Nguyệt Minh Thiên Lý

Lượt đọc: 21767 | 5 Đánh giá: 8,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 35
tại sao phải chạy

❊ ❊ ❊

Đoàn của Dao Anh phóng ngựa chạy hết tốc lực một đêm.

Sau lưng chỉ có đồng tuyết mênh mang không bờ, truy binh của Đại Vương tử không đuổi theo.Sáng hôm sau, họ dừng lại một chổ ẩn nấp cạnh núi nghỉ ngơi.Tạ Thanh kiểm kê người ngựa, tới Dao Anh bẩm báo: “Không lạc một ai.”Dao Anh gật đầu, lấy mấy phong tin đã viết từ trước, chia ra giao cho mấy thân binh: “Trước đó ta có cho người đưa tin đi Lương Châu, có điều chưa hẳn tin có thể an toàn đến nơi, đến tận nơi cũng chưa hẳn có người coi trọng.

Các ngươi mang tin này, chia ra thật nhanh đi Tiêu Quan, Hàm Cốc Quan, Đồng Quan, còn có Lương Châu, tìm đến tướng sĩ đang phòng thủ, báo họ cần phải đề cao cảnh giới, chuẩn bị nghênh chiến.”Lại lấy hai phong thư nữa giao cho hai thân binh khác, “Các ngươi trực tiếp đi Kim Thành, ngựa không dừng vó, chạy xuyên đêm, đi phủ Đô Đốc Kim Thành tìm một văn nhân tên Đỗ Tư Nam bảo y rằng nếu y muốn lên như diều gặp gió thì cơ hội lập công đã đến.

Nếu Nam Sở có thể lui binh thì y sẽ danh khắp thiên hạ!”Các thân binh nhìn nhau, nói: “Nếu họ không tin thì sao?”Công chúa chỉ là một phụ nữ, hơn nữa còn là một công chúa hòa thân gả đi xa, đột nhiên nàng đưa thư thì có mấy tướng thủ thành tin là thật?Dao Anh thúc giục thân binh lên đường: “Mặc kệ họ tin hay không, thư đưa đến, kiểu gì họ cũng sẽ cảnh giác hơn, không được trì hoãn, lập tức đi!”Các thân binh chần chừ không muốn đi: “Công chúa, nhiệm vụ của tụi tôi là bảo vệ an nguy của ngài, những chuyện khác không quan hệ, giờ ngài đây còn chưa thoát hiểm, tụi tôi không thể bỏ mặc ngài được!”Họ là hộ vệ được Lý Trọng Kiền tinh tuyển chọn cho Lý Dao An, chỉ nghe theo Lý Trọng Kiền và Thất công chúa, dù trời có muốn sập thì họ vẫn muốn bảo vệ cạnh Thất công chúa.Dao Anh đưa tay vén mấy sợi tóc loạn bên mai, chạy liên tục một đêm, tóc tai bù xù, vẻ ngoài chật vật, nhưng đôi mắt vẫn sáng rõ tỉnh táo: “Đại địch trước mắt, nước sắp không còn, bên nào nhẹ bên nào nặng, các ngươi thật sự không phân rõ à? Không có thời gian chậm trễ! Đi!”Các thân binh trao đổi một ánh mắt, cúi đầu, không chịu khởi hành.Dao Anh choáng váng mắt hoa, lảo đảo mấy lần, rồi đứng vững: “Bây giờ tình thế khẩn cấp, chư quân lần này đi chưa hẳn có thể bình an đến đích, ta đây là giao phó tương lai Đại Ngụy, sống chết của hàng vạn dân chúng cho các ngươi.”Nàng vái chào các thân binh thật sâu.“Dù sống hay chết, các ngươi đều là chiến sĩ Đại Ngụy trung thành nhất! Nếu có thể còn sống trở lại Trường An, ta sẽ nâng cốc chúc mừng các ngươi!”Trong gió tuyết, thân nàng nhẹ run rẩy, nhìn thật mảnh dẻ đáng yêu.Lại kiên định như vậy.Các thân binh cắn răng, mắt rưng rưng, ôm quyền với nàng rồi cầm tin phóng lên lưng ngựa, nhanh chóng rời đi.

Dao Anh nhìn bóng lưng họ đi xa, cả đêm mệt mỏi như tràn về, tay chân hơi run rẩy, bỗng ụa một tiếng, môi tràn ra tơ máu.“Công chúa!”Tạ Thanh lập tức ôm lấy nàng.

Dao Anh nằm trong ngực hắn, cả người phát run, liên tiếp ọc ra mấy ngụm máu.Thân binh đưa túi nước đến, Tạ Thanh đút Dao Anh uống mấy ngụm, luống cuống dùng tay áo lau tơ máu bên môi nàng, lại sợ nàng bị thương bèn rút tay áo trong, nhẹ lau sạch cằm nàng.Dao Anh nghỉ một lúc, giãy dụa đứng dậy, tựa vào lưng ngựa, thở hổn hển mấy hơi: “Không thể chậm trễ… Một khắc cũng không thể chậm trễ…”Biệt Mộc Thiếp xuất phát sớm hơn nàng một ngày, nàng sợ không kịp.Dao Anh liếc nhìn mấy thân binh.“Các ngươi… theo sau… Mỗi hướng đều phải có người báo tin… ai đến bình an trước nhất, lập tức chạy từng quan khẩu báo tin!”Các thân binh rưng rưng vâng dạ, ôm nàng lên lưng ngựa, thúc ngựa quay người, hướng nhiều hướng khác nhau mau chóng đuổi theo.Móng ngựa lộc cộc, tuyết đọng hòa với bùn đất bay lên đầy trời.Cuối cùng bên cạnh Dao Anh chỉ còn lại hơn mười hộ vệ, Tạ Thanh rút trường đao, nghiêm mặt nói: “Không thể phái người đi nữa! Công chúa, bên cạnh người giờ chỉ còn mỗi bọn tôi! Truy binh Diệp Lỗ lúc nào cũng có thể đuổi theo!”Dao Anh nằm trên lưng ngựa, đau thương cười: “A Thanh… Dù bên cạnh ta có thêm hay bớt đi một hộ vệ… cũng vậy…”Người Diệp Lỗ sẽ đuổi theo không kịp, lúc Biệt Mộc Thiếp giật dây Đại Vương tử tru sát Khả Hãn Diệp Lỗ, các dũng sĩ trung thành với Lão Khả Hãn và các anh em của gã, Diệp Lỗ đã bị hủy diệt.Không, phải nói ngay từ giây phút Biệt Mộc Thiếp trở thành nghĩa tử của Khả Hãn Diệp Lỗ, bộ lạc Diệp Lỗ đã thành thức ăn trong mâm của Biệt Mộc Thiếp.Trước đó nàng còn nghĩ nguyên nhân Diệp Lỗ một đêm hủy diệt là vì sự tham lam của Đại Vương tử.

Giờ nàng mới hiểu, không chỉ bộ lạc Diệp Lỗ mà toàn bộ bộ tộc Hà Lũng đều diệt vong trong một đêm.Không ai trốn thoát.“Ta trốn không thoát.” Dao Anh nhắm mắt, “Y đã xem là ta là con mồi của mình, ta trốn không thoát.”Con trai của Ưng, cháu của Sói, ngắn ngủi mấy năm như cuồng phong quét sạch toàn bộ thảo nguyên Kim trướng Bắc Nhung, độc bá Tây Bắc hơn một trăm năm, tuần tự diệt Vương Đình, Trung Nguyên, Phật Lâm, thế lực kéo dài từ Đông sang Tây, xa đến Hắc Hải, khiến đàn ông từ Đông sang Tây vô số quốc gia run sợ, có một đôi đồng tử màu vàng nhạt.Biệt Mộc Thiếp chính là Hải Đô A Lăng.Đó là thủ lĩnh Bắc Nhung mà sau khi Đàm Ma La Già Tây Vực và Lý Huyền Trinh Trung Nguyên chết đi không còn địch thủ, một bạo quân lấy giết người làm vui, dẫn thiết kỵ khiến Trung Nguyên không thái bình nổi đến đời thứ ba lại một lần nữa rực trong chiến hỏa, vô tình tàn phá dân chúng Trung Nguyên.Dao Anh trốn không thoát lòng bàn tay y.

Nhưng nàng vẫn phải liều mạng trốn.Không chỉ như thế, nàng còn không biết tự lượng sức mình, châu chấu đá xe, muốn lấy chút lực nhỏ bé yếu ớt ngăn cản kế hoạch của Hải Đô A Lăng.Nàng không lãnh binh đánh trận, không biết việc quân hay bày trận, nàng chỉ là một cô gái nhỏ yếu, bên cạnh chỉ có mười mấy thân binh, nàng không cách nào ngăn cản Hải Đô A Lăng.Vậy hãy để người có thể ngăn cản y đi ngăn cản!Trung Nguyên là đất tổ, là quê hương nàng, nơi đó có mẹ nàng, anh trai nàng, có vô số dân chúng bình thường giống như nàng khát vọng thái bình, có người xa lạ từng đưa tay kéo nàng khi nàng lâm vào nguy hiểm.Nguyện thời hòa tuế phong, hà thanh hải yến.*Nguyện giang sơn như vẽ, thái bình yên vui.*hòa bình giàu có non xanh nước biếc.Thái bình của Trung Nguyên là mấy vạn anh liệt đổi lấy, là từng nghĩa sĩ ý chí mang thiên hạ như Tạ Vô Lượng đổi lấy, không thể mới nhanh như vậy bị giẫm đạp, bị phá hủy.Nàng còn muốn trở về, muốn đoàn tụ với anh trai.Dao Anh thở gấp, tiếp tục chỉ huy thân binh: “Các ngươi cũng đi Kim Thành… Hải Đô A Lăng chắc chắn đã phong tỏa con đường quan trọng Đông Tây… Các ngươi trên đường phải chú ý che giấu tung tích… Ra roi thúc ngựa… Không thể trì hoãn…”Đám thân binh nhìn nhau, còn chưa kịp nói gì, mí mắt Dao Anh ngày càng nặng, người chao đảo, sắp rớt xuống ngựa.Tạ Thanh xông tới trước, đạp yên ngựa, ôm lấy Dao Anh.Dao Anh mê man, giật giật ống tay áo y: “Đi Lương Châu… Nói cho… Nói cho Lý Huyền Trinh… Hải Đô A Lăng tới…”Tạ Thanh trầm thấp ừm một tiếng, “Công chúa, người đã phái đi rất nhiều người, sẽ có người tìm được Thái tử.”Từ một khắc gã đàn ông có tên Biệt Mộc Thiếp rời bộ lạc, công chúa đã bắt đầu nghĩ trăm phương ngàn kế đưa tin, tất cả biện pháp có thể nghĩ tới người đều dùng.Giờ đây, người nên nghĩ một chút cho tình cảnh chính mình.Dao Anh hơi thở yếu ớt, hôn mê bất tỉnh.

Nửa tháng nay người dường như không chợp mắt, cả đêm qua chạy liên tục, người chịu không nổi khổ cực thế này.Tạ Thanh cúi đầu, mở áo choàng, rón rén bọc lấy Dao Anh.Y nhìn đám thân binh còn lại: “Ngoại trừ người Diệp Lỗ, sau lưng chúng ta không biết có bao nhiêu lính Bắc Nhung, phía Đông cũng có thể đã bị phong tỏa… Lui không thể lui, con đường phía trước đầy gian nguy, chúng ta phải đối mặt không phải là một bộ lạc, một đám dũng sĩ, mà là quân đội mấy vạn người, kỵ binh quét ngang thảo nguyên, các ngươi có thể tự tìm đường riêng cho mình.”Các thân binh nắm chặt hai quyền, cả giận: “Chả nhẽ có mỗi Tạ Thanh ngươi có lòng trung can nghĩa đảm à! Bọn ta sẽ không bỏ rơi công chúa! Cùng lắm thì chết!”“Đúng! Chúng ta từng thề, bảo vệ công chúa, chết muôn lần không từ, muốn đi thì ngươi đi!”“Rất tốt.” Tạ Thanh nhẹ gật đầu, bọc Dao Anh sâu trong áo bào tránh gió lạnh thổi tới, “Chúng ta đưa công chúa về Trung Nguyên.”Dù cho đối mặt với bao nhiêu quân địch, phải đi qua bao nhiêu trắc trở.Y muốn đưa công chúa về nhà.Các thân binh yên lặng trèo lên lưng ngựa, đi theo sau lưng Tạ Thanh.Cánh đồng tuyết mênh mông vô tận, cuồng phong gầm thét.Họ hộ tống Thất công chúa ngủ say, đạp lên con đường đi về phía Đông.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của la thanh mai