Nguyệt Minh Thiên Lý

Lượt đọc: 21842 | 5 Đánh giá: 8,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 23
tính sổ

❊ ❊ ❊

Cung Thái Cực, điện Lưỡng Nghi.Khí trời nóng bức, trước thềm đình tưới nước.

Ánh mặt trời mọc ở phương Đông xuyên qua áng mây nhẹ như lông chim, vẩy xuống một chùm sáng lớn vàng óng ánh, gạch màu nhấp nhô ánh lên sóng nắng ướt sũng lấp lánh, nhìn từ xa như một dòng sông rực rỡ.Thái giám tổng quản vào điện bẩm báo Thất công chúa cầu kiến.Lý Đức từ trong đống tấu chương xếp chồng ngẩng đầu lên, mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Nếu không phải đại sự, hai anh em Lý Trọng Kiền Lý Dao Anh rất hiếm khi chủ động tới gặp ông.Thái giám nhỏ giọng nhắc nhở Lý Đức: “Thánh thượng, mấy hôm nay Thất công chúa luôn bôn ba vì việc cứu Tần Vương.”Lý Đức thả quyển tấu chương đã xem một nửa trong tay xuống, khẽ cau mày.

“Quân cơ đại sự, một đứa con gái nhỏ chân không bước ra khỏi nhà đến làm gì?”Thái giám chần chừ một lát, khom người nói: “Thánh thượng, Tần Vương và Thất công chúa huynh muội tình thâm, Tần Vương bị mai phục không rõ sống chết, dĩ nhiên Thất công chúa lòng như lửa đốt, ngài vẫn nên gặp Thất công chúa một lần.”Lý Đức nâng mắt, lơ đãng quét qua thái giám một vòng.Thái giám dù cúi đầu sợ run trong lòng, vẫn ra vẻ càng thêm cung kính: “Thánh thượng thứ tội, lão nô lắm mồm.”Lý Đức nhìn ông, mắt phượng lóe sáng: “Ngươi ở cạnh trẫm đã lâu, thường ngày lão thành cẩn thận nhất, Trịnh Du cầu đến ngươi ngươi còn phải cân nhắc chút đỉnh, sao hôm nay lại phá lệ vì Thất công chúa?”Thái giám mồ hôi đầm đìa đang định giải thích, Lý Đức khoát tay áo.

“Để nó vào đi.”Thái giám vâng dạ, rời khỏi nội điện, đứng cạnh cửa nhắm mắt lại, chậm rãi nhả ra một tia thở dài.Gần vua như gần cọp, là Thánh thượng cảnh cáo ông sau này hạn chế lui tới với đám Tể tướng Chính sự đường.Thái giám chờ lại một lúc, treo lên một khuôn mặt tươi cười, đi đến hành lang trước, hướng về Lý Dao Anh đang đứng dưới thềm nói: “Thất công chúa, Thánh thượng mời ngài vào.”Dao Anh xoay người, gương mặt tái nhợt như tuyết tắm dưới ánh mặt trời rực rỡ càng nổi bật một đôi mắt sáng đen nhánh, lông mày nhẹ chau, như chiếc lồng mùa xuân không che nổi liễu sắc.Một nhánh hoa lê xuân dính hạt mưa, ba đóa hoa ngọc quỳnh vương dưới tuyết, điềm đạm đáng yêu, nhu mì yểu điệu, lại có phần kiêu sa như một mỹ nữ chân chính.Như đài ngọc dưới trăng, hào khí thanh anh, cao khiết mềm mại mà khí phái.Thái giám thầm nghĩ, cho dù là ai nhìn thấy Thất công chúa thế này, sẽ đều không đành lòng ngăn nàng ở ngoài điện.Dao Anh nâng tầm mắt, đứng trong ánh nắng sáng chói, quan sát tầng tầng lớp lớp mái che cài răng lược của đình điện nối tiếp san sát, chậm rãi từng bước mà lên.Thái giám nhìn sắc mặt nàng tiều tụy, bước chân mong manh như đứng không vững, không đành lòng, ra hiệu tiểu nội thị đến đỡ nàng.

Dao Anh tỏ vẻ không cần, từng bước một đi đến nội điện.Nghe tiếng bước chân, Lý Đức không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn chìm trong đám tấu sớ đang mở, nói: “Trẫm đã phái người đi Hoàng Châu tìm kiếm Nhị Lang, ngươi không hiểu chuyện chiến trường đừng phiền nhiễu đại thần trong triều nữa.”Dao Anh đi đến trước long án.

“Thánh thượng, ngài thiếu con một thứ.”Lý Đức nhíu mày, ngẩng đầu, ánh mắt như điện.Dao Anh đón ánh mắt dò xét của ông không hề sợ hãi, “Chín năm trước, Thánh thượng vì cứu tiểu lang quân của Khổng gia và Lâm gia, bỏ con lại chiến trường, suýt chết trong loạn quân.”Con ngươi Lý Đức co lại, sắc mặt hơi trầm xuống.Dao Anh bình tĩnh nói: “Thánh thượng, ngài thiếu con một mạng.”…Là chuyện năm Dao Anh năm tuổi.Năm đó, Lý Trọng Kiền về Kinh Nam tảo mộ, Tạ Quý phi đột nhiên phát bệnh, người Lý gia lo không có ai coi ngó Dao Anh mới gửi con bé đến cạnh Lý Đức đang ở Tương Châu.Cuối cùng Dao Anh đã gặp được cha mình.Lý Đức chinh chiến trường kỳ, ngày về vô chừng, có về quận Ngụy cũng không vào viện của Tạ Quý phi, trước năm tuổi Dao Anh chưa từng gặp Lý Đức.Cô bé đến phủ đệ Lý Đức ở tạm ở Tương Châu, nô bộc thường hay nhắc chuyện lúc trẻ của Lý Đức với cô bé, nói ông anh tuấn bất phàm, phong thái xuất chúng, nữ lang quận Ngụy suốt ngày tranh giành tình nhân vì ông.Đêm đó, Dao Anh chơi trước cửa sổ, dưới ánh đèn lay động, nghe ngoài tường viện có tiếng ngựa hí.

Cô bé học tỳ nữ nhón chân lên nhìn ra ngoài.

Một người đàn ông cao lớn từ trong bóng đêm chậm rãi đi đến dưới ánh đèn, người mặc giáp sáng chói uy phong, thẳng tắp tuấn lãng, dáng người như tùng.Dao Anh nghĩ thầm, tỳ nữ không gạt mình, cha đúng là đàn ông đẹp nhất trên đời.

Khó trách năm xưa mẹ vừa gặp cha đã cảm mến.Dao Anh nhớ tới lời trưởng sử dặn dò, lũn tũn chạy ra hành lang đón, đứng dưới chân Lý Đức, ngẩng khuôn mặt nhỏ, nhẹ giọng gọi: “Cha.”Ngoan hiền cực kỳ.Lý Đức giật mình, cúi nhìn Dao Anh, bàn tay to thô ráp sờ lên đầu nhỏ của cô bé, “Thất Nương lớn vậy rồi ư.”Tỳ nữ Tạ Quý phi đứng một bên lặng lẽ lau nước mắt.Đêm đó, tỳ nữ dỗ Dao Anh ngủ, vui vẻ nói: “Tiểu Thất, trong lòng tướng quân vẫn có người.”Một ngày nọ nửa tháng sau, thành Tương Châu bị phá, Dao Anh đang ngủ say bị một trận bước chân dồn dập bừng tỉnh, hộ vệ xông vào phòng ôm lấy cô bé, dẫn đi cùng với gia quyến bộ hạ của Lý Đức chạy khỏi Tương Châu.Trên đường họ gặp được nhóm Lý Đức đã thua tan tác, lập tức đón đưa lên ngựa, bỗng từ sườn núi xông ra một đám truy binh vây quanh họ trùng điệp.

Tình thế khẩn cấp, thấy truy binh đánh tới, Lý Đức quả quyết bỏ Dao Anh xuống, ôm lấy hai đứa con trai của bộ hạ, thúc ngựa lao ra khỏi vòng vây.Dao Anh ngã ngồi xuống đất.Chung quanh là truy binh hung thần ác sát, rừng đao mưa kiếm, máu thịt văng tung tóe.Cô bé bị cha để lại trong cơn mưa tên như châu chấu, trong tiếng la giết động trời, đao sáng như tuyết hướng tới mình mà chặt tới.Hộ vệ trung thành cắn răng chặn trước người cô bé, máu tươi phun ra, tung tóe đầy mặt bé.Dao Anh máu me khắp người, ngơ ngác nhìn Lý Đức một ngựa nhanh chóng rời đi.Không hề quay đầu lại.Dao Anh nhớ tới câu kia của tỳ nữ, cười tự giễu, chậm rãi nhắm mắt.Hộ vệ từng người một chết đi.

Dao Anh trốn dưới xác đám hộ vệ, ngâm trong máu tanh rất lâu.Lâu đến mức cô bé tưởng mình cũng đã chết.Mãi đến lúc nghe thấy giọng của Lý Trọng Kiền, nghe được người thiếu niên quỳ gối trước đống người chết từng tiếng cố chấp, khàn giọng gọi.“Tiểu Thất, anh đến đón em.”Lý Trọng Kiền xa ngoài ngàn dặm đã vác một đôi song chùy, xuyên qua chiến trường khói lửa tràn ngập tìm đến em.Dao Anh khóc ra tiếng.Năm đó, Lý Đức bỏ đứa con gái ruột Dao Anh để cứu hai đứa con trai của bộ hạ, cha Khổng với cha Lâm cảm động khóc lớn, từ đó đối với ông luôn một lòng.Còn Dao Anh được Lý Trọng Kiền cứu lấy lưu lạc bên ngoài nửa năm, hai anh em đi bộ ngàn dặm, về đến cố hương.Người Lâm gia và Khổng gia thấy thẹn với cô bé, cho hai vị tiểu lang quân đến dập đầu.Dao Anh dửng dưng cười, đỡ hai vị tiểu lang quân dậy.

Cô bé hận tiểu lang Lâm gia và tiểu lang Khổng gia làm gì?Bỏ rơi nàng cũng đâu phải họ.Dao Anh rộng lượng khiến hai nhà Lâm Khổng miễn đi một trận xấu hổ, tất cả đều vui vẻ.…Khói lượn lờ trước lư hương toan nghê mạ vàng, trong không khí nhè nhẹ một mùi thơm của uất kim hương xanh.Dao Anh nhìn Lý Đức, “Cha à, ngựa mà người dùng để mang lang quân của Khổng gia với Lâm gia đi là tọa kỵ của hộ vệ Tạ gia đó.”Lý Đức lặng thinh một lát: “Thất Nương, ngươi muốn gì?”Dao Anh cười một tiếng: “Đừng nóng vội, cha à, đây chỉ là món nợ thứ nhất.”Lý Đức thiếu nàng, thiếu Tạ gia, thiếu Lý Trọng Kiền, nàng muốn từng bút từng bút tính toán cho rõ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123-124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172-173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của la thanh mai