Tinh Lạc Ngưng Thành Đường

Lượt đọc: 5677 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 151.
Tiến »
Chương 145..

❊ ❊ ❊

Hai mắt của Văn Nhân Hữu Cầm lóng lánh, sắc mặt ấm êm như cảnh xuân: "Nàng đến rồi."

"Hừ!" Dạ Đàm đi tới bên cạnh bàn, không nói hai lời mà nhìn phía trên bàn, ánh mắt cảnh giác như Hao Thiên khuyển.

—— không có mì trường thọ! Cũng không có trứng gà đỏ.

Dạ Đàm thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới yên tâm, ngồi vào trước bàn, hỏi: "Thương thế của ngươi khá hơn chưa?"

Văn Nhân Hữu Cầm ngồi xuống bên cạnh nàng, nghe vậy liền thò tay tháo đai lưng trên eo của mình ra. Dạ Đàm trố mắt nhìn trân trối, vội cuống quít đè tay hắn xuống: "Làm gì vậy hả!"

"Nguyệt Hạ quan tâm ta như thế, ta đương nhiên muốn cho Nguyệt Hạ xem vết thương rồi." Khóe mắt, đuôi lông mày của Văn Nhân Hữu Cầm đều là vẻ phong tình. Dạ Đàm thở dài một hơi, yên lặng giúp hắn buộc lại đai lưng đàng hoàng.

"Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi rốt cuộc có hiểu hay không hả......" Dạ Đàm cảm thấy mình chưa bao giờ ngay thẳng như thế, tưởng chừng như bị Huyền Thương quân nhập vậy.

Văn Nhân Hữu Cầm nhẹ nhàng đè mu bàn tay nàng lại, nắm lấy đôi bàn tay mềm mại của nàng, ôn nhu nói: "Hôm nay là sinh thần của nàng, vì sao nàng không sớm nói cho ta biết?" Dứt lời, hắn cúi xuống đai lưng, lấy ra một hộp thức ăn, đặt lên bàn.

Sau đó hắn nhẹ nhàng mở nắp hộp ra, bưng ra một bát mì trường thọ, còn có một quả trứng gà đỏ.

Ta!! Dạ Đàm như bị giáng một gậy vào đầu, tội liên đới cũng ngồi không yên!

Văn Nhân Hữu Cầm lại cười nói: "Sinh thần của nữ tử Nhân tộc, đều phải ăn mì trường thọ và trứng gà đỏ. Ta tự tay làm một bát, mau nếm thử xem có hợp khẩu vị hay không."

"Đây đây đây......" Dạ Đàm mặt ủ mày ê mà nhìn nhìn bát mì trường thọ kia, hiểu được sâu sắc cái gì gọi là chạy trời không khỏi nắng!

Nàng trăm điều không muốn mà cấm lấy đôi đũa, gắp mì trường thọ, đưa vào miệng như thể chịu cực hình.

Văn Nhân Hữu Cầm tỏ vẻ chờ mong, nói: "Canh nguyên chất và nguyên liệu nước sốt ta đặc biệt tìm đầu bếp nổi danh nhất làm, mì cũng là mì trứng gà, ăn ngon không?"

"Ngon...... ngon lắm." Dạ Đàm gắp mì đưa vào miệng, làm sao còn nếm được canh nguyên chất, nguyên liệu nước sốt gì nữa chứ? Nàng vừa ăn vừa thầm mắng Triều Phong —— Triều Phong đáng chết ngàn lần, hôm nay bản công chúa không chết, ngươi sẽ chết thay lão tử!

"Nàng thích thì tốt rồi." Văn Nhân Hữu Cầm bóc vỏ trứng gà cho nàng, nói, "Ta cũng là lần đầu tiên làm mì trường thọ, chỉ sợ không hợp khẩu vị của nàng."

Dạ Đàm ăn tới muốn chết, đáp cho có lệ: "Ngon lắm, ta, rất, thích."

Văn Nhân Hữu Cầm giỏi nhất là đoán ý qua lời nói và sắc mặt, hắn nói: "Nàng không vui, vì sao thế?"

Dạ Đàm vội nói: "Đâu, làm gì có chứ!"

"Là bởi vì ta không chuẩn bị lễ vật cho nàng sao?" Văn Nhân Hữu Cầm xưa nay luôn hiểu rõ tâm tư của nữ nhi, lúc này tự cho là đoán đúng, cũng không thắc mắc gì. Hắn từ trong lòng ngực lấy ra một cái hộp ngọc bích, nói: "Thời gian gấp gáp, không kịp chuẩn bị. Hy vọng nàng có thể thích."

Dạ Đàm nhận lấy hộp, mở ra xem, bên trong dĩ nhiên là một hũ phấn thơm. Mùi thơm này quả thực dễ chịu, Dạ Đàm cúi đầu ngửi một cái, cả người đều sảng khoái. Văn Nhân Hữu Cầm nói: "Hương này mỗi ngày lấy một chút để tắm rửa, sau bảy ngày, hương thơm có thể ngấm vào da thịt. Có thể làm cho thân thể người lưu lại hương thơm, hai mươi năm không tan đi. Nếu đổ mồ hôi, hương thơm có thể dẫn bướm tới."

Dạ Đàm đối với mì trường thọ và trứng gà phản ứng thực sự không được tốt lắm, nhưng lễ vật này nàng ngược lại rất thích: "Vậy nhất định là rất đắc."

Văn Nhân Hữu Cầm nói: "Có tiền chưa chắc mua được."

Dạ Đàm cất hộp ngọc vào trong ngực áo, lại nhìn bát mì trường thọ kia, nàng quyết tâm, ăn sạch sẽ bát mì. Văn Nhân Hữu Cầm khéo miệng mỉm cười: "Đi thôi."

"Đi đâu?" Dạ Đàm no đến khó chịu, không hề có hứng thú đi đâu.

Văn Nhân Hữu Cầm nói: "Ta có một bất ngờ thú vị dành cho nàng."

Bất...... bất ngờ?!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 151.
Tiến »