Em Gái Tôi Là Thần Tượng

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Học bá quái vật có câu chuyện riêng

❊ ❊ ❊

Vừa bước vào lớp, Trình Hiểu Vũ đã nhìn xem Trần Hạo Nhiên đã đến chưa. Nếu có ai đó nghiên cứu ánh mắt của cậu lúc này, chắc chắn sẽ nhận ra sự khao khát trần trụi khi cậu nhìn Trần Hạo Nhiên đang ngồi tại chỗ.

Trần Hạo Nhiên sở hữu gương mặt búp bê hơi tròn, để mái bằng, trông sạch sẽ nhưng lại mang chút u uất. Khi ngồi tại chỗ, cậu ta vừa xoay bút vừa đọc tài liệu tham khảo môn Chính trị.

Tranh thủ lúc chưa vào lớp, Trình Hiểu Vũ đi tới. Cậu bây giờ không còn là gã trạch nam kém giao tiếp nữa, các mối quan hệ xã hội không còn là thứ khiến cậu sợ hãi hay không dám chạm vào. Trình Hiểu Vũ đứng bên cạnh chỗ ngồi của Trần Hạo Nhiên, đang nghĩ cách mở lời thì Trần Hạo Nhiên với vẻ mặt vô cảm, chẳng buồn ngẩng đầu hay nhìn lấy một cái đã lên tiếng từ chối: "Nếu hỏi bài thì ra cửa rẽ trái đến văn phòng khối, còn nếu tán gẫu thì tôi không có thời gian."

Trình Hiểu Vũ thầm nghĩ: "Học bá quả nhiên đều là quái vật", nhưng mức độ ngôn từ này đối với cậu lúc này thực sự chẳng thấm tháp gì! Cậu đi thẳng vào vấn đề: "Nghe nói cậu biết chơi trống Jazz (trống Jazz thực chất là trống dàn, chữ 'Jazz' là phiên âm)."

Trần Hạo Nhiên vẫn vô cảm đáp: "Biết hay không cũng chẳng liên quan đến cậu." Từ đầu đến cuối, ánh mắt cậu ta không hề rời khỏi tài liệu, chỉ có cây bút đang xoay trên tay rơi xuống.

Trình Hiểu Vũ từng nghĩ mọi chuyện có lẽ sẽ khó khăn, nhưng không ngờ gã học bá này lại chẳng có chút nhân tình nào. Nhưng giờ là cậu đang cần người, chỉ có thể hạ thấp thái độ: "Được rồi, cậu cứ xem sách đi, lúc nào nghỉ trưa tôi lại tìm cậu nói chuyện." Cậu không phải người dễ dàng bỏ cuộc. Trần Hạo Nhiên coi như không nghe thấy, tay phải nhặt cây bút rơi trên bàn lên lại xoay tiếp, dường như trong lòng không hề gợn sóng.

Trình Hiểu Vũ trở về chỗ ngồi của mình. Vương Âu bên cạnh đang chép bài tập Toán. Trình Hiểu Vũ rút sách giáo khoa tiết Chính trị đầu tiên ra, quay sang hỏi Vương Âu: "Này Đại Tráng, cậu có hiểu rõ về Trần Hạo Nhiên không?"

Vương Âu đang mải mê chép bài, vừa làm vừa đáp: "Ồ, cậu ta ấy hả? Sao, cậu tìm cậu ta làm gì?"

"Chả là cậu ta biết chơi trống Jazz, muốn tìm cậu ta giúp một tay."

Vương Âu cất bài tập Toán vừa chép xong, đưa trả lại cho Quách Hải ở hàng ghế trên, nhíu mày nói: "Cậu ta hơi khó nhằn đấy, trong lớp cũng chẳng ai thân với cậu ta cả. Tính cách cũng quái đản, ngoài học ra thì chẳng quan tâm đến ai. Ồ, vẫn rất giống cậu hồi trước, khác biệt là cậu ta là hạng nhất còn cậu là hạng bét."

Trình Hiểu Vũ chửi thề một tiếng rồi nói: "Không còn cách nào khác, khó nhằn cũng phải tiến lên thôi, không làm thì số điểm tích lũy của cậu sợ là nguy to."

Vương Âu vừa nghe đến điểm tích lũy liền xù lông: "Mẹ kiếp, anh đây đúng là bị ma xui quỷ khiến mới lên con thuyền rách của cậu, biết thế hồi đó thà tập bóng rổ còn hơn."

Trình Hiểu Vũ hoàn toàn không theo kịp lối tư duy nhảy cóc này, quay sang nói: "Việc này thì liên quan gì đến chuyện cậu học bóng rổ chứ."

Vương Âu thở dài đầy u uất: "Nếu hồi đó tôi theo chuyên nghiệp bóng rổ, với tố chất này chắc chắn đã vào đội bóng rổ của trường. Với nhân phẩm vững vàng này, chắc chắn đã là bạn thân của lớp trưởng. Với tính cách trọng nghĩa khí nhất của tôi, chắc chắn đã dồn hết điểm tích lũy cho cậu ấy. Nếu tôi dồn điểm cho cậu ấy, cậu ấy chắc chắn sẽ cảm động, cậu ấy mà cảm động thì chắc chắn sẽ giới thiệu..."

Trình Hiểu Vũ vội vàng ngắt lời: "Được rồi, sợ cậu rồi. Nếu tôi thua, bữa trưa sau này của cậu tôi bao hết, được chưa!"

Vương Âu hừ hai tiếng: "Trong lòng cậu tôi là loại người đó sao? Vì vài bữa cơm mà bán đứng điểm tích lũy à?" Trình Hiểu Vũ tung chiêu cuối: "Mỗi ngày hai món mặn hai món rau, kèm theo một chai Coca."

Vương Âu chỉnh lại đồng phục: "Chốt đơn." Sau đó lại vô cùng giằng xé nói với Trình Hiểu Vũ: "Tôi đây là nên cầu cho cậu thắng hay cầu cho cậu thua đây? Tâm tư thật dày vò mà..."

Trình Hiểu Vũ lập tức ném cây bút bi trên bàn về phía Vương Âu. Vương Âu cười ngây ngô: "Thế này đi, tan học tôi đi nghe ngóng giúp cậu. Trần Hạo Nhiên trước kia ở lớp 5, mới chuyển sang lớp mình thôi. Một thằng bạn ở bộ phận thể dục của chúng tôi học cùng lớp với cậu ta, lát nữa tôi đi hỏi nó."

Trình Hiểu Vũ gật đầu: "Người anh em, nhờ cả vào cậu. Tục ngữ có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Có quân sư quạt mo như cậu, tôi chắc chắn sẽ làm ít được nhiều."

Căn bệnh "trung nhị" của Vương Âu lập tức phát tác, cậu ta hát: "Ta vốn là kẻ nhàn tản ở Ngọa Long Cương, xoay tay chuyển âm dương, bảo định càn khôn..." Đúng lúc này, giáo viên môn Chính trị Mã Quốc Lực bước vào lớp, nhìn thấy dáng vẻ đắc ý của Vương Âu liền quát lớn: "Vương Âu, cậu không học thì cút ra khỏi lớp cho tôi, đừng ở đây ảnh hưởng các bạn khác học bài." Vương Âu lập tức héo hon như quả cà dầm sương.

Tan học, Vương Âu lại nhảy chân sáo đi sang lớp 5 nghe ngóng tình hình. Hạ Sa Mạt đỏ mặt đi tới chỗ Trình Hiểu Vũ hỏi: "Bản nhạc đã xem kỹ rồi, rất tuyệt, ai viết vậy?"

Trình Hiểu Vũ cười: "Ai viết không quan trọng, quan trọng là cậu có hát được không?"

Hạ Sa Mạt ngập ngừng: "Độ khó rất cao, nhưng tôi muốn thử một chút, tôi rất thích bản nhạc này. Nhưng ý nghĩa lời bài hát tôi không hiểu, không cách nào nắm bắt được cảm xúc bài hát."

Trình Hiểu Vũ nói: "Đó là chuyện nhỏ, lát nữa tôi viết cho cậu. Cậu xem lúc nào có thể hát trọn vẹn, tôi sẽ nói cho cậu biết cần chú ý những chỗ nào, tôi cần cậu thể hiện cảm xúc ra sao."

Hạ Sa Mạt gật đầu rồi quay về chỗ ngồi. Khi tiếng chuông vào lớp vang lên, Vương Âu thở hổn hển quay lại lớp, lấy hơi rồi thì thầm với Trình Hiểu Vũ: "Học bá là người có câu chuyện riêng đấy, lát nữa tan học chúng ta vào nhà vệ sinh rồi nói."

Tan học lại đến giờ tập thể dục giữa giờ. Tuần này người lên đài điều khiển là Kỷ Vân Vân ở lớp bên cạnh. Trình Hiểu Vũ nhìn thấy mày mắt của Kỷ Vân Vân có chút giống Kỷ Hân, đoán chừng hai người có quan hệ họ hàng. Kỷ Vân Vân là cán sự văn nghệ của hội học sinh, học múa dân tộc. Đến tận bây giờ, trong điện thoại của Vương Âu vẫn còn lưu giữ video Kỷ Vân Vân biểu diễn múa trong buổi lễ kỷ niệm thành lập trường. Vóc dáng Kỷ Vân Vân nóng bỏng vượt xa lứa tuổi, nhưng lại sở hữu gương mặt xinh đẹp thanh tú, đúng kiểu mỹ nữ cực phẩm "mặt thiên thần, thân hình ác quỷ". Nếu Tô Ngu Hề giống như tiên nữ trên trời cao không thể với tới, thì Kỷ Vân Vân chính là tinh linh lạc xuống trần gian, khiến người ta thương xót, dễ dàng khơi dậy bản năng bảo vệ của đàn ông.

Tập xong, Vương Âu kéo Trình Hiểu Vũ vào nhà vệ sinh, vừa đi vừa kể những gì nghe được: "Trần Hạo Nhiên lúc mới vào trường thành tích bình thường, đến học kỳ hai lớp 11 đột nhiên bùng nổ. Nghe nói trước kia từng lập ban nhạc ngoài trường, nghỉ hè lớp 11 không biết vì sao lại đánh nhau ngoài trường rồi vào đồn cảnh sát. Nếu không phải vì là kỳ nghỉ hè thì có khi đã bị đuổi học rồi."

"Có biết vì sao đánh nhau không?" Trình Hiểu Vũ hỏi.

"Bạn tôi không rõ, nhưng tôi đã bảo cậu ấy tiếp tục hỏi thăm chi tiết. Nhưng trước kia ở lớp cậu ta cũng không thân với bạn học lắm, tính cách hơi cô độc." Vương Âu nói tiếp.

Từ nhà vệ sinh ra, hai người ghé cửa hàng trường mua mỗi người một chai Coca. Đúng lúc Kỷ Vân Vân cũng từ cửa hàng đi ra, tay cầm bánh mì và nước khoáng. Hai người cứ đi theo sau Kỷ Vân Vân phong thái yêu kiều để bình phẩm.

Trình Hiểu Vũ hỏi Vương Âu: "Cậu nói xem Kỷ Vân Vân này có quan hệ gì với cô Kỷ không?"

Vương Âu cạn lời nhìn Trình Hiểu Vũ: "Cậu hỏi thừa, làm gì có ai không biết cô Kỷ là cô của Kỷ Vân Vân."

Trình Hiểu Vũ lúc này mới nhận ra: "Hèn gì tôi thấy hơi giống!"

Kỷ Vân Vân bước vào lớp, loáng thoáng nghe thấy có người bàn tán về mình. Cô đã quen với việc bị người khác sau lưng bàn tán nên không hề quay đầu nhìn lại, chỉ là khi vào lớp, cô vô tình nhìn thấy một gã béo và một gã cao đi ngang qua cửa lớp. Gã béo đó có vẻ chính là gã béo nổi tiếng trên mạng mà cô của cô từng nhắc tới. Kỷ Vân Vân thầm nghĩ: "Cô mình cái gì cũng tốt, chỉ là quá lương thiện, quá dễ bị lừa. Gã béo này nhìn thế nào cũng không giống học sinh tốt."

Chớp mắt đã đến giờ nghỉ trưa, thời điểm ăn cơm mà Vương Âu mong đợi nhất mỗi ngày. Trình Hiểu Vũ lên lớp khá nghiêm túc, không hề dùng thời gian lên lớp để suy nghĩ về buổi biểu diễn. Trần Hạo Nhiên ngồi hàng ghế trên, nhanh chóng rời khỏi lớp, hoàn toàn không đếm xỉa đến lời mời trò chuyện nghỉ trưa của Trình Hiểu Vũ.

Trình Hiểu Vũ gọi Vương Âu đi theo Trần Hạo Nhiên, còn mình thì đi tới bàn của Hạ Sa Mạt. Trên bàn của cô nàng bồ công anh nhút nhát ấy vẫn đặt hộp cơm. Trình Hiểu Vũ chẳng quản nhiều, cúi người nắm lấy tay Hạ Sa Mạt nói: "Đi thôi, anh trai SUMMER đưa cậu đi ăn cơm." Sự tự hào khi làm anh trai mà cậu không tìm thấy ở chỗ Tô Ngu Hề nay đã lộ rõ trước mặt Hạ Sa Mạt.

Hạ Sa Mạt hơi bất ngờ, việc bị người khác nắm tay đối với cô giống như bị sét đánh trúng vậy, thật đáng sợ. Cô nhớ lần cuối cùng mình nắm tay con trai là hồi mẫu giáo. Khi cô còn đang trong cơn chấn động lớn ấy, đã vô thức bị Trình Hiểu Vũ dắt ra khỏi lớp. Cô bừng tỉnh, hất tay Trình Hiểu Vũ ra, mặt đỏ bừng, dùng giọng nhỏ đến mức không nghe thấy: "Tôi có mang cơm trưa."

Trình Hiểu Vũ giả vờ thản nhiên: "Không sao đâu, trước buổi biểu diễn năm mới cậu đừng mang nữa, chúng ta cùng ăn trưa. Vốn dĩ thời gian của mọi người không nhiều, phải ở bên nhau thảo luận về tiết mục nhiều hơn." Lý do đường hoàng này khiến Hạ Sa Mạt không biết từ chối thế nào. Vốn dĩ cô không giỏi từ chối người khác, chỉ có thể im lặng.

Trình Hiểu Vũ gãi đầu, lộ vẻ áy náy: "Vốn là tôi ép cậu giúp đỡ, bây giờ lại làm lỡ thời gian của cậu, mời cậu ăn cơm thực sự chẳng tính là gì. Cậu không đồng ý thì tôi thực sự không còn mặt mũi nào để yêu cầu cậu giúp nữa. Hơn nữa một bữa cơm, đối với một kẻ ăn chơi trác táng như tôi thì có là gì." Trình Hiểu Vũ lại lộ ra vẻ mặt "tôi là đại gia tôi sợ ai". Hạ Sa Mạt nghĩ đến bản nhạc khiến cô chấn động, do dự một chút rồi khẽ gật đầu, theo Trình Hiểu Vũ đi về phía nhà ăn.

Đến nhà ăn, Trình Hiểu Vũ dẫn Hạ Sa Mạt đang im lặng đi tìm Vương Âu đang xếp hàng lấy cơm. Cậu ta đang đứng ngay sau lưng Trần Hạo Nhiên. Trình Hiểu Vũ hỏi Hạ Sa Mạt ăn gì, Hạ Sa Mạt lí nhí nói tùy ý. Trình Hiểu Vũ nhìn thân hình cao gầy của Hạ Sa Mạt, gọi nhân viên lấy hai phần cơm giống hệt nhau: thịt kho tàu, bò xào, gà cung bảo và miến xào rau cải. Ba món mặn một món rau, Trình Hiểu Vũ bình thường để giảm cân chẳng bao giờ gọi món mặn, nhưng hôm nay vì không muốn Hạ Sa Mạt suy nghĩ nhiều, đành đau lòng tạm gác lại kế hoạch giảm cân.

Lấy cơm xong, Trình Hiểu Vũ và Hạ Sa Mạt đứng trong nhà ăn tìm Vương Âu. Không biết cậu ta lấy cơm xong đã đi theo Trần Hạo Nhiên ngồi vào đâu rồi. Vóc dáng cao 1m72 của Hạ Sa Mạt vẫn rất thu hút, dù đeo kính gọng đen, kiểu tóc xoăn rối bù quê mùa nhưng được cái da trắng, ngũ quan thanh tú đáng yêu. Quan trọng là khi đi cùng gã béo Trình Hiểu Vũ, rõ ràng đã trở thành "đóa hoa cắm bãi phân trâu". Trình Hiểu Vũ phớt lờ những ánh mắt khinh bỉ trong nhà ăn, dẫn Hạ Sa Mạt đi về phía Vương Âu đang vẫy tay.

Vương Âu bưng khay cơm ngồi xuống cùng Trần Hạo Nhiên, tiện thể giữ chỗ cho Trình Hiểu Vũ và Hạ Sa Mạt. Cậu ta thực sự tò mò làm sao Trình Hiểu Vũ có thể gọi được Hạ Sa Mạt xuống. Cậu học cùng lớp với Hạ Sa Mạt từ lớp 10, hồi đó không phải không có ai theo đuổi Hạ Sa Mạt, dù không nhiều nhưng cũng chưa từng có ai mời được Hạ Sa Mạt ăn một bữa cơm. Hạ Sa Mạt tuy không quá nổi bật trong trường, nhưng là bạn học hơn hai năm, lại có đôi mắt tinh tường, Vương Âu biết sớm muộn gì Hạ Sa Mạt cũng sẽ bị người ta phát hiện ra vẻ đẹp rung động lòng người.

Cậu vẫn luôn nhớ rõ, một tiết thể dục hồi lớp 11, Hạ Sa Mạt tháo kính, dùng dây buộc tóc buộc gọn mái tóc quê mùa ra sau đầu, vẻ đẹp đó thật kinh ngạc. Chỉ tiếc tiết thể dục đó nam nữ học riêng, cậu cũng là do qua lấy thiết bị mới tình cờ nhìn thấy. Sau đó thì không bao giờ còn nhìn thấy Hạ Sa Mạt chân thực đó nữa.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:4
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »