Tinh Lạc Ngưng Thành Đường

Lượt đọc: 5810 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 151.
Tiến »
Chương 127..

❊ ❊ ❊

Nước sông thanh tĩnh, giống như có thể phản chiếu lòng người. Dạ Đàm ở trong nước mở to mắt, từ nhỏ đến lớn, nàng vô số lần lẻn vào Vong Xuyên. Mỗi một cọng rong dưới đáy sông đều từng yên lặng đối mặt với nàng.

Nhưng lần này, khác hẳn với mỗi một lần cô đơn của trước kia. Bên cạnh nàng, còn có Thiếu Điển Lạt Mục. Cách một tầng nước sông trong vắt, tóc đỏ hắn tung bay, tay áo đẫm sương tuyết ở Vong Xuyên vô tận, sắp tan lại chưa tan. Mặt mũi lại sáng sủa anh tuấn, đẹp như tranh vẽ.

Hai tay hắn che chở Dạ Đàm, chặt chẽ chú ý động tĩnh của ong sát thủ trên mặt nước, muốn ôm nàng chặt một chút, nhưng lại sợ tóc của mình dính vào nàng, làm nàng bị bỏng.

Dạ Đàm áp mặt vào ngực hắn, vẫn đợi cho ong sát thủ bên ngoài tản ra hết, Thiếu Điển Lạt Mục mới ôm nàng nổi lên mặt nước. Dạ Đàm ướt sũng mà ngồi dưới Bỉ Ngạn hoa, nói: "Nếu trước kia có ngươi ở đây, ta cũng khỏi phải mỗi lần đều bị đốt thành đầu heo rồi!"

Thiếu Điển Lạt Mục hỏi: "Trước kia ngươi thường xuyên đến đây đào tổ ong à?"

Dạ Đàm hai tay ôm gối, tóc dài ướt nước nhỏ giọt, dính chặt vào người nàng. Nhưng mùa hè nóng bức, nàng cũng không cảm thấy khó chịu, nói: "Đúng vậy. Khi còn bé, lúc ta không có cơm ăn, không có y phục mặc, sẽ ở đây bắt ong sát thủ. Cho nên nơi này mỗi một tổ ong nằm ở đâu, ta đều biết hết."

Thiếu Điển Lạt Mục nói: "Ngươi bắt ong sát thủ bán lấy tiền à?"

"Ách......" Dạ Đàm bắt đầu mặt dày, hàm hồ nói, "Cũng gần giống vậy."

Thiếu Điển Lạt Mục nói: "Sau này mỗi một lần, ta đều thay ngươi bắt."

Dạ Đàm nói: "Được đó được đó, đợi tới mùa đông, sông Vong Xuyên sẽ đóng băng toàn bộ, đến lúc đó chúng ta chỉ cần đập một cái lỗ, cá bên trong sẽ......" Nói tới đây, nàng đột nhiên dừng lại.

Nếu kế hoạch của nàng thuận lợi, Thiếu Điển Lạt Mục không thể đợi được tới mùa đông này. Hắn sẽ hóa thành một khối thiên thạch, tu bổ nguyên thần của Thiếu Điển Hữu Cầm.

Trên trời dưới đất này, sẽ vĩnh viễn không có một người như vậy nữa.

Nàng im lặng.

Thiếu Điển đợi một hồi, thấy nàng không lên tiếng, bèn hỏi: "Cá sẽ như thế nào?"

Dạ Đàm khe khẽ đẩy hắn ra, nói: "Không có gì. Tiếp tục bắt ong sát thủ thôi, ít nhất phải mười tổ ong mới được."

Thiếu Điển Lạt Mục cởi bao tay Thiên Quang lăng ra, dùng độ ấm của bàn tay sấy tóc cho nàng, nói: "Chờ tóc ngươi khô ta sẽ đi."

Dạ Đàm ừ một tiếng. Bờ sông Vong Xuyên này, từ nhỏ đến lớn chỉ có một mình mình đến đây. Sợ Man Man bị ong sát thủ đốt chết, nàng ngay cả con chim đại ngốc đó cũng không mang theo. Lần đầu tiên có người cùng nàng đào tổ ong, có người cùng nàng ăn lẩu ở bờ sông.

Có thể nghĩ đến không bao lâu nữa, cuối cùng vẫn sẽ chỉ còn một mình mình. Nghĩ tới những điều này, vậy mà lại làm cho người ta có chút buồn bực.

Thiếu Điển Lạt Mục thật cẩn thận sấy tóc cho nàng, mái tóc dài của nàng đen nhánh trơn mượt, sợi sợi buông xõa, như tơ như mây. Thiếu Điển Lạt Mục hong khô toàn thân cho nàng xong, mới cầm bao vải lên, tiếp tục chọc tổ ong.

Dạ Đàm tránh ở rất xa, từ xa chỉ huy hắn nên làm thế nào. Cho dù hắn không quay đầu lại, cũng biết người phía sau nét mặt tươi cười như trời quang, xa xăm sáng tỏ ra sao —— đó mới là bông hoa chân chính tươi đẹp lấn át Vong Xuyên.

Sắc trời dần tối, tà dương lặn xuống, hoàng hôn phủ nhuộm cỏ cây, ở Vong Xuyên rải rác một mảnh kim hồng.

Thiếu Điển Lạt Mục chọc được khoảng hai mươi cái tổ ong, Dạ Đàm ra vẻ thán phục: "Ngươi thực sự quá lợi hại, ta chưa bao giờ bắt được nhiều ong sát thủ như vậy!" Thiếu Điển Lạt Mục nói: "Bởi vì ta không sợ bị đốt. Đủ dùng không?"

Dạ Đàm cầm lấy bao vải, nói: "Đủ rồi đủ rồi, ngươi đi về trước đi. Ta làm cho xong việc, mấy ngày nữa sẽ tới tìm ngươi."

Thiếu Điển Lạt Mục nói: "Được."

Hắn xoay người bước đi về nơi xa, giẫm lên ánh tà dương và cỏ cây đầy đất. Một đầu tóc đỏ nhiệt liệt tùy tiện, ngưng kết cơn sóng nhiệt và nỗi cô độc một ngàn bảy trăm năm.

"Thiếu Điển Lạt Mục." Dạ Đàm nhẹ giọng gọi. Hắn lại lập tức dừng bước: "Sao?"

Dạ Đàm nói: "Lần sau chúng ta lại tới chọc tổ ong được không?"

Hắn không hề quay đầu lại, nhưng trong giọng nói đều bộc lộ sự ôn nhu cùng vui sướng: "Được."

Sa La Song Thụ.

Mai Hữu Cầm nhận mua bán hộ vệ, đang định ra khỏi cửa, bên cạnh đột nhiên có người nói: "Ngươi đi một chuyến như vậy, tiêu tốn khoảng hai ngày mới kiếm được một nghìn lượng bạc, thực sự quá chậm. Ngươi được xưng là yêu tiền như mạng, nhưng ngay cả việc kiếm tiền như thế nào cũng không biết. Chậc chậc."

Mai Hữu Cầm ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy Dạ Đàm ngồi xếp bằng trên một tảng đá, trong tay xách một cái bao to, không biết là đựng cái gì.

"Lại là ngươi." Mai Hữu Cầm nhíu mày, hắn không hề mong muốn người khác lãng phí thời gian của mình.

Dạ Đàm nhảy dựng lên, nói: "Đi, ta dạy cho ngươi làm sao dễ dàng kiếm ba vạn lượng bạc."

Mai Hữu Cầm vô cảm với nữ sắc, nhưng kiếm tiền quả thực là việc duy nhất hắn hứng thú. Hắn nói: "Ngươi không có tiền."

Dạ Đàm trợn mắt há hốc mồm: "Cái này ngươi cũng có thể nhìn ra á? Ai, nhưng mà trên người ta không có tiền, là vì ta xem tiền tài như cỏ rác. Nếu không đừng nói là ba vạn lượng, bao nhiêu tiền với ta mà nói, đều dễ như trở bàn tay." Nàng chạy tới, nắm lấy cánh tay của Mai Hữu Cầm, "Đi thôi."

Mai Hữu Cầm nửa tin nửa ngờ, nhưng không từ chối.

Võng Lượng thành, trên tường thành cổ.

Dạ Đàm đối với nơi này vô cùng quen thuộc, vài bước đã nhảy lên tới, quả nhiên, ở đây có để sẵn một cái túi Càn Khôn. Dạ Đàm đưa bao vải đựng đầy ong sát thủ qua, Mai Hữu Cầm áp lỗ tai lên bao, chăm chú nghe hồi lâu, chỉ nghe ra một hồi tiếng vo ve.

Mai Hữu Cầm nhíu mày, hắn còn chưa hỏi, Dạ Đàm đã chỉ vào chỗ tập trung đông người nhất phía dưới, nói: "Tốt lắm, bây giờ thả bọn nó ra đi!"

Cái...... Cái gì hả?

Mai Hữu Cầm còn chưa phản ứng lại, Dạ Đàm chỉ vào đám người đông đúc, nói: "Thấy không, mở cái bao to này ra, quăng về phía chỗ ấy!"

Mai Hữu Cầm mở bao vải ra, chỉ liếc mắt nhìn một cái, liền ném mạnh ra ngoài —— bên trong chi chít, đều toàn là ong sát thủ!

Nhưng dù cho chỉ liếc nhìn có một cái, phản ứng đã chậm mất rồi, một đám ong sát thủ bay ra, đuổi theo đốt hắn và Dạ Đàm. Trên mặt Dạ Đàm đã trúng một nhát, nhất thời nhe răng nhếch miệng: "Mai Hữu Cầm ngươi có bị ngốc không vậy!"

Mai Hữu Cầm cũng bị đốt vài nhát, nhất thời trên tay, trên mặt vừa ngứa vừa đau. Mà dưới thành, đã tràn đầy ong sát thủ, cả thành nam nữ thất kinh bạt vía. Tay phải Mai Hữu Cầm đặt lên chuôi kiếm, rất có ý định một kiếm xuyên thủng cái lương tâm của nàng, giọng nói của hắn đều lộ ra hàn ý: "Đây là cách làm của ngươi đấy à?"

Dạ Đàm sờ Hồng Quang Bảo Tình ở giữa trán, thấy nó không có chiều hướng nóng lên, lúc này mới yên lòng. Có lẽ, chỉ cần nàng không tự mình thả ong sát thủ vào trong đám người, thì Hồng Quang Bảo Tình sẽ không phát tác.

"Gấp cái gì!" Dạ Đàm từ bên hông lấy ra một cái túi Càn Khôn: "Ta sẽ đi giúp người bị thương!"

Mai Hữu Cầm nhìn lướt qua, trong túi Càn Khôn kia của nàng, toàn là thuốc trị thương của ong sát thủ.

......

Mà lúc này, tất cả người ở Võng Lượng thành đều bị ong sát thủ đốt bị thương, lại nửa hộp thuốc trị thương cũng không có. Dạ Đàm nhân cơ hội mở túi Càn Khôn ra. Nàng làm những chuyện này, hiển nhiên là sớm có kinh nghiệm. Lúc này nàng lấy ra một hộp thuốc, lớn tiếng hô: "Thuốc trị thương của ong sát thủ đây, chỉ còn mấy hộp thôi, mau tới mua đi nào!"

Mọi người trong thành vừa kêu thảm thiết vừa tới mua thuốc. Không ai nghi ngờ là nàng giở trò quỷ —— vết đốt trên người nàng, so với những người bị hại trong thành còn thê thảm hơn!

Mai Hữu Cầm: "......"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 151.
Tiến »