Cơn đau đầu khủng khiếp lại ập đến, Thẩm Vận cảm thấy mình sắp không trụ nổi nữa. Nhưng nếu gục ngã lúc này, đồng nghĩa với việc nhiệm vụ sẽ thực sự thất bại, đó là sự thật mà cô không thể nào chấp nhận được, vì vậy cô phải cố gắng gồng mình lên.
Uống cạn chai nước khoáng, cô đặt vỏ chai lên bục giảng, chậm rãi nói: "Tấm kính Chagall đó không đại diện cho khát vọng hòa bình của nhân loại, mà là sự yếu đuối, là bi kịch, là bóng tối!"
"Ồ? Cháu gái, tại sao cháu lại nói như vậy? Phải biết rằng tấm kính đó đã trở thành thánh vật trong mắt chúng ta, ý nghĩa thần thánh của nó không hề thua kém nhà thờ Sagrada Família ở Barcelona đâu." Sô-phi-a, người vẫn luôn im lặng, không nhịn được mà lên tiếng, nhưng thái độ lại vô cùng ôn hòa.
Thẩm Vận giọng trầm buồn hỏi: "Giả sử trước năm 1961, có người tiên đoán trước được vụ tai nạn máy bay đó, Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Đạt-gơ Ha-ma-sôn tin vào lời tiên tri và không mang theo tùy tùng lên máy bay, thì tấm kính đó có được dựng lên không? Hôm nay, ở vị trí của tấm kính Chagall đó, sẽ đặt thứ gì?"
Nghe câu hỏi này, mọi người lại rơi vào im lặng. Kiểu tư duy suy ngược này về mặt lý thuyết không thể xảy ra, nhưng trong lĩnh vực ý thức hệ, đây lại là một chủ đề đáng để suy ngẫm. Tất nhiên, quan trọng hơn là mỗi người có mặt ở đây đều hiểu ý đồ thực sự của Thẩm Vận khi lấy tấm kính làm ví dụ.
Thẩm Vận tiếp tục nói: "Hoa tàn rồi sẽ nở lại, mặt trời lặn rồi ngày mai cũng sẽ mọc lên. Nhưng mạng sống con người chỉ có một, mất đi rồi sẽ không bao giờ có cơ hội làm lại. Thưa các vị, thứ chúng ta cần không phải là tấm kính tưởng niệm người chết, mà là lời tiên tri để tránh cái chết. Hiện nay, lời tiên tri này đã hiện hữu rõ ràng trước mắt các vị, điều duy nhất các vị cần làm chính là tin tưởng nó."
Nói đến cuối, ánh mắt cô đã chuyển sang khẩn cầu. Sự mệt mỏi tích tụ nhiều ngày bỗng chốc ập đến, dù cơn đau đầu đã dịu đi đôi chút, đôi chân cô cũng đã khó lòng trụ vững cơ thể.
Một số người từng bỏ phiếu chống bắt đầu dao động. Thực tế, khi liên quan đến lựa chọn sinh tử, sao họ có thể không thận trọng? Dù lợi ích có quan trọng đến đâu cũng sẽ tan thành mây khói theo sự ra đi của sinh mạng, vậy thì những tranh đấu trên thế gian này có thực sự đáng giá không?
Nhưng ngay khi mọi người chìm vào suy tư, một giọng nói ồm ồm vang lên từ hàng ghế sau của khán đài, khiến tai mọi người vang lên những tiếng ù ù.
"Này cô bé, nếu cô thực sự sợ người ngoài hành tinh, thì cứ đưa gia đình mình chui vào hầm trú ẩn đi, không ai cản cô cả. Tại sao cứ phải chạy đến Liên Hợp Quốc làm loạn, tranh giành thể hiện trước mặt những nhân vật lớn này? Nếu đám người ngoài hành tinh đáng ghét đó thực sự đến, đợi còi báo động vang lên rồi chạy cũng chưa muộn mà!"
Lời lẽ khiếm nhã như vậy, đây là kẻ nào?
Lời quở trách thô lỗ gây ra sự bất mãn cực độ, không ít người không nhịn được mà quay đầu nhìn ra phía sau.
Người đó tên là Giang Dã Dương Bình, khoảng năm mươi tuổi, thân hình béo mầm, trông như một đô vật sumo. Ông ta vừa là chủ tịch của Giang Dã Nhật Bản, vừa là tham tán kinh tế của nội các Nhật Bản, lần này tham dự hội nghị với tư cách thành viên đoàn quan sát cùng Thủ tướng Nhật.
Giang Dã Nhật Bản là doanh nghiệp dược phẩm lớn nhất Nhật Bản, thuốc sản xuất không chỉ phủ sóng các bệnh viện lớn ở Nhật mà còn xuất khẩu sang hơn ba mươi quốc gia ở Âu Mỹ và Đông Nam Á. Nếu Trái Đất rơi vào chiến tranh, đồng nghĩa với việc sự nghiệp kinh tế và chính trị của Giang Dã Dương Bình chấm dứt, nên không đợi đến giây phút cuối cùng, ông ta tuyệt đối sẽ không vì nghe tin người ngoài hành tinh sắp đến mà đóng cửa tất cả các doanh nghiệp dưới trướng Giang Dã.
Thẩm Vận tìm đến người vừa quở trách mình, cười thê lương: "Tôi nghĩ ông hiểu lầm rồi. Mười lăm năm trước, sau khi cha tôi bị ám sát, tôi và em gái Thẩm Âm nương tựa vào nhau, lúc đó tôi luôn nghĩ phải sống vì em gái. Nhưng bất hạnh thay, ba năm trước em gái cũng chết một cách oan ức, tôi thực sự chỉ có thể trò chuyện với cái bóng của chính mình mỗi ngày. Người không có người thân giống như một chiếc thuyền độc hành giữa đại dương, mỗi ngày nhìn tàu bè qua lại bên cạnh nhưng mãi mãi không thể cập bến. Đối với tôi, sống còn khó khăn hơn gấp trăm lần chết, tôi không cần tranh giành điều gì cho sự sinh tồn của mình. Còn ý nghĩ đợi khủng hoảng đến rồi mới chạy là sai lầm hoàn toàn. Một khi tầng ozone biến mất, tia cực tím cường độ cao sẽ giết chết hầu hết mọi sinh vật trên mặt đất. Ngoại trừ một số giống biến dị, sinh vật trên cạn của Trái Đất đều sẽ tuyệt chủng. Mà thứ người Proton giỏi sử dụng nhất chính là vũ khí hạt nhân, ngay cả khi bạn tránh được tia cực tím mà muốn chạy đến hầm trú ẩn, cũng sẽ bị sóng neutron hoặc bom hydro ập đến trong tích tắc đánh tan thành mảnh vụn, trước khi chết còn chưa kịp nhìn rõ kẻ địch trông như thế nào."
"À, hóa ra cô bé này lại bất hạnh đến thế!"
"Đúng vậy, tôi biết cô ấy, cha cô ấy chính là vị Thẩm tướng quân lẫy lừng kia, một trong những người đặt nền móng cho quân đội, đã để lại danh tiếng trong lịch sử quân sự thế giới!"
"Thảo nào tuổi còn trẻ đã dám lên bục giảng đó diễn thuyết, hóa ra là dựa vào tầm ảnh hưởng của cha cô ấy!"
"Trời ơi, lời mô tả của cô ấy thật đáng sợ!"
---❊ ❖ ❊---
Các loại bàn tán như thủy triều nhấn chìm Thẩm Vận. Còn vị Giang Dã Dương Bình kia, sau khi gây ra hỗn loạn thì có chút hối hận, nhận vài cái liếc mắt của Thủ tướng Nhật liền lè lưỡi, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Thẩm Vận muốn bước xuống bục, vô tình chạm mắt với Tiêu Ân, lại đọc được sự khích lệ hiếm hoi trong mắt ông, lòng không khỏi chấn động, dường như nhìn thấy hy vọng bỏ phiếu lại, lập tức dập tắt ý định rời khỏi bục giảng.
Đúng lúc này, có một vị tướng quân từ quốc gia nào đó giơ ngón cái khen ngợi cô: "Hổ phụ sinh hổ tử, cô bé, cô nỗ lực như vậy, cha cô sẽ biết thôi!"
Thẩm Vận khẽ lắc đầu, dùng micro yêu cầu mọi người giữ trật tự: "Như các vị đã biết, tôi thực sự đã gia nhập Quân đội Không gian Trung Quốc, mã số sĩ quan là RED34955, quân hàm là Thiếu tá. Tôi cũng biết việc mình nhận được sự tin tưởng để phái đến đây không liên quan gì đến cha tôi. Nhưng người đang đứng ở đây lúc này không mặc quân phục, không đeo cấp hiệu, chỉ là một cô gái Trung Quốc bình thường không thể bình thường hơn. Vì vậy tôi yêu cầu các vị tạm thời quên đi cha tôi, hãy nghĩ đến những cô gái giống như tôi, họ có mặt khắp bảy châu lục, có thể là con gái, cháu gái, đồng nghiệp, bạn bè, thậm chí là người yêu của các vị. Họ còn trẻ, còn đầy ắp những khát vọng tươi đẹp về thế giới, còn giữ những hy vọng vô hạn về tương lai, vì vậy họ không nên chết, không nên chỉ vì những người ngồi trong hội trường này đưa ra một lá phiếu sai lầm mà phải trả giá bằng mạng sống! Vì vậy, tôi chính thức đưa ra thỉnh cầu với Chủ tịch Đại hội đồng Liên Hợp Quốc, bà Sô-phi-a và Tổng thư ký, ông Bàng Trạch Long: hãy bỏ phiếu lại cho dự án di cư nhân loại. Nếu kết quả bỏ phiếu lần này vẫn là bác bỏ, tôi cũng không còn gì để nói nữa."
"Cái gì? Muốn bỏ phiếu lại? Cô ta điên rồi sao?"
"Từ khi Liên Hợp Quốc thành lập đến nay, chưa từng xảy ra chuyện vô lý như vậy, chẳng lẽ việc lớn như bỏ phiếu là trò chơi của con nít sao?"
"Này, muốn bỏ thì bỏ đi, quy tắc đều do con người đặt ra, lần này tôi quyết định đổi sang phiếu thuận."
---❊ ❖ ❊---
Làn sóng tranh luận lại nổi lên, nhấn chìm toàn bộ đại sảnh.
Sô-phi-a, Tiêu Ân và ông mũi to người Phần Lan ghé đầu vào nhau, thì thầm đầy bí ẩn suốt năm phút, sau đó Tiêu Ân ngẩng đầu lên trước, dùng chiếc búa gỗ nhỏ gõ mạnh vài cái xuống bàn.
"Trật tự, xin hãy giữ trật tự, các vị hãy nghe tôi nói!" Tiêu Ân gào lên, nếu không thì hoàn toàn không thể át được tiếng tranh luận ồn ào.