chào hỏi với hắn thì sẽ chỉ là họa vô đơn chí, cho nên nàng quyết định, hay là rưới thêm chút dầu lên lửa đi! Bởi vì mới vừa rồi nàng thật rất không vui vẻ! Sự thật chứng minh, tâm tình của người ta không tốt sẽ trở nên tồi tệ, bất kể là thông minh như Nhan Nhiễm Y, hay là giả bộ ngu như Diệp Linh Cẩm.

"Mỹ ca ca. . . ." Diệp Linh Cẩm thừa dịp Quan Hoán Chi đi qua bên người nàng, liền kéo tay áo hắn lại.

Quan Hoán Chi ngừng lại, mặt hơi đen (khó chịu).

"Mỹ ca ca không nhớ rõ Cẩm nhi sao. . . làm sao lại ngốc như vậy. . ." Diệp Linh Cẩm lộ vẻ mặt khờ dại hỏi.

Quan Hoán Chi cho dù muốn đánh người cũng không cách nào xuống tay, bị người ta chộp được chứng cứ cho tội danh “công tử nhà quan ức hiếp thiếu nữ nhà lành” sẽ không tốt, sau này hắn vẫn còn muốn lăn lộn đấy.

“Cô nương, ngươi ở chỗ này một mình sao?” tên khốn kiếp Nhan Nhiễm Y kia ở đâu?

"Uh, kế mẫu bỏ ta rồi. . . . . ."

Nha hoàn bên cạnh bị việc cố ý đè thấp giọng nói, giả bộ thần sắc ưu thương của Diệp Linh Cẩm chọc cho phì cười một cái.

"Ách, cô nương chớ khổ sở. .". Quan Hoán Chi kỳ thật không biết an ủi người.

Diệp Linh Cẩm thiếu chút nữa bị bộ dạng không được tự nhiên này của Quan Hoán Chi làm cho tức cười.

"Sao mỹ ca ca lại tới nơi này. . . . .", thật ra thì nàng rất tò mò, chỗ tốt của việc làm kẻ ngốc chính là muốn nói cái gì, muốn hỏi cái gì, căn bản cũng có thể nói ra, không cần suy nghĩ quá nhiều.

"Ách,. . .Ta. . . . Ca. . . Ca, ca đến tự nhiên là có chuyện, cho nên trước không giúp ngươi được, tối nay tới tìm ngươi chơi”. Hai chữ “ca ca" này thật lòng mà nói hắn rất khổ sở, rất không được tự nhiên, dĩ nhiên, hắn sẽ không trở về chơi đâu, hắn nói dối thôi.

Hắn xoay người, nói với người dẫn đường: “Đừng để cho Bách Hiểu cô nương đợi lâu, chúng ta nên đi thôi”. Dứt lời, liền đi theo người dẫn đường, không nhìn cặp mắt đờ đẫn, lộ vẻ sầu não, suy nghĩ của Diệp Linh Cẩm.

Nhìn Quan Hoán Chi rời đi giống như trốn, Diệp Linh Cẩm rất là vui sướng trong lòng, vì thế, trong nháy mắt đã cười lên"ha ha".

Nha hoàn của nàng nhìn theo không hiểu ra sao, cuối cùng tổng kết: ý tưởng của kẻ ngốc luôn khác người, không cách nào lý giải nổi.

Diệp Linh Cẩm đi theo nha hoàn vòng bên đông, vòng bên tây, trong lòng cảm thán: giang hồ này nghe ra thật là phức tạp, bí mật bên trong nhất định là không ít nhưng nàng không có hứng thú. Ngộ nhỡ không cẩn thận để cho nàng phát hiện ra cái gì lại bị cuốn vào tranh chấp nhà ai thì nàng phải làm sao? đường giang hồ này đi loạn không tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »