Tinh Lạc Ngưng Thành Đường

Lượt đọc: 5847 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 151.
Tiến »
Chương 137..

❊ ❊ ❊

Lúc này, trời đã tối đen như mực. Nhưng cơn gió giữa mùa hạ lại vô cùng ấm áp. Mai Hữu Cầm cảm thấy trong người lúc nóng lúc lạnh, quả nhiên là triệu chứng sắp ngã bệnh. Hắn dẫn theo Dạ Đàm, rất nhanh mò tới khu đất trồng gừng kia.

Dạ Đàm nào còn khách khí? Nàng rút Mỹ Nhân Thứ ra, liền đi đào đất. Mai Hữu Cầm ôm kiếm đứng ở một bên trông chừng.

Ai ngờ Dạ Đàm mới vừa đào được mấy củ gừng, còn đang phủi bùn đất, đã có người quát: "Ai đó?!" Chỉ có tiếng người thì cũng thôi, đằng này trong bóng đêm, còn có tiếng chó sủa!

!! Dạ Đàm không nói hai lời, cầm gừng bỏ chạy, phía sau, thôn dân đã bắt đầu mắng chửi: "Là tên đáng chết nào tới trộm gừng của ta!!"

Mai Hữu Cầm vốn cũng chạy theo sau nàng, nghe vậy nhất thời rút kiếm ra, hỏi: "Muốn giết hắn không?"

Dạ Đàm nhìn hắn, rồi lại nhìn kiếm của hắn: "Tại sao?"

Mai Hữu Cầm nói: "Hắn mắng ngươi."

"Nhảm nhí!" Dạ Đàm trừng to mắt, vẻ mặt cạn lời, "Đại ca à, ta trộm đồ của hắn, hắn không mắng ta, chẳng lẽ còn làm thơ khen ta sao? Hắn muốn mắng cứ để cho hắn mắng là được rồi, giết hắn làm gì?!"

Mai Hữu Cầm ờ một tiếng, Dạ Đàm mới chạy được vài bước, đột nhiên dừng lại. Nàng một mặt nghiêm túc nói: "Ngươi trộm thật đấy à? Bổn cô nương đang khảo nghiệm nhân tính của ngươi đó biết không? Trộm đồ của người khác là không đúng, không được cho rằng việc xấu rất nhỏ mà làm, hiểu chưa hả? Ngươi nhanh đi bù tiền cho nhà người ta đi."

Khi nàng nói những lời này, vẻ mặt nghiêm túc trịnh trọng. Nếu không Hồng Quang Bảo Tình trên trán nàng đã đổi thành màu hồng nhạt, Mai Hữu Cầm suýt chút nữa đã tin rồi.

Mặt xám mày tro mà bù tiền cho bốn củ gừng, hai người cùng nhau trở lại Sa La Song Thụ. Dạ Đàm dùng ấm nước bằng bạc nguyên chất nấu một ấm trà gừng.

Nàng dự đoán vẫn không tồi, chờ đến khi tối muộn thêm một chút, hai người đều bắt đầu phát tác phong hàn. Dạ Đàm đắp chăn của Mai Hữu Cầm, nằm co người lại trên chiếc giường làm bằng gạch vàng, hắt hơi mấy cái. Nàng không để ý, ngược lại lấy túi Càn Khôn ra, bắt đầu đếm ngân phiếu. Khoảng chừng tám vạn một ngàn lượng a, nàng tâm hoa đua nở, đóa đóa rực rỡ. Mai Hữu Cầm đổ trà gừng ra hai chén, đưa cho nàng một chén.

Chén là chén vàng, vừa dày vừa lóng lánh. Dạ Đàm nhất thời cảm thấy trà gừng ngon hơn hẳn.

Mai Hữu Cầm cũng cầm chén lên, đứng ở ngay cửa, ánh nến trong thụ ốc ấm vàng. Hắn uống một ngụm trà, trà gừng vào dạ dày, hơi ấm từ trong dạ dày tản ra đến tứ chi xương cốt. Hắn ngẩng đầu, từ trên cao nhìn xuống, trông về phía nhân gian chìm trong đêm tối ở xa xa.

Một ngàn bảy trăm năm qua, thanh sắc chó ngựa mơ hồ mà xa xăm, hồng trần chưa từng chiếu cố hắn, hắn đối với nhân gian, cũng chưa bao giờ giả dĩ sắc thái (*). Cho dù phát hiện nữ tử trước mặt này có thể khôi phục năm giác quan của hắn, hắn cũng không chút nào để ý.

(*) giả dĩ sắc thái: đề cập đến những lời nói tử tế, đối xử tử tế và vui vẻ.

Nhân gian rốt cuộc là gì? Hắn từng vô số lần nghĩ như vậy. Nhưng đêm nay, hắn đột nhiên có chút hiểu được. Kỳ thực nhân gian đó, chính là dù cho sắc trời ảm đạm ở trước mắt, nhưng khi quay đầu lại, có một người đi cùng, có một tia sáng ấm áp.

Ngày hôm sau, mặt trời nhô lên cao, ánh bình minh đầy trời.

Những tia nắng ban mai mảnh mảnh buông xuống, chiếu vào Sa La Song Thụ, tầng tầng sắc vàng. Thời điểm Dạ Đàm tỉnh dậy, còn có chút nghẹt mũi. Mai Hữu Cầm ôm kiếm ngồi ở trên sân phơi trước cửa thụ ốc.

"Ngươi không ngủ à?" Dạ Đàm lẩm bẩm một câu, đạp lên thang đi xuống. Mai Hữu Cầm hỏi: "Ngươi đi đâu?"

Dạ Đàm nói: "Ta đi xem thử kẻ thù Ma tộc kia đang làm gì."

Dứt lời, nàng giẫm lên lá vàng lá bạc đầy đất, bước chân nhanh nhẹn rời đi. Mai Hữu Cầm đứng lên, nhìn bóng lưng nàng khuất xa, đột nhiên hỏi: "Khi nào quay lại?"

"Hả?" Dạ Đàm bỗng chốc ngây ngẩn. Hắn lại bổ sung: "Ngươi còn chưa trả tiền."

Dạ Đàm bước nhanh hơn: "À...... à. Biết rồi. Ta rất nhanh sẽ trở lại."

Mãi cho đến khi bóng dáng của nàng biến mất trong rừng cây trải đầy vàng bạc, Mai Hữu Cầm mới nhẹ giọng nói: "Rất nhanh là bao lâu?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 151.
Tiến »