Thượng đế mở cho bạn một cánh cửa, đồng thời cũng sẽ đóng lại một cánh cửa khác. Thể chất của Trình Hiểu Vũ lúc này, nếu nói về vận động thì quả thực là một bi kịch.
Chưa nói đến thể lực là một vấn đề, bất kể là dụng cụ hay các môn bóng, cậu đều chơi rất tệ. Kiếp trước, Trình Hiểu Vũ cũng chẳng mấy khi vận động, cùng lắm là đánh cầu lông, bóng rổ chỉ dừng lại ở mức hiểu luật, bóng đá thì rất thích xem và thỉnh thoảng có đá, nhưng từ khi học đại học cũng chẳng còn đụng đến nữa.
Tài năng của cậu ở kiếp này đều tập trung vào piano, ngoài ra thì vô dụng. Tiết học này của họ là tiết bóng rổ, nam nữ chia thành hai sân, mỗi bên năm đấu năm.
Ủy viên thể dục Hoàng Lượng cũng là một thành viên ngồi bàn bên cạnh Trình Hiểu Vũ lúc trưa nay. Cô bạn bình thường mời khách hôm nay, Phạm Văn Quyên, chính là bạn gái của hắn.
Hoàng Lượng vốn đã ngứa mắt với Trình Hiểu Vũ từ lâu. Lúc Trình Hiểu Vũ vào sân, hắn liền đổi vị trí với một bạn học khác để kèm cặp, theo sát cậu. Chỉ tiếc là Trình Hiểu Vũ chẳng nhận được mấy đường chuyền, cũng chẳng ai chuyền bóng cho cậu.
Hoàng Lượng chỉ đành ra hiệu cho đồng đội chuyền bóng cho mình nhiều hơn. Trình Hiểu Vũ tuy chơi bóng tệ, nhưng tầm nhìn chiến thuật và trí thông minh lại vượt xa bạn bè đồng trang lứa. Cậu tận dụng ưu thế về cơ thể để cố gắng chặn vị trí của Hoàng Lượng.
Thể lực không đủ, độ linh hoạt không đủ, cậu dựa vào khả năng phán đoán để đón đầu vị trí chuyền bóng. Nhờ vậy, Hoàng Lượng không những không có cơ hội thể hiện, mà ngược lại còn bị Trình Hiểu Vũ cướp bóng vài lần, đồng thời cậu còn tung ra không ít đường kiến tạo đẹp mắt.
Hoàng Lượng càng đánh càng bực, cảm thấy như mình bị mọi người khinh bỉ. Động tác tay của hắn cũng dần trở nên thô bạo hơn.
Trong khi đó, đồng đội của Trình Hiểu Vũ dần dần tin tưởng cậu hơn, dám chuyền bóng cho cậu. Ưu điểm lớn nhất của Trình Hiểu Vũ là không ích kỷ, thường thì người khác vừa chuyền bóng cho cậu, cậu liền dùng một góc độ khó tin để đưa bóng lại cho đồng đội.
Điều này khiến Hoàng Lượng nóng nảy bứt rứt. Là một ủy viên thể dục, từng là tiền phong phụ của đội bóng trường, vậy mà lại bị một tên mập có thành tích thể dục đứng bét bảng kìm kẹp chặt chẽ, khiến hắn vô cùng tức giận. Hắn hoàn toàn quên mất rằng sở trường của mình là tấn công, còn Trình Hiểu Vũ lại là người chơi bóng bằng trí tuệ.
Cuối cùng, khi Trình Hiểu Vũ chặn được vị trí, nhận đường chuyền của đồng đội và chuẩn bị chuyền bóng đi, Hoàng Lượng liền lao tới cướp bóng. Không ngờ Trình Hiểu Vũ vốn chưa bao giờ dẫn bóng lại tung ra một động tác giả, hoàn toàn đánh lừa được Hoàng Lượng. Trình Hiểu Vũ vừa định dẫn bóng thêm vài bước thì bị Hoàng Lượng đang thẹn quá hóa giận túm lấy cổ áo phông, do quán tính quá lớn nên không đứng vững, ngã ngồi bệt xuống sàn gỗ.
Trình Hiểu Vũ ngã không đau, nhưng tiếng động lớn đã thu hút sự chú ý của cả nhà thi đấu. Mọi người thấy chỉ là một tên mập ngoại hình bình thường, liền quay lại làm việc của mình.
Hoàng Lượng lại như không có chuyện gì xảy ra, đứng một bên, lời xin lỗi cũng chẳng nói lấy một câu.
Trình Hiểu Vũ phủi mông đứng dậy, xoay người bình tĩnh nhìn Hoàng Lượng nói: "Cậu không nên nói gì đó sao?"
Lúc này, giáo viên thể dục của lớp Trình Hiểu Vũ đang đưa một nữ sinh bị trật chân vào phòng y tế nên không có ở đó.
Một vài bạn học vây lại. Hoàng Lượng biết mình sai nhưng không đủ mặt mũi để xin lỗi, liền cứng cổ nói: "Muốn tôi xin lỗi cũng được, thắng tôi trước đã rồi nói sau."
Trình Hiểu Vũ cười, cậu cũng lười chấp nhặt với đứa trẻ ấu trĩ như vậy, nhặt bóng lên nói: "Ném biên hay phạt bóng?"
Hoàng Lượng thấy Trình Hiểu Vũ không dám đáp lại lời mình mà đánh trống lảng, cảm thấy mình đã lấy lại được khí thế, lại thấy Trình Hiểu Vũ dễ bắt nạt, liền cười lạnh nói một câu: "Đồ hèn."
Vương Âu đứng bên cạnh nãy giờ chưa vào sân không nhịn được nữa, bước lên đẩy Hoàng Lượng một cái: "Đồ gà mờ, tự mình đánh như hạch mà còn ra vẻ? Cậu dựa vào đâu mà ra vẻ?"
Hoàng Lượng gạt tay Vương Âu đang đặt trên ngực mình ra, giận dữ nói: "Không phục thì đấu đơn đi, sợ thì ba đấu ba, năm đấu năm đều được, có giỏi thì đối mặt trực tiếp, OK?"
Vương Âu tất nhiên không chịu thua kém, đáp lại: "Sợ cậu chắc!"
Trình Hiểu Vũ thực ra không muốn làm lớn chuyện, kéo Vương Âu lại nói: "Thôi, đừng chấp nó, loại người này càng để ý thì nó càng đắc ý."
Vương Âu thấy Trình Hiểu Vũ muốn dĩ hòa vi quý, chỉ đành tức giận xoay người.
Hoàng Lượng lại chế giễu: "Các người không phải là ngay cả ba người cũng không tập hợp nổi chứ? Vương Âu, không phải cậu được tuyển thẳng vào Đại học Thể thao sao? Cậu thay nó đấu đơn với tôi cũng được! Thua thì gọi bằng bố."
Vương Âu tập chạy nước rút, bóng rổ chơi ở mức trung bình, chưa chắc đã là đối thủ của Hoàng Lượng trong đội bóng trường. Trình Hiểu Vũ nhìn Vương Âu mặt đỏ tía tai, không nhịn được nữa, bắt nạt tôi thì được, nhưng bạn thân của tôi thì không được động vào.
Trình Hiểu Vũ cũng vì bạn mà nổi giận, xoay người nói: "Ba đấu ba thì ba đấu ba. Trình độ bóng rổ của cậu cũng chỉ ngang con khỉ đột, dựa vào bản tính hoang dã, hoàn toàn không biết dùng não, bảo sao vào đội trường cũng chỉ là dự bị. Không biết cậu ở đây vênh váo cái gì, anh đây không chơi bóng rổ mà cũng dư sức hành cậu."
Hoàng Lượng biết mình không phải đối thủ ăn nói của Trình Hiểu Vũ, chỉ đành nói: "Đừng chỉ biết khua môi múa mép, đến lúc thua đừng có không dám gọi bố."
Trình Hiểu Vũ cười khinh bỉ nói: "Muốn tôi làm bố cậu, cậu cũng mơ đẹp đấy, bố đây mới không cần đứa con bất hiếu như cậu. Có giỏi thì làm chút gì thực tế đi, thua thì mời tất cả học sinh trong nhà thi đấu uống Coca, thế nào?" Trình Hiểu Vũ tất nhiên không dám nói chắc chắn, cậu thực sự không có nắm chắc phần thắng, chỉ đành nói cho hay, chuyển tiền cược sang phạm vi mình có thể chấp nhận.
Hoàng Lượng bị lời của Trình Hiểu Vũ làm cho tức đến bốc khói, nhưng không biết phản bác thế nào, chỉ đành hung hăng nói: "Xem bố dạy cậu làm người thế nào."
Trình Hiểu Vũ lại "hì hì" cười: "Bình thường bảo cậu đọc nhiều sách vào, giờ đến chửi người cũng không biết, chỉ biết gọi tôi là bố, bố. Bố ruột của cậu mà nghe thấy, không chừng sẽ bị đứa con bất hiếu như cậu làm cho tức chết đấy."
Đầu óc Hoàng Lượng không nhanh nhạy, căn bản không hiểu Trình Hiểu Vũ thực chất đang mắng mình, chỉ không thèm để ý đến đòn tấn công ngôn ngữ của Trình Hiểu Vũ nữa, hỏi: "Người của cậu đâu?"
Các bạn học xung quanh vây xem náo nhiệt nghe thấy Trình Hiểu Vũ ngầm chiếm lợi thế của Hoàng Lượng, cười rất vui vẻ. Hoàng Lượng càng bực mình, quyết tâm phải sỉ nhục Trình Hiểu Vũ ở lĩnh vực sở trường của mình.
Hoàng Lượng gọi hai bạn học thường chơi bóng cùng, nhìn đội hình đã là thực lực mạnh nhất của lớp 12-2 bọn họ.
Trình Hiểu Vũ nhìn quanh một vòng, bên cạnh ngoài Vương Âu ra thì chẳng còn ai. Trần Hạo Nhiên thậm chí còn không đến tiết thể dục, giờ bọn họ đúng là không tập hợp nổi ba người.
Trình Hiểu Vũ tự giễu hỏi Vương Âu: "Cậu có thể gọi ai đến cùng mất mặt không?"
Vương Âu nhìn những ánh mắt né tránh xung quanh, cười khổ: "Xem ra là không có rồi, giờ chỉ còn lại hai anh em ta, cùng tiến cùng lùi thôi."
Trình Hiểu Vũ cười nói: "Dù sao cũng chiếm được lợi thế về miệng lưỡi rồi, bóng rổ có thua cũng chẳng mất mặt gì, chỉ là mời người ta uống Coca thôi, tiền thì tôi vẫn nhiều."
Vương Âu gật đầu vô tư nói: "Hạ Sa Mạt khá cao, chỉ không biết cô ấy có biết chơi bóng rổ không, nếu cô ấy chơi bóng giỏi như nữ thần Tô thì tốt biết mấy."
Trình Hiểu Vũ nảy ra ý định: "Vậy tôi đi gọi Tô Ngu Hề đến, dù sao cũng là ba đấu ba, đâu có quy định là nam hay nữ, có phải người cùng lớp hay không."
Vương Âu nhìn như nhìn quái vật, đưa tay sờ trán Trình Hiểu Vũ: "Cậu điên rồi à, nữ thần Tô là người mà cậu muốn gọi là gọi được sao?"
Trình Hiểu Vũ cười hì hì: "Không thử sao biết, nhỡ đâu cô ấy thấy tôi đáng yêu nên tới thì sao!"
Vương Âu bịt miệng làm bộ muốn nôn, nói: "Mập à, tôi thấy chúng ta nên trực tiếp nhận thua thì hơn, hôm nay cậu chưa uống thuốc à, tôi cảm thấy không cứu nổi cậu nữa rồi! Người yêu của tôi ạ."
Hoàng Lượng đã dọn sạch sân, cầm bóng đứng ở đường giữa sân, lớn tiếng hét: "Các người thật sự không tập hợp nổi ba người, tôi có thể giúp các người gọi một người." Sau đó bạn bè của Hoàng Lượng và những người từng bị Trình Hiểu Vũ "xả giận" trong lớp đều phát ra những tiếng chế giễu khoa trương. Rất nhiều người không chơi bóng nữa, đều đi tới xem náo nhiệt.
Ngay cả lớp bên cạnh cũng biết tin ở đây có người sắp đấu bò, lại tụ tập thêm không ít người tới xem.
Trình Hiểu Vũ nhìn Hoàng Lượng, nói một tiếng: "Chờ chút." rồi đi về phía bên phải nhà thi đấu. Tô Ngu Hề đang dựa vào tường nghỉ ngơi, không hề phát hiện ra sự khác thường ở bên này, cô vốn dĩ chẳng có hứng thú với việc xem náo nhiệt.
Mãi đến khi Trình Hiểu Vũ đến gần, cô mới chú ý lớp bên cạnh là lớp của Trình Hiểu Vũ. Thấy Trình Hiểu Vũ đi về phía mình, cô cũng không có biểu cảm gì. Trình Hiểu Vũ ngược lại nội tâm có chút thấp thỏm, dù cho yêu cầu của cậu bị cô em gái này từ chối, cậu cũng sẽ không thấy ngạc nhiên.
"Hi! Tiểu Hề." Trình Hiểu Vũ cười gượng, khi đối mặt với Tô Ngu Hề, cậu luôn vô cớ căng thẳng, hoàn toàn không có sự bình tĩnh như thường ngày.
Tô Ngu Hề cũng hiếm khi cười nói: "Hi, thật trùng hợp." Đối với Tô Ngu Hề, đây đã là lời xã giao hiếm hoi rồi.
Thấy Tô Ngu Hề không có ý định né tránh mình, điều này khiến lòng Trình Hiểu Vũ ổn định lại, mở miệng nói: "Tôi và bạn học cá cược đấu bò, còn thiếu một người, có thể giúp không?"
Tô Ngu Hề nhíu mày nói: "Cậu không ấu trĩ đến mức đó chứ?"
Trình Hiểu Vũ cười khổ, nghĩ thầm mọi chuyện quả nhiên không đơn giản như mình nghĩ. Cứ tưởng trải qua một số chuyện, quan hệ đã trở nên gần gũi hơn, Tô Ngu Hề sẽ dễ nói chuyện hơn một chút. Ai ngờ vẫn là mình tự đa tình, chỉ đành nói: "Xin lỗi, làm khó cậu rồi." rồi xoay người bỏ đi.
Cả lớp 12-2 đều nhìn xem Trình Hiểu Vũ đi làm gì, khi phát hiện cậu vậy mà lại đi tìm Tô Ngu Hề, lại là một trận xôn xao. Tất cả đều đang đợi Trình Hiểu Vũ tự lượng sức mình rồi bị vả mặt.
Khi mọi người chứng kiến Trình Hiểu Vũ xoay người, thấy kết quả đúng như dự đoán, liền phát ra những tiếng cười nhạo ồn ào.
Tất cả mọi người đều cảm thấy vở hài kịch này còn thú vị hơn màn đấu bò của Trình Hiểu Vũ và Hoàng Lượng gấp trăm lần.