Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 3057 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 13
nữ nhân xấu hổ.

❊ ❊ ❊

"Cái đó. . . . . . Công tử. . . . . . Người trước tiên đi đổi một bộ y phục thôi. . . . . ." Lỗ tai Diệp Linh Cẩm lúc này càng thêm bén nhạy, có thể nghe được đối thoại của bọn họ.

"Thế nào. . . . . ."

Nhan Nhiễm Y im bặt, sau đó là một loạt tiếng bước chân.

Mặt của Diệp Linh Cẩm càng thêm đỏ rồi, về sau làm sao mà đi gặp người. Hơn nữa nam nhân cổ đại đối với thứ kia của nữ nhân vô cùng kiêng kỵ, cảm thấy đó rất bẩn thỉu.

Không biết Nhan Nhiễm Y khi nhìn thấy trên thân thanh y của hắn có dính một vệt đỏ, trên mặt sẽ biểu tình như thế nào.

Sau đó Vi Đăng tới bưng thuốc, uống vào khiến bụng ấm áp, không có khó chịu nữa, sau đó lại đem vải bông tới, cùng vài thảo mộc hôi gì đó.

Diệp Linh Cẩm thấy những thứ đó, mặt vừa đỏ.

Vi Đăng bật cười: "Diệp tiểu thư cũng biết xấu hổ a. . . . . . Biểu tình của công tử mới vừa rồi thật rất đặc sắc."

"Đăng Đăng. . . . . ." Diệp Linh Cẩm cắt đứt lời Vi Đăng, cầm lấy những thứ đó, sau rối rắm nhìn nàng.

"Diệp tiểu thư muốn ta đi ra ngoài sao?" Vi Đăng nhìn nàng dò hỏi.

Diệp Linh Cẩm ngơ ngác gật đầu một cái.

Chờ Vi Đăng rời khỏi, Diệp Linh Cẩm lập tức đổi sang trạng thái phát điên. Mất mặt quá mức rồi, về sau làm sao mà đi gặp người. . . . . . Vừa tự nói với mình, nàng là ngốc tử, không cần phải để ý nhiều như vậy.

Diệp Linh Cẩm giả bộ làm ngốc tử hơn một năm cũng không có phát hiện, nhưng là nàng không xác định chính mình lần nữa có thể lại ngây ngô đối mặt Nhan Nhiễm Y hay không.

Đã thay váy dính huyết sắc, nằm lại trên giường. Dù sao cũng mất khá nhiều máu, một lát, nàng vẫn chưa có thể thoải mái lắm.

Vốn tưởng rằng Nhan Nhiễm Y sẽ làm đại phu tới xem nàng một chút, nhưng cuối cùng, cũng là Vi Đăng mang đến vài chén thuốc.

Lại uống thuốc, Diệp Linh Cẩm nhìn chén thuốc kia nhíu nhíu mày. Ngay cả đại phu cũng không đến nhìn, liền đưa tới thuốc đắng như vậy, không biết nên có đáng tin cậy không.

Nhìn Vi Đăng bưng thuốc, Diệp Linh Cẩm lắc đầu một cái, ý bảo không cần. Mỗi lần nàng đều mạnh mẽ từ chối, nhưng không có lần nào là thành công. Bởi vì Nhan Nhiễm Y kế mẫu này nói một câu"Nàng không uống liền chuốc" .

Nhìn động tác muốn chuốc của Vi Đăng, Diệp Linh Cẩm ngoan ngoãn nhận bát thuốc, hai mắt vô hồn, mặt không chút thay đổi nói: "Cẩm nhi ngoan, Kế mẫu không cần hung. . . . . ."

Mấy ngày sau, Diệp Linh Cẩm dần dần đã khá nhiều. Vết thương trên cổ tay cũng bắt đầu dần dần khép lại, Diệp Linh Cẩm một mình nằm ở trên giường, nhìn cổ tay, nghĩ tới sự kiện kia về sau như thế nào, những người đó bị bắt a, mấy cái thiếu nữ kia chắc cũng được cứu ra.

"Ken két" cửa bị đẩy ra rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »