Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2925 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 19
ai nói là kẻ ngốc thích ăn mứt quả!.

❊ ❊ ❊

Tiếp tục ngẩn người....

"Ngốc tử, có muốn đi ra ngoài chơi hay không?"

Ngẩng đầu nhìn lên trời nói: "Muốn...."

Thật ra thì Diệp Linh Cẩm cũng muốn ra ngoài một chút, nếu cứ tiếp tục cả ngày ngồi buồn bực trong khách điếm sẽ suy nghĩ lung tung mất, có cảm giác lúc đó coi như nàng không ngốc cũng sẽ biến thành kẻ điên, tự mình làm ình phát điên.

Địch Tinh sờ sờ cằm: "Hắc hắc, vậy thì đi cùng lão tử. Trên đường nhớ kỹ đi sát ta, đừng gây chuyện biết không ngốc tử."

Diệp Linh Cẩm từ từ đi theo sau Địch Tinh, cuối cùng vẫn cảm thấy trong mắt cô gái quàng khăn đỏ có tính toán: "Được". Xem xem rốt cuộc trong hồ lô hắn là đang bán thuốc gì.

Thật ra cô gái quàng khăn đỏ cũng không phát hiện, mình nói điều kiện với kẻ ngốc là một hành động rất ngây thơ.

"Này, cầm lấy!"

Lúc này, trong tay Diệp Linh Cẩm đang cầm một xâu mứt quả mà cô bé quàng khăn đỏ Địch Tinh mua cho nàng ở bên đường, "Diệp Linh Cẩm" trong lòng đang đập đầu vào tường nói: "Này cô bé quàng khăn đỏ, rốt cuộc là ai nói cho ngươi biết rằng ta thích ăn loại đồ ăn mà trẻ em thích ăn: mứt quả..... Lẽ nào ngày đó trong đầu ngươi cho rằng trẻ con và kẻ ngốc đều thích ăn cái này sao?"

Thấy Diệp Linh Cẩm cầm mứt quả ngẩn người, Địch Tinh nhíu mày: "Thế nào, không thích sao? Nhiều màu đỏ trông thật ngon nha!"

(ノ=Д=)ノ┻━┻ cái này hợp với ngươi hơn đó! "Diệp Linh Cẩm" trong lòng đập bàn gào thét.

Nhưng trên thực tế Diệp Linh Cẩm rất thản nhiên ----- kỳ thật vẻ mặt cũng không thay đổi khi cầm mứt quả, ăn một miếng, sau đó lộ ra nụ cười đầy răng, nói với Địch Tinh: "Ha ha....Ăn ngon lắm!"

"Ừ......ngoan....." Địch Tinh hài lòng sờ sờ đầu Diệp Linh Cẩm.

Diệp Linh Cẩm thật sự muốn đem móng vuốt của hắn đánh xuống, rõ ràng là cô bé quàng khăn đỏ ngây thơ, còn giả bộ người lớn cái gì! o( ̄ヘ ̄o#).

Cứ như vậy Địch Tinh mang theo Diệp Linh Cẩm đi lại trên đường.

Nhìn bóng lưng Địch Tinh, đột nhiên Diệp Linh Cẩm thấy buồn cười, ở trong mắt người khác, trông hai người bọn họ có phải rất giống huynh muội hay không? Ca ca khó tính mang theo con của mẹ kế.

Đi đến một chỗ rẽ, đột nhiên Địch Tinh đi chậm lại.

Diệp Linh Cẩm đưa mắt nhìn. Thì ra là cô bé quàng khăn đỏ gặp phải đại sói xám.

Làm sao lại có thể trùng hợp như thế? Diệp Linh Cẩm nhìn gáy Địch Tinh. Chẳng lẽ là do cô bé quàng khăn đỏ cố ý?

Bên cạnh đại sói xám Nhan Nhiễm Y còn có một cô nương xinh đẹp? Diệp Linh Cẩm nhìn Địch Tinh một cách kỳ quái, chẳng lẽ cả ngày cô bé quàng khăn đỏ bị đại sói xám hành hạ, tự nhiên đối với đại sói xám nảy sinh tình cảm không đúng nào đó?

Quả nhiên là trạng thái thích bị ngược M nha.......

Nhan Nhiễm Y và cô nương xinh đẹp cùng đi vào một cửa hàng.

Địch Tinh nghiêng đầu, biểu lộ gương mặt giống như Nhan đại sói xám cười nói: "Có nhìn thấy không, mẹ kế của ngươi đang ở nơi nào, đi tìm hắn đi, hắn có thể cho ngươi nhiều đồ ăn ngon hơn." Dĩ nhiên, công lực của cô bé quàng khăn đỏ chỉ có thể lừa gạt một "kẻ ngốc" như Diệp Linh Cẩm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »