Em Gái Tôi Là Thần Tượng

Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 79
Hồng nhan tất là họa thủy

❊ ❊ ❊

Đến điểm thi của Học viện Âm nhạc, Trình Hiểu Vũ xem thông báo thi. Khoa Piano chia làm sáu phòng thi, buổi sáng bắt đầu từ chín giờ đến mười hai giờ, buổi chiều bắt đầu từ hai giờ.

Mỗi ca thi có bảy tám chục người, nghĩa là có gần năm trăm thí sinh dự thi khoa Piano của Học viện Sân khấu, trong khi chỉ tiêu tuyển sinh chỉ có ba mươi người, tức là tỷ lệ trúng tuyển chưa đầy sáu phần trăm. Tỷ lệ này, nếu không tính Nhạc viện Trung ương, thì chắc là thấp nhất trong các trường nghệ thuật tại Hoa Hạ. Các nhạc viện khác ít nhất cũng có tỷ lệ trúng tuyển khoảng mười lăm phần trăm.

Thế nhưng, ai cũng muốn thử vận may xem có cơ hội bước chân vào ngôi trường hàng đầu này hay không. Dù sao thì thi nghệ thuật, nếu thời gian không trùng lặp, thi càng nhiều trường thì càng có nhiều cơ hội.

Nhưng so với tỷ lệ chọi thường thấy là hai trăm chọn một ở các học viện điện ảnh và kịch nghệ thì con số này vẫn còn khá khẩm chán.

Mỗi năm trước cổng Học viện Sân khấu đều có rất nhiều truyền thông và nhiếp ảnh gia đến săn đón các thí sinh chuyên ngành điện ảnh và kịch nghệ. Thông thường, sinh viên hai ngành này nam thì tuấn tú, nữ thì xinh đẹp, biết đâu chừng rất nhiều siêu sao tương lai sẽ xuất hiện từ đây.

Vì tiêu chuẩn đầu vào tương đối thấp, chỉ cần ngoại hình khá một chút là sẽ đến tranh tài nhan sắc, nên số lượng thí sinh đăng ký cực kỳ cao. Nghe nói khóa này có hơn ba ngàn trai xinh gái đẹp đang tranh giành bốn mươi chỉ tiêu.

Dựa vào số báo danh, Trình Hiểu Vũ bắt đầu tìm phòng thi của mình. Xem một lượt, cậu phát hiện mình là số thứ tự cuối cùng, nghĩa là thí sinh thi cuối cùng ở phòng thi số sáu. Cậu đoán đây chắc là sự sắp xếp của dì Chu, bèn nhếch miệng cười, nghĩ rằng buổi sáng nay coi như rảnh rỗi rồi.

Phòng thi số sáu của Trình Hiểu Vũ nằm tại một phòng hòa nhạc đa năng nhỏ ở tầng một Học viện Âm nhạc. Trình Hiểu Vũ đi từ cửa trước vào, thấy bên trong đã ngồi khá đông người, đành đi xuống phía dưới, tìm đại một chỗ ngồi xuống.

Dù sao cũng đang chán, cậu lấy cuốn sổ soạn nhạc ra bắt đầu vẽ khuông nhạc. Cậu định gần đây sẽ đăng một bài hát lên trang mạng âm nhạc GG. Dạo này cậu chẳng có thời gian mở web ra xem bốn bài hát mình đã đăng có ai nghe hay không. Dẫu không ai nghe, cậu cũng không vội, tin rằng vàng thật thì không sợ lửa.

Khi Trình Hiểu Vũ đang tập trung vẽ nhạc phổ thì kỳ thi đã bắt đầu. Có ba giám khảo, hai nam một nữ, ai được gọi đến số báo danh và tên thì lên đàn.

"Đoản khúc 12 âm" của Bach là bản nhạc mà bất cứ ai học piano cũng phải tập luyện mỗi ngày. Trình Hiểu Vũ có thể thuộc lòng toàn bộ nhạc phổ trong đó. Đây cũng coi là chuyện rất "trâu bò" rồi, bởi thí sinh trên đài thường chỉ học thuộc những bản nhạc mình đã chọn.

Kỳ thi khóa này không yêu cầu bốc thăm đề nên áp lực học thuộc phổ cũng không quá lớn.

Thí sinh đầu tiên là một cậu thiếu niên thanh tú. Sau khi lên đài, cậu cúi chào ba vị giám khảo rồi dõng dạc báo cáo mình sẽ đàn bản G thứ, BWV 885 trong "Đoản khúc 12 âm".

Khúc dạo đầu của bản G thứ BWV 885 thuộc loại bốn bè nghiêm ngặt, nhịp độ chậm nhất, nhưng thi cử không cần đàn phần này. Thí sinh trực tiếp đàn từ phần Fugue. Khúc Fugue này cũng thuộc loại bốn bè, kết cấu bản G thứ BWV 885 rất tinh xảo, mối quan hệ giữa chủ đề và giai điệu đối vị không chỉ dừng ở quãng tám thông thường mà còn sử dụng kỹ thuật đối vị kép có thể chuyển đổi thành quãng mười, quãng mười hai. Trong "Đoản khúc 12 âm", nó thuộc loại có độ khó trung bình.

Thứ tự độ khó thuần túy trong "Đoản khúc 12 âm" nên xem xét dựa trên số bè của Fugue, càng nhiều bè càng khó. Dự thi Học viện Sân khấu mà chọn bốn bè thì coi như là yêu cầu cơ bản rồi, nếu có người đàn ba bè mà xuất sắc đặc biệt thì cũng có thể dùng, có khả năng sẽ đạt điểm cao hơn.

Fugue là hình thức biểu đạt cao cấp và phức tạp nhất trong âm nhạc đa thanh. Nó hình thành sau một quá trình phát triển rất dài, chỉ trong các sáng tác của Bach, Fugue mới đạt được sự thể hiện hoàn mỹ. Các bản Fugue của Bach không hoàn toàn là những bản nhạc trừu tượng, nó không chỉ có tính triết lý chặt chẽ, biến hóa khôn lường về hình thức, mà còn chứa chan cảm xúc thi vị. Vì thế "Đoản khúc 12 âm" không chỉ là giáo trình luyện tập piano tốt nhất mà còn là bản nhạc bắt buộc trong mọi kỳ thi piano.

Nam thí sinh đầu tiên rõ ràng hơi căng thẳng, tư thế ngồi rất cứng, không đủ thả lỏng, dẫn đến nhịp độ và sự trôi chảy của toàn bộ bản nhạc không tốt lắm, nhưng may mắn là không đánh sai nốt. Mà một trong những mấu chốt của việc đàn "Đoản khúc 12 âm" chính là tốc độ và nhịp điệu, rõ ràng cậu ta làm chưa tới nơi tới chốn.

Bản thứ hai là Étude của Chopin, cậu ta chọn bản Étude giọng Đô trưởng và Mi trưởng trong Op.10.

Toàn bộ các bản Étude trong Op.10 và Op.25 của Chopin là hình mẫu của sự kết hợp hoàn hảo giữa tính nghệ thuật và kỹ thuật, thậm chí có thể nói vị thế nổi bật của tính âm nhạc còn vượt xa cả kỹ thuật. Trong các sáng tác piano của Chopin, Étude luôn là nét bút quan trọng và tiêu biểu nhất của ông.

Đoán chừng qua cách đàn vừa rồi là có thể khẳng định nam thí sinh này chưa đạt yêu cầu của Học viện Sân khấu. Còn chưa đàn xong, vị giám khảo ngồi giữa đã ra hiệu dừng, thông báo kết thúc phần thi.

Cậu nam sinh đó lủi thủi bước ra khỏi phòng thi với vẻ thất vọng. Trình Hiểu Vũ cũng lắc đầu, đoán là hết hy vọng. Hai bản Étude của Chopin này thuộc loại nhạc khúc kỹ thuật nhanh, dùng lối chơi không liên kết (non-legato) hoặc ngắt âm (staccato) để mô phỏng hiệu ứng trong trẻo của đàn Piano cổ thì thích hợp hơn, nhưng cậu ta lại dùng cách ngắt âm bằng cổ tay. Hơn nữa, độ chính xác tay phải không đủ, cậu ta nên chuẩn bị sẵn các ngón tay cùng lúc chứ không thể đàn một ngón rồi mới nhấc ngón kia lên. Việc nhấc ngón tay tạm thời khiến việc nhấn phím không kịp, cũng làm cho việc nhấn phím dễ bị thiếu chính xác hơn.

Vì phòng hòa nhạc đa năng này không lớn lắm nên dù Trình Hiểu Vũ ngồi rất xa vẫn có thể nhìn rõ động tác của người biểu diễn trên đài. Thực ra ở độ tuổi này mà đàn tốt được các bản nhạc piano đã không dễ dàng gì, như cậu mà còn nhìn ra, nghe ra được khiếm khuyết của người khác thì quả thực rất đáng sợ. Thế nhưng Trình Hiểu Vũ không biết mình đang ở vị trí nào.

Trình Hiểu Vũ nghe thêm vài thí sinh biểu diễn nữa, không có ai có trình độ đặc biệt cao nên cũng yên tâm hơn. Cậu cho rằng trình độ của các thí sinh này đại khái là như vậy, cảm thấy không có gì phải lo lắng, liền dựa vào bàn bắt đầu ngủ. Dù sao mình cũng là người cuối cùng, sớm nhất cũng phải đến chiều mới đến lượt.

Đợi khi Trình Hiểu Vũ tỉnh lại từ những tiếng piano ồn ào, kỳ thi buổi sáng đã gần kết thúc. Hơn bảy mươi người đã thi được quá nửa, Trình Hiểu Vũ cũng chẳng có hứng thú xem tiếp, liền rời khỏi phòng hòa nhạc đa năng đi tìm đồ ăn.

Buổi chiều phải đến hai giờ mới bắt đầu, Trình Hiểu Vũ muốn tìm một chỗ vừa có thể ăn, vừa có thể nghỉ ngơi giết thời gian. Nhưng rõ ràng nguyện vọng thì tốt đẹp, còn thực tế lại rất tàn khốc.

Vì thí sinh quá đông, lại còn vô số phụ huynh chờ đợi ở cổng, các hàng quán quanh Học viện Sân khấu chỗ nào cũng chật kín người. Trình Hiểu Vũ chỉ có thể đi dọc con đường tìm kiếm, nhìn qua cửa sổ xem bên trong còn chỗ không. Mãi đến khi tìm thấy một nhà hàng Tây trông có vẻ đắt đỏ, nhìn từ ngoài vào thấy chỗ ngồi khá thưa, bên trong không đông lắm, Trình Hiểu Vũ liền vào thử vận may.

Vừa vào cửa, nhân viên đón khách dẫn cậu đến một bàn bốn người ở giữa. Trên bàn vẫn còn vết nước, rõ ràng người ngồi bàn này vừa mới đi không lâu. Trình Hiểu Vũ ngồi xuống lấy khăn giấy lau khô vết nước trên bàn, phục vụ liền đến gọi món.

Trình Hiểu Vũ cũng chẳng xem kỹ, tùy tiện gọi một phần bít tết thăn lưng và một ly chanh cam đá rồi bắt đầu chơi điện thoại. Giấy báo dự thi được kẹp trên cuốn sổ soạn nhạc, đặt trong một túi tài liệu trong suốt. Vương Âu và Hạ Sa Mạt đều nhắn tin hỏi cậu thi thế nào. Cậu nhắn lại mỗi người một câu là chiều mới thi, rồi nhận được tin nhắn cổ vũ của họ.

Đồ ăn còn chưa lên bàn, một quản lý mặc bộ vest đen nhỏ đi tới hỏi cậu có phiền không nếu ghép bàn, bảo là có hai cô gái thực sự không tìm được chỗ ngồi nên muốn ghép cùng cậu.

Trình Hiểu Vũ vốn luôn tin vào việc tạo thuận tiện cho người khác cũng là tạo thuận tiện cho mình nên đã đồng ý. Tất nhiên nếu là hai gã đàn ông tìm cậu ghép bàn thì cậu tuyệt đối sẽ không đồng ý nhanh gọn như vậy.

Trình Hiểu Vũ cắm cúi chơi điện thoại, đợi hai cô gái tới ngồi đối diện mới ngẩng đầu lên liếc nhìn một cái.

Trong đó có một người trông khá tinh tế xinh đẹp, ánh mắt sắc sảo, vẻ kiêu ngạo không thể che giấu hiện rõ trên khuôn mặt, mặc đồng phục của trường tư thục Cách Trí, tay cũng cầm điện thoại nhắn tin. Người còn lại mặc đồ thường ngày, trông bình thường nhưng cũng coi là dễ nhìn. Trình Hiểu Vũ mắt nhìn khá khắt khe, người mà cậu thấy dễ nhìn thì trong mắt người thường đã là mỹ nữ rồi. Còn người mặc đồng phục kia chắc thuộc hàng "cải trắng" tươi non, ít nhất cũng là cấp hoa khôi của lớp.

Hai người ngồi xuống cũng không cảm ơn Trình Hiểu Vũ đã đồng ý ghép bàn. Trình Hiểu Vũ cũng chẳng để tâm, vừa ăn vừa có mỹ nữ để ngắm cũng coi như là phúc lợi.

Trình Hiểu Vũ đang chơi ứng dụng piano "Perfect Piano" tải trên điện thoại. Giao diện của nó mô phỏng hoàn toàn kiểu dáng piano thật, chỉ là để đảm bảo trải nghiệm thao tác nên các phím không hiển thị hết, khi đàn sẽ tự động điều chỉnh vị trí. Tất nhiên nó cũng hỗ trợ người dùng tự điều chỉnh số lượng phím đàn hiển thị, như vậy độ khó sẽ cao hơn một chút.

Trình Hiểu Vũ đeo tai nghe, ngón tay nhẹ nhàng điểm trên màn hình, cô gái đối diện lại như phát hiện ra lục địa mới. Hai cô gái kia vẫn dùng điện thoại nắp gập kiểu dáng mỹ miều, đối với điện thoại thông minh chưa phổ biến thì rõ ràng là chưa từng thấy. Trên điện thoại của họ chỉ có mấy trò như xếp gạch hay rắn săn mồi, những game piano như của Trình Hiểu Vũ thì họ là lần đầu tiên nhìn thấy.

iPhone 3G thực sự vượt trội hơn iPhone 1 rất nhiều, vỏ gốm trắng có đường cong, màn hình lớn tuyệt đẹp lập tức thu hút cô gái vốn thích mua sắm những món đồ tinh xảo.

Cô "cải trắng" xinh đẹp ghé tai đồng bạn thì thầm một lát, rồi Trình Hiểu Vũ nghe thấy cô gái trông bình thường kia lên tiếng: "Này! Bạn học ơi."

Trình Hiểu Vũ đang đeo tai nghe, toàn tâm toàn ý chơi game, bản nhạc là "Khúc mộng mơ" của Schumann.

Cô gái thấy Trình Hiểu Vũ không nghe thấy liền đưa tay vỗ cậu một cái.

Trình Hiểu Vũ hơi kinh ngạc vì mình cũng có thể được bắt chuyện, ngước đôi mắt đầy nghi hoặc nhìn hai cô gái đối diện. Cậu tháo tai nghe hỏi: "Xin hỏi có việc gì không?"

Cô gái trông bình thường kia nói: "Bạn học, điện thoại của bạn đẹp quá! Có thể cho chúng mình biết mua ở đâu không?"

Trình Hiểu Vũ bừng tỉnh, trong lòng còn hơi hụt hẫng, không làm quen được với cô gái xinh đẹp như vậy cũng thật đáng tiếc, biết đâu sau này còn là bạn cùng trường. Dù trong lòng đang tính toán nhỏ mọn nhưng ngoài mặt vẫn lộ ra nụ cười thuần khiết: "Cái này gọi là Apple iPhone 3G, bạn mình tặng, đoán là ở Dixin Tong hay mấy trung tâm điện thoại lớn chắc là mua được." Trình Hiểu Vũ thực sự không thích kiểu người làm màu, tự nhiên sẽ không nói kiểu như điện thoại này mới ra mắt, bạn nhờ người mang từ Mỹ về các thứ.

Cô gái trông bình thường kia rõ ràng rất hoạt bát, liền tò mò hỏi Trình Hiểu Vũ: "Vừa nãy đó là game piano phải không? Game này có giúp ích gì cho việc đàn piano không?"

Trình Hiểu Vũ lắc đầu: "Chẳng giúp ích gì cả, chỉ là chơi cho vui giết thời gian thôi. Đôi khi có thể dùng để ghi nhớ giai điệu, còn luyện sự linh hoạt của ngón tay thì cũng tạm được."

"Cho mình mượn chơi thử được không?" Cô gái mở to đôi mắt hỏi.

Trình Hiểu Vũ tháo tai nghe, đưa điện thoại qua. Hai cô gái lần đầu thấy chiếc điện thoại thú vị như vậy nên hơi quyến luyến không rời.

Cô "cải trắng" cầm điện thoại thử chơi bản "Khúc mộng mơ" mà Trình Hiểu Vũ vừa đàn. Cô gái bình thường liền nói: "Mình tên Tả Nghiên, đây là bạn mình Đoan Mộc Lâm Sa, chúng mình đều là học sinh trường tư thục Cách Trí."

Trình Hiểu Vũ đứng dậy định bắt tay người ta, khi đưa tay ra được nửa chừng thì thấy như vậy quá trịnh trọng, lại xấu hổ thu cái mông đang nhổm lên xuống, thu bàn tay đang chìa ra, gãi gãi sau gáy một cách tự nhiên: "Mình tên Trình Hiểu Vũ, học trường Phụ thuộc Đại học Phúc Đán."

Cô "cải trắng" đang chơi điện thoại liền "Ơ" một tiếng: "Trùng hợp thật, bạn cũng thi chuyên ngành biểu diễn piano à? Bạn là thí sinh cuối cùng thi hôm nay, mình có nhìn thấy tên bạn."

Trình Hiểu Vũ cảm thấy cái tên này của mình rất phổ thông, không biết tại sao cô "cải trắng", tức Đoan Mộc Lâm Sa, lại nhớ kỹ như vậy, bèn hỏi: "Chẳng lẽ bạn thi cùng phòng với mình à?"

Đoan Mộc Lâm Sa cười nói: "Đúng vậy, mình thi trước bạn một chút. Hơn nữa tên bạn mình rất quen mắt, chỉ là không nhớ nổi đã thấy ở đâu." Nói xong, Đoan Mộc Lâm Sa còn nhíu mày hồi tưởng.

Trình Hiểu Vũ toát mồ hôi hột, đoán chừng người nhớ đến cậu chẳng có chuyện gì tốt lành, vội nói: "Người trùng tên với mình nhiều lắm, trường mình cũng có mấy người tên như vậy!"

Tả Nghiên lại bồi thêm một nhát: "Mình cũng thấy cái tên này quen!" Nghĩ hồi lâu, cô vui mừng nói: "Có phải bạn là tên mập ngã trên đài trong buổi liên hoan văn nghệ đêm giao thừa không!"

Trình Hiểu Vũ chỉ có thể cười khổ gật đầu, thầm nghĩ dù sao vẫn hơn là tên công tử bột đi đâm người, liền nói: "Các bạn cũng đi xem à? Lúc đó mình bị bạn bè trêu chọc thôi."

Đoan Mộc Lâm Sa trả điện thoại cho Trình Hiểu Vũ: "Thảo nào mình thấy tên bạn quen mà mặt cũng quen, video của ban nhạc các bạn giờ trên mạng cũng khá hot." Trong mắt Đoan Mộc Lâm Sa có niềm vui không thể che giấu, nhưng biểu cảm vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng.

Trình Hiểu Vũ cười nói: "Cái này mình cũng không rõ, mình ít lên mạng, ngày nào cũng phải luyện đàn nên không có thời gian."

Tả Nghiên lại cướp lấy điện thoại của Trình Hiểu Vũ: "Thế không được, phải để lại số điện thoại. Nói cho bạn biết, đừng nhìn Sa Sa vẻ mặt bình thản thế thôi, thực ra cậu ấy thích ban nhạc của các bạn lắm, ngày nào cũng xem video của các bạn, nghe bài "Long Môn Khách Sạn" của bạn xong còn đòi đi học guitar nữa. Ái chà, không nói cậu ấy nữa, lớp mình nhiều bạn thích giọng ca chính của các bạn lắm. Sao? Cậu ấy không thi Học viện Sân khấu à?" Tả Nghiên nói xong, mặt Đoan Mộc Lâm Sa liền ửng hồng, có chút ngượng ngùng.

Trình Hiểu Vũ lại không để ý nhiều như vậy, nghĩ đến Hạ Sa Mạt vốn đã hạ quyết tâm thi khoa âm nhạc Học viện Sân khấu, nhưng mẹ cô kiên quyết phản đối cô học âm nhạc, lại còn vừa khóc vừa kể về sự bất hạnh của bản thân. Hạ Sa Mạt hiếu thảo chưa bao giờ làm trái ý mẹ, thấy mẹ kiên quyết như vậy, lòng mình cũng dao động. Cô băn khoăn hỏi Trình Hiểu Vũ nên làm thế nào, Trình Hiểu Vũ bảo cô chỉ cần muốn hát, thích hát thì ở trường nào cũng được, kiến thức chuyên môn cậu có thể dạy cô, Hạ Sa Mạt mới vui vẻ trút bỏ gánh nặng, từ bỏ ý định thi Học viện Sân khấu.

Trình Hiểu Vũ xua đi hình ảnh Hạ Sa Mạt trong đầu, cười nói: "Cô ấy định thi Phúc Đán, nhưng yên tâm, ban nhạc của chúng mình sẽ không giải tán đâu."

Tả Nghiên lưu số của mình vào điện thoại Trình Hiểu Vũ: "Ha ha, lần tới các bạn có biểu diễn nhất định phải thông báo cho mình đấy nhé! Màn biểu diễn đêm giao thừa của các bạn giờ vẫn còn quanh quẩn trong đầu mình đây này!"

Trình Hiểu Vũ đáp: "Được."

Đúng lúc này, một giọng nam truyền đến từ bên cạnh: "Lâm Sa, anh tìm em mãi, nhắn tin em không trả lời, gọi điện em cũng không bắt máy."

Trình Hiểu Vũ ngẩng đầu, một thanh niên trông rất bảnh bao, kiểu nhìn cái là biết người trung niên rất thích, nhưng giữa đôi lông mày lại lộ vẻ kiêu ngạo, đang đứng cạnh bàn họ.

Gã thanh niên đó không kiêng dè gì mà nhìn Đoan Mộc Lâm Sa bằng ánh mắt si tình, Đoan Mộc Lâm Sa lại chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:70
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »