"Đa tạ tướng quân, đa tạ tướng quân."
Người phụ nữ kia thấy Trương Liêu cứu sống con mình, lại cẩn thận băng bó vết thương, cảm kích quỳ rạp xuống đất dập đầu liên hồi.
Trương Liêu đỡ bà đứng dậy, giao đứa bé lại cho bà: "Đại tẩu, trong nhà còn ai nữa không?"
Người phụ nữ ấy khóc nức nở: "Không còn nữa, đều bị hại cả rồi, đều bị đám loạn binh kia giết hại rồi."
Trương Liêu im lặng, thở dài: "Nơi này khó lòng sinh sống, đợi lui được giặc, ta sẽ phái người đưa mọi người đến Đông Lai, phát gạo lương, cứu giúp những phụ nữ trẻ con không nơi nương tựa, đại tẩu hãy tạm thời chờ ở đây."
Người phụ nữ sững sờ, ngay sau đó lại quỳ xuống khóc rống, nghẹn ngào không thành tiếng: "Tướng quân..."
Lúc này, từ sân bên cạnh một văn sĩ xông ra, cũng khóc lớn, mắng rằng: "Tướng quân là binh mã của Đào sứ quân sao, sao đến muộn thế này? Khiến chúng ta chịu cảnh đồ sát, không nơi nương tựa!"
Trương Liêu không nói gì, Chúc Bình bên cạnh ông lên tiếng: "Chúng ta không phải binh mã Từ Châu, Trương tướng quân là Chinh Đông tướng quân, Thanh Châu mục do triều đình bổ nhiệm, vốn đóng quân ở Thanh Châu, cách nơi này hơn tám trăm dặm. Nghe tin quân Tào đồ sát Từ Châu, nhận được tin liền dẫn chúng ta ngày đêm gấp rút chạy đến, chém giết giặc cướp, cứu hộ bách tính, không ngờ vẫn là đến muộn."
"Thanh Châu mục... không phải binh mã của Đào sứ quân." Vị văn sĩ kia ngẩn ra, ngay sau đó khóc lóc quỳ rạp dưới đất dập đầu liên tục: "Đa tạ Trương Thanh Châu thương xót bách tính Từ Châu ta, mong tướng quân tiêu diệt sạch quân giặc, người Từ Châu chúng ta vô cùng cảm kích!"
Trương Liêu thấy ông ta ăn nói không tầm thường, hỏi: "Ngươi là người phương nào?"
Vị văn sĩ hổ thẹn đáp: "Tiểu nhân là Hạ Bì nam bộ đốc bưu Trần Lập, vốn định đi Tuy Lăng tuần tra, không ngờ gặp phải loạn binh, chỉ hận không thể giết giặc."
Trương Liêu gật đầu: "Trần đốc bưu, quân giặc cứ giao cho ta, ngươi hãy tìm quan lại trong hương và đám trai tráng nhanh chóng tìm kiếm, an trí những bách tính còn sống sót. Khu vực này vẫn còn chiến loạn, nếu không chê đường xa, có thể đến quận Đông Lai, Thanh Châu, nơi đó vẫn còn an ổn."
"Đa tạ tướng quân!" Trần Lập dập đầu lạy tạ.
"Lên ngựa, hướng nam!" Trương Liêu quát khẽ một tiếng, cùng hơn mười thân vệ nhảy lên chiến mã, tiếp tục tiến về phía nam.
Dọn dẹp chiến trường khu vực này, chém giết hoặc đánh đuổi đám quân Tào đang hoành hành, trời đã tối. Trương Liêu an trí tướng sĩ dùng chút lương khô, nghỉ ngơi bên cạnh các hồ nước ở Phú Lăng. Những ngày bôn ba, lại chẳng phút nghỉ ngơi chém giết, tướng sĩ đã mệt mỏi rã rời.
Đêm tối không tiện dụng binh, nhưng Trương Liêu vẫn tung quân thám báo ra ngoài, dò xét tình hình quân Tào các nơi, nếu vẫn còn kẻ đồ thành trong đêm, ông cũng không ngại việc tàn sát trong đêm.
Đồng thời, ông cũng hy vọng quân Tào chạy trốn hôm nay có thể truyền tin ông xuất binh ra ngoài, khiến đám quân Tào đang tàn sát kia phải kiêng dè, thu đao lại, hoặc là phòng bị mình, hoặc là rút quân về thành Hạ Bì tìm Tào Tháo. Tóm lại, chỉ cần kết thúc cuộc đồ sát này, coi như ông đã đạt được mục đích.
Đêm đó, Từ Châu biệt giá Mi Trúc dẫn theo ba nghìn gia binh đến hội hợp với Trương Liêu, đi cùng còn có Điển nông hiệu úy Trần Đăng. Trần Đăng là người Hoài Phố, Hạ Bì, dù cách nơi quân Tào đồ sát cả trăm dặm, nhưng cũng lo quân Tào tàn sát đến quê nhà, sau khi biết Trương Liêu xuất binh, cũng cùng Mi Trúc xuống phía nam xem xét tình hình. Còn Tào Báo, sau khi nghe tin Trương Liêu đại thắng ở phía nam, bị kích động, liền dẫn một vạn binh mã đi đánh thành Hạ Bì của Tào Tháo.
Mi Trúc và Trần Đăng nhìn thấy vẻ mệt mỏi của Trương Liêu, biết được họ đã ngày đêm gấp rút chạy tám trăm dặm, vô cùng cảm kích trước việc Trương Liêu không màng hiểm nguy đến cứu viện Từ Châu, liên tục nói lời cảm tạ.
Trương Liêu đương nhiên biết danh tiếng của Trần Đăng, sau khi trò chuyện với ông, mới biết vị Hạ Bì nam bộ đốc bưu Trần Lập mình gặp ban ngày lại chính là em trai của Trần Đăng.
Lúc này, Trương Liêu cũng không rảnh tâm trí đi lôi kéo Trần Đăng, ông chỉ bảo Mi Trúc và Trần Đăng không cần tham chiến, mà hãy thu gom quan lại, tổ chức sơ tán và di dời bách tính bị nạn ở ba huyện, tránh việc cứu chữa không kịp gây ra thương vong lớn hơn.
Mi Trúc và Trần Đăng đều không phải người nhiệt huyết, huống hồ trước đó Từ Châu liên chiến liên bại, họ đương nhiên biết rõ khoảng cách giữa mình và quân Tào, cũng không cưỡng cầu, chỉ tuân mệnh Trương Liêu thu gom và sơ tán bách tính.
---❊ ❖ ❊---
Khu vực Tuy Lăng ở biên giới phía nam nước Hạ Bì, một tin tức nhanh chóng lan truyền trong đám quân Tào đang hoành hành tàn sát: Thanh Châu mục Trương Liêu xuất binh rồi, dẫn mấy nghìn kỵ binh liên tiếp phá tan mấy toán quân, đã đến phía bắc Tuy Lăng.
Khu vực Tuy Lăng còn khoảng vạn quân Tào, phần lớn là quân Thanh Châu. Đám quân Thanh Châu đó nghe tin từ những kẻ chạy trốn về rằng Trương Liêu dọc đường đã giết gần vạn quân Thanh Châu, ai nấy đều vô cùng tức giận, tụ tập lại, muốn quyết một trận sống mái với Trương Liêu.
Sáng sớm hôm sau, Trương Liêu dẫn kỵ binh chiến đấu với vạn quân Thanh Châu trên cánh đồng Tuy Lăng. Quân Thanh Châu đại bại, dưới sự truy sát của Trương Liêu, bắt đầu chạy trốn về phía bắc.
Cùng lúc đó, bộ khúc của các hào cường trong mấy huyện cũng xông ra khỏi các đồn lũy, truy đuổi bao vây giết những quân Thanh Châu lẻ loi.
Khu vực Tuy Lăng coi như đã ổn định, tình hình tốt hơn nhiều so với Hạ Khâu và Thủ Lự.
---❊ ❖ ❊---
Thành Hạ Bì, Tào Tháo sắc mặt âm trầm nhìn các tướng lĩnh phía dưới như Hạ Hầu Uyên, Tào Hồng, Lý Càn, còn Nhạc Tiến, Mãn Sủng, Tào Nhân, Tào Thuần, Vu Cấm, Nhâm Tuấn, Sử Hoán đều đứng một bên.
Tào Tháo trầm giọng nói: "Trương Liêu quả nhiên xuất binh rồi sao?"
"Chính xác." Tào Hồng nghiến răng nói: "Hắn dẫn khoảng năm nghìn kỵ binh, đều là tinh nhuệ, chúng ta không hề phòng bị, binh mã tán loạn, không thể chống đỡ, tổn thất nặng nề, sợ là không dưới một vạn, đặc biệt quân Thanh Châu là đông nhất."
Bốp!
Tào Tháo vỗ mạnh lên án bàn, tức giận đứng dậy: "Ta thảo phạt Đào Khiêm, Trương Liêu hắn sao dám xen vào việc người khác! Coi Tào Tháo ta dễ bắt nạt sao!"
Lúc này lại có binh sĩ báo tin: "Từ Châu đại tướng Tào Báo dẫn vạn người đến đánh Hạ Bì!"
Tào Tháo nheo mắt, nhìn sang Hí Chí Tài bên cạnh. Hí Chí Tài vuốt râu nói: "Nay Trương Liêu ở phía nam, Tào Báo đến trước, chắc chắn là muốn tranh công, chúa công có thể tập trung binh mã phá Tào Báo trước, rồi sau đó phòng ngự Trương Liêu."
"Chư tướng hãy theo kế mà làm, trong một canh giờ ta muốn thấy đầu của Tào Báo!"
Tào Tháo phất tay, ông vốn không hề để kẻ bại tướng Tào Báo vào mắt, trong lòng ông coi trọng Trương Liêu hơn.
Ngày hôm đó, đại tướng Từ Châu Tào Báo tấn công thành Hạ Bì, ngược lại bị Tào Tháo đánh bại, vạn quân tổn thất quá nửa, hoảng loạn chạy về huyện Đàm.
Sau khi đánh bại Tào Báo, Tào Tháo nhanh chóng chỉnh đốn binh mã, lại thu gom đám tàn binh chạy về từ phía nam, biên chế lại tại thành Hạ Bì. Vừa biên chế xong, ông mới phát hiện mình đã tổn thất hơn một vạn năm nghìn binh mã, trong đó hơn một vạn đều là quân Thanh Châu.
Tào Tháo vốn còn định viết thư giảng hòa với Trương Liêu, dù sao ông và Trương Liêu cũng không có thù oán gì, lần này cũng là chuyện của Từ Châu. Nhưng nhìn thấy đám binh sĩ chạy về ai nấy đều sĩ khí sa sút, thần sắc hoảng sợ, ông buộc phải chuẩn bị một trận chiến với Trương Liêu để vực dậy sĩ khí, nếu không quá nửa binh sĩ của ông từ nay coi như bỏ đi.
Hai ngày sau, Trương Liêu dẫn năm nghìn kỵ binh đến biên giới phía nam huyện Hạ Bì, nước Hạ Bì, mà lúc này đại quân của Tào Tháo đã sớm nghiêm trận chờ đợi.
Dù tổn thất hơn vạn người, Tào Tháo vẫn còn ba vạn năm nghìn binh mã, hoàn toàn chiếm ưu thế về binh lực, hơn nữa dưới trướng có rất nhiều chiến tướng, Nhạc Tiến, Vu Cấm, Tào Nhân, Hạ Hầu Uyên không ai không phải là mãnh tướng hàng đầu, Tào Hồng, Sử Hoán, Tào Thuần cũng không kém bao nhiêu, còn lại Mãn Sủng, Nhâm Tuấn cũng là những tướng giỏi thống binh.
Ngược lại phía Trương Liêu, mãnh tướng chỉ có ông, Điển Vi và Tạng Bá.