Thuật nghiệp hữu chuyên công, trong việc điều trị ôn dịch, Trương Trọng Cảnh tinh thông hơn Tả Từ rất nhiều. Ngày thứ ba sau khi ông đến, cơn sốt của Giả Hủ đã hạ, bệnh tình cơ bản đã khỏi hẳn. Lúc Giả Hủ bước ra khỏi phòng, cả sân viện vang lên những tiếng hoan hô, ngay cả Đỗ Kỳ, Lý Nho và những người khác cũng trút được gánh nặng trong lòng. Giả Hủ khỏi bệnh không chỉ đồng nghĩa với việc Trương Liêu không cần phải tiếp tục mạo hiểm kề cận, mà còn có nghĩa là trận ôn dịch lần này đã có thể cứu chữa.
Ôn dịch có thể trị, nỗi sợ hãi mơ hồ kia lập tức tan biến đi nhiều, hòn đá tảng đè nặng trong lòng mọi người cũng đã được dỡ bỏ.
Trương Liêu lập tức bổ nhiệm Trương Trọng Cảnh làm Hành y Tư mã, thống lĩnh toàn bộ quân y, chịu trách nhiệm toàn diện việc điều trị ôn dịch lần này.
Thầy thuốc trong thời kỳ hai Hán vốn thuộc tầng lớp tiện dân, địa vị còn thấp hơn cả nông hộ bình thường. Việc bổ nhiệm thầy thuốc làm Tư mã là chuyện xưa nay chưa từng có, khiến cho tất cả những thầy thuốc vốn bị ngành nghề này làm cho khốn đốn đều vô cùng phấn khởi.
Ngày thứ hai sau khi Giả Hủ khỏi bệnh, những trận mưa lớn kéo dài cuối cùng cũng dừng lại. Trương Liêu cùng Trương Trọng Cảnh, Tả Từ dẫn theo đông đảo quân y đi sâu vào khu cách ly, sắc thuốc phát cháo.
Phương thuốc của Trương Trọng Cảnh rất hiệu nghiệm, mấy ngày nay Đỗ Kỳ cũng dựa theo lệnh của Trương Liêu mà điều động lượng lớn dược liệu từ Hà Đông, Tịnh Châu, đủ để sử dụng.
Khu cách ly được thiết lập trên gò Ngũ Lăng ở phía tây Tả Phùng Dực, phía bắc sông Vị, nằm giữa Cao Lăng và Dương Lăng. Trong khu toàn là lưu dân từ Kinh Triệu Doãn, Trường An và Hữu Phù Phong di dời tới trong thời gian này, số lượng lên tới hàng vạn người, hơn nữa còn không ngừng tăng lên, khiến Đỗ Kỳ buộc phải xây thêm các khu cách ly.
Đi sâu vào khu cách ly là việc cực kỳ nguy hiểm. Để ngăn chặn quân y bị lây nhiễm, Trương Liêu đã bảo Đỗ Kỳ phát động phụ nữ ở Tả Phùng Dực gấp rút làm một loạt khẩu trang, phát cho các quân y và tướng sĩ đi vào vùng dịch đeo lên, tăng thêm một tầng bảo hộ.
Lưu dân trong khu cách ly vẫn chìm trong nỗi sợ hãi về ôn dịch, hơn nữa trong số họ có hàng trăm người đã xuất hiện dấu hiệu lây nhiễm, bị cách ly lại trong phạm vi nhỏ, khiến nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong khu càng thêm mãnh liệt.
Sự xuất hiện của Trương Liêu cùng các quân y như thắp lên tia hy vọng cho những lưu dân đang chìm trong sợ hãi. Họ kích động không thôi, lũ lượt kéo ra xem Trương Liêu chỉ huy tướng sĩ rải vôi bột khắp nơi trong khu, sau đó dựng hàng chục cái nồi lớn trước khu, nhóm lửa đun cháo, sắc thuốc, còn có những cái đỉnh lớn nhỏ khác nhau đều dùng để đun nước sôi.
Những thủ đoạn này của Trương Liêu khiến Trương Trọng Cảnh tán thưởng không ngớt. Tiếp đó là công việc bận rộn của các quân y nhằm chữa bệnh cho hàng trăm bệnh nhân ở khu cách ly nhỏ.
Bận rộn suốt hai ngày hai đêm, hàng trăm bệnh nhân trong khu cách ly đều thoát khỏi nguy hiểm, không xảy ra một ca tử vong nào. Điều này chứng minh phương pháp điều trị của Trương Trọng Cảnh có thể sử dụng trên diện rộng. Lưu dân trong khu cách ly lại càng vui mừng khôn xiết, lũ lượt quỳ lạy cảm tạ Trương Liêu cùng các tướng sĩ, thầy thuốc, không ít người xúc động đến rơi nước mắt.
Tại một tòa trạch viện trong khu cách ly, vốn là nơi ở tạm thời của Trương Liêu và Trương Trọng Cảnh cùng các quân y, mọi người đang dùng bữa sau hai ngày làm việc cật lực. Nhìn dáng vẻ trút bỏ gánh nặng của mọi người, Trương Liêu nhìn về phía Trương Trọng Cảnh – người đã hai ngày không chợp mắt – rồi vái một vái thật dài, thần tình chân thành: "Vạn dân Quan Trung lần này có thể sống sót, đều nhờ vào tiên sinh. Y thuật và y đức của tiên sinh khiến Trương Liêu vô cùng khâm phục."
Trương Trọng Cảnh hơn bốn mươi tuổi, thấy Trương Liêu hành lễ với mình, vội vàng đáp lễ: "Tướng quân quá khen, lão hủ không dám nhận. Ta cũng chưa từng thấy vị tướng quân nào yêu dân như vậy, hơn nữa tướng quân còn am hiểu sâu sắc phương pháp phòng dịch, nhận thức về ôn dịch còn vượt xa Trương Cơ này, khiến Trương Cơ cảm thấy tự hổ thẹn."
Mấy ngày nay, Trương Liêu đã đề cập không ít kiến giải của bản thân về ôn dịch, bao gồm nguồn truyền nhiễm, cũng như lý thuyết về vi khuẩn và miễn dịch cơ thể con người. Tuy nhiên, hắn đã cải biên đi, gọi vi khuẩn là "bệnh tà", gọi miễn dịch là "sức mạnh huyết nhục của cơ thể". Dẫu vậy, điều đó vẫn khiến Trương Trọng Cảnh vô cùng kinh ngạc và được khai sáng, gọi Trương Liêu là kỳ nhân đương thế.
Trương Liêu nâng chén uống cạn, hào sảng nói: "Tiên sinh, thiên hạ hiện nay vu y phương sĩ hỗn tạp không đồng nhất, bùa chú thuốc thang dùng lẫn lộn. Các bài thuốc thảo dược truyền lại giữa các đời bị thất lạc, lại còn sai khác, sai sót rất nhiều. Người muốn học y không biết đâu là đúng sai, dẫn đến việc thầy thuốc dỏm hại người, không phải là họ muốn hại người, mà là lý luận dược lý và phương thuốc học được đã sai lệch."
Trương Trọng Cảnh gật đầu tán thành, thở dài.
Trương Liêu chỉ về phía xa, nói: "Vì vậy ta muốn xây một y đường lớn nhất thiên hạ ngay trên gò Ngũ Lăng này, tập hợp những thầy thuốc xuất sắc nhất thiên hạ. Một là cùng nghiên cứu y đạo, khảo cổ chứng kim, biện nghi định ngộ, kiểm tra lỗ hổng thiếu sót, biên soạn Bản thảo cương mục, định ra trăm đường bệnh lý, thành lập một gia thuyết, tạo phúc muôn đời; hai là bồi dưỡng đệ tử, cứu chữa bách tính, tạo phúc đương thời."
Trương Trọng Cảnh nghe vậy, thân hình chấn động, rượu trong tay đổ ra cũng chẳng màng tới, chỉ nhìn Trương Liêu, ánh mắt rực sáng: "Tướng quân thực sự muốn làm việc này sao?"
Trương Liêu đáp: "Y giả nhân tâm, y đường này nên đặt tên là Đại Nhân Y Đường. Ta muốn mời tiên sinh làm Tế tửu của y đường, không biết ý tiên sinh thế nào?"
"Đại sự như vậy, phúc trạch muôn dân..." Trương Trọng Cảnh vô cùng kích động, đứng dậy hành lễ: "Cơ sao dám không tuân lệnh, nhất định sẽ dốc toàn lực, không phụ sự gửi gắm của tướng quân!"
Trương Liêu cười lớn đỡ Trương Trọng Cảnh dậy: "Như vậy là tốt quá! Như vậy là tốt quá! Tiên sinh hãy ở lại đây, trước tiên dạy bảo đệ tử, đợi khi ta bình định Quan Trung, sẽ xây dựng y đường!"
Hắn đã tính xong, sau khi y đường xây xong, sẽ tìm Hoa Đà tới, cộng thêm Tả Từ, chắc chắn sẽ khiến năng lực y tế hiện nay xảy ra biến chuyển long trời lở đất. Đến lúc đó hắn sẽ đưa ra thêm một vài lý thuyết y học phương Tây hậu thế, phân ra một nhánh nghiên cứu hóa học y thuật, không những có thể bổ trợ lẫn nhau cứu người, mà sợ rằng đến hai nghìn năm sau, thiên hạ y thuật đã xuất phát từ Hoa Hạ rồi. Điều mà Trương Liêu không biết chính là, nhờ vào hành động này mà sau này hắn được hậu thế tôn vinh là tổ sư trung hưng của y đạo Hoa Hạ, được muôn đời thầy thuốc tôn kính. Tất nhiên, lúc đó đã chẳng còn ai biết y thuật của vị tổ sư trung hưng này thực chất chỉ ở mức "tay mơ" mà thôi.
Trương Trọng Cảnh hào hứng thảo luận với Trương Liêu về chuyện y đường. Khoảng một canh giờ sau, thấy trời đã về chiều, Trương Liêu sớm giục ông đi nghỉ ngơi, sau này họ còn phải bận rộn nhiều, bởi lẽ vùng trọng điểm ôn dịch ở Quan Trung là Trường An, Tả Phùng Dực chỉ là một phần nhỏ mà thôi.
Sau đó, Trương Liêu cho gọi Hoàng Trung đến, đích thân đỡ vị đại hán gần bốn mươi tuổi này dậy, cười nói: "Hán Thăng huynh hai ngày nay vất vả không ít nhỉ?"
Lần này từ Thanh Châu trở về, hắn để Điển Vi, Thái Sử Từ cùng các tướng lĩnh trấn thủ Thanh Châu, chỉ mang theo vài trăm thân vệ trở về. Sau khi Hoàng Trung hộ tống Trương Trọng Cảnh tới, Trương Liêu liền để Hoàng Trung ở lại bên cạnh thống lĩnh thân vệ, mấy ngày nay cứ theo hắn bận rộn ngược xuôi, cũng không thể rời ra được.
Hoàng Trung từ Kinh Châu đến Quan Trung gặp Trương Liêu, vốn thấy hắn quá trẻ tuổi, nhưng sau mấy ngày đi theo Trương Liêu, suy nghĩ đã sớm thay đổi, đối với Trương Liêu có thể nói là khâm phục tột độ. Ông cho rằng Trương Liêu dù là khí phách, nhân nghĩa hay uy vọng đều đủ để khiến người ta tâm phục khẩu phục, xứng đáng là Chinh Đông Tướng quân. Lúc này nghe Trương Liêu hỏi, liền ôm quyền đáp: "Trung tuy đã gần tứ tuần, nhưng vẫn còn sức lực và tinh thần, hai ngày đi lại này thực sự không đáng là bao."
Trương Liêu cười lớn: "Hán Thăng huynh quả là tráng sĩ, không biết có nguyện ý ở lại dưới trướng ta, bình định loạn thế, không phụ chí lớn của bậc đại trượng phu?"
Hoàng Trung không chút do dự, vén áo quỳ lạy: "Trung nguyện theo tướng quân!"
"Tốt! Tốt!" Trương Liêu đại hỷ, đỡ Hoàng Trung dậy: "Hán Thăng trước tiên cứ làm Hiệu úy dưới trướng ta, thống lĩnh Thân vệ doanh đi. Đợi sau khi bình định Quan Trung, đón được thiên tử trở về, sẽ cho ngươi xây dựng một quân đoàn riêng, cũng không phụ tài trí dũng song toàn của ngươi."
Hoàng Trung không ngờ vừa tới đã được bổ nhiệm làm Hiệu úy, lại còn thống lĩnh Thân vệ doanh, trong lòng cảm kích khôn xiết, lại quỳ lạy lần nữa: "Ơn tri ngộ của tướng quân, Hoàng Trung ghi tạc trong lòng, tự nguyện hiệu chết!"