"Không chỉ có vậy đâu."
Lawrence chỉ tay về phía dãy núi phía bắc Hắc Thạch Lĩnh.
"Hắc Thạch Lĩnh tiếp giáp với khu vực phía đông của dãy Hắc Thạch, nơi này có một con Hắc Long tên là 'Hắc Vương' chiếm cứ. Nó rất tham vọng, luôn tìm cách thống nhất tất cả ma vật trong dãy núi, và đang nhòm ngó Hắc Thạch Lĩnh."
Đại Công tước Aiden im lặng một lúc.
Một con Cửu Đầu Ma Xà, một con Hắc Long đầy tham vọng, bất kỳ con nào cũng đủ khiến các lãnh chúa quý tộc thông thường phải đau đầu.
Vậy mà giờ đây, chúng đều trở thành hàng xóm của con trai ông.
Ông nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Lawrence, chợt nhận ra rằng, trong lúc ông không để ý, đứa con trai từng cần ông che chở đã trưởng thành thành một cường giả thực thụ, có thể đối đầu với những sinh vật đáng sợ này.
"Có cần ta triệu tập lực lượng từ vương đô đến giúp không?"
"Tạm thời không cần."
Lawrence lắc đầu.
"Hắc Vương rất cẩn trọng, nó sẽ không dễ dàng hành động nếu chưa có sự chắc chắn tuyệt đối. Còn Cửu Đầu Ma Xà... nếu nó thực sự tỉnh lại, thì đó không chỉ là chuyện của Hắc Thạch Lĩnh nữa."
Ý là cả Lôi Long Công quốc, thậm chí nhiều quốc gia loài người và lãnh địa ma thú xung quanh cũng sẽ gặp tai họa.
Đại Công tước Aiden hiểu rõ.
Ông vỗ vai Lawrence, giọng nói vui mừng và yên tâm.
"Con đã trưởng thành rồi."
Cuộc trò chuyện giữa hai cha con tạm thời kết thúc.
Lawrence bước ra khỏi phòng họp, nhìn thấy Lilian và Arthur đang đứng trên sân thượng của thành nhỏ, hào hứng nhìn xuống phía dưới.
Cách đó không xa, những người Sơn Khâu Cự Nhân đang tiến hành huấn luyện ném lao, lần này, người chủ trì huấn luyện không phải Kim Long Thái Dương mà là cự nhân Gatou.
Sau khi gia nhập Hắc Thạch Lĩnh, cự nhân Gatou cấp lĩnh vực này đã nhanh chóng hòa nhập vào xã hội loài người.
Buổi chiều, Đại Công tước Aiden lại gọi anh vào phòng họp.
Lần này, trong phòng chỉ có hai cha con họ.
Cửa sổ đóng kín, ánh sáng từ đèn ma pháp khiến căn phòng sáng như ban ngày.
Thần sắc của Đại Công tước Aiden nghiêm túc hơn nhiều so với buổi trưa.
"Vương đô vừa gửi tin đến."
Ông đẩy một quyển trục bí mật được niêm phong bằng sáp lên trước mặt Lawrence.
"Gaius đang dẫn dắt chủ lực Ky sĩ đoàn Lôi Long và liên quân lãnh chúa Nam Cảnh tại biên giới phía nam khai chiến với Công quốc Hùng Sư, sau khi con kết hôn, ta sẽ lập tức lên đường."
Giọng nói của Đại Công tước Aiden trầm thấp.
"Vương quốc Liệt Dương ở phía đông, gần đây cũng bắt đầu tăng quân trên biên giới, động thái rất thường xuyên. Quốc vương mới của họ rõ ràng muốn đòi lại thể diện đã mất sau thất bại lần trước."
Không khí trong phòng trở nên ngưng trọng.
Lawrence đặt quyển trục bí mật xuống, xoa xoa mi tâm.
Anh biết tình cảnh của công quốc không tốt, nhưng không ngờ lại trở nên tồi tệ đến mức này.
Tứ bề thọ địch, dùng để hình dung tình trạng hiện tại của Lôi Long Công quốc, không hề quá đáng.
"Những thứ này, đều chỉ là mối đe dọa bày ra bên ngoài."
"Điều khiến ta lo lắng thực sự, là một chuyện khác."
Đại Công tước Aiden nhìn Lawrence, nói từng chữ một.
"Quang Minh Giáo Đình?”
Đồng tử của Lawrence hơi co lại, suy đoán.
Đại Công tước Aiden lộ vẻ tán thưởng, ông nói.
"Mấy năm gần đây, mâu thuẫn giữa Quang Minh Giáo Đình và các quốc gia Cự Long ngày càng gay gắt, gần như đã đến mức không thể hòa giải."
Trong mắt Đại Công tước Aiden lộ ra một tia sầu lo sâu sắc.
"Quang Minh Giáo Đình cho rằng Cự Long là "Ma thú' cường đại, đáng lẽ phải bị giam cầm và nô dịch, còn chúng ta, những quốc gia đã ký kết khế ước đồng bạn với Cự Long, trong mắt họ, là dị giáo cấu kết với 'Tà ác'."
"Chiến tranh, đã rất căng thẳng."
Kết luận này khiến tim Lawrence chìm xuống.
Công quốc Hùng Sư và Vương quốc Liệt Dương đều có thế lực Quang Minh Giáo Đình chống lưng, việc hai quốc gia đồng thời giương nanh múa vuốt với Lôi Long Công quốc, chắc chắn có sự xúi giục của Quang Minh Giáo Đình.
"Điều ta lo lắng nhất là..."
Giọng nói của Đại Công tước Aiden lộ ra một sự mệt mỏi sâu sắc.
"Một khi Giáo Đình quyết định hành động, mục tiêu đầu tiên của họ, rất có thể chính là chúng ta."
Lawrence nhìn cha mình.
"Vì sao?"
"Bởi vì trong tất cả các quốc gia Cự Long, Lôi Long Công quốc của chúng ta có thời gian lập quốc ngắn nhất, nội tình mỏng manh nhất."
Câu trả lời của Đại Công tước Aiden xác nhận phỏng đoán tồi tệ nhất trong lòng Lawrence.
"Nói thẳng ra, chúng ta là quả hồng mềm dễ bóp nhất. Giáo Đình cần một chiến thắng vang dội để phô trương 'Thần Uy' với toàn bộ đại lục, và chúng ta, chính là đối tượng hoàn hảo nhất."
Một lời này, dấy lên sóng to gió lớn trong lòng Lawrence.
Anh vốn tưởng rằng mình phải đối mặt, chỉ là môi trường khắc nghiệt ở Bắc Cảnh, cùng với những người hàng xóm khó lường xung quanh.
Cho đến giờ phút này, anh mới chính thức ý thức được, một cơn bão đủ để phá vỡ cục diện toàn bộ đại lục, đã lặng lẽ ấp ủ.
Và gia tộc cùng công quốc của anh, có thể đang ở trung tâm của cơn bão này.
Không khí trong phòng họp dường như ngừng lại, ánh sáng từ đèn ma pháp cũng trở nên nặng nề.
"Lawrence, theo con, chúng ta nên phá cục như thế nào?"
Câu hỏi này vừa là một bài kiểm tra, cũng là một người cha khi đối mặt với sóng lớn, tìm kiếm sự hỗ trợ từ đứa con trai đã có thể đứng ngang hàng với mình.
Lawrence không trả lời ngay.
Trong đầu anh, những suy nghĩ trái chiều va chạm lẫn nhau, cuổi cùng, một câu nói đến từ ký ức xa xôi hiện lên rõ ràng.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh và kiên định, đón nhận ánh mắt của cha mình.
"Thà đấm một cú cho xong, còn hơn chịu trăm cú."
Một câu nói không đầu không đuôi, lại như một tiếng sấm rền vang trong lòng Đại Công tước Aiden.
Ông hơi sững sờ, lặp lại ý nghĩa trong câu nói đó.
Thà đấm một cú cho xong, còn hơn chịu trăm cú....
Đúng vậy.
Lôi Long Công quốc bây giờ, giống như một con thú lớn bị bầy sói bao vây.
Tất cả những kẻ săn mồi đều đang quan sát, thăm dò, đều muốn xé một miếng thịt từ nó.
Nếu cứ phòng thủ khắp nơi, sợ đầu sợ đuôi, sẽ chỉ khiến kẻ địch cảm thấy mình yếu đuối dễ bắt nạt, từ đó dẫn đến những cuộc tấn công điên cuồng hơn.
Chỉ có lựa chọn một mục tiêu, dùng thế sấm sét giáng xuống, đánh cho nó tàn phế, đánh cho nó sợ, dùng một chiến thắng vang đội chấn nhiếp tất cả những kẻ rình mò, mới có thể đổi lấy không gian thở đốc và phát triển.
Sự sầu lo và mệt mỏi trong mắt Đại Công tước Aiden tan biến, thay vào đó là một luồng chiến ý sục sôi đã lâu không thấy, thuộc về một lão tướng trên sa trường.
"Nói hay lắm!"
Ông đột ngột đập bàn một cái, phát ra tiếng vang nặng nề.
"Đấm một cú cho xong! Vậy thì lấy Công quốc Hùng Sư ra mà khai đao!"
Giọng nói của ông tràn đầy sự tự tin mạnh mẽ và một tia khinh thường.
"Con sư tử già bệnh tật của Công quốc Hùng Sư đó, thời trẻ không phải là đối thủ của ta. Bây giờ già đến nanh vuốt đều cùn, còn dám chủ động khiêu khích. Đã hắn đưa mặt ra, thì chuyến đi Nam Cảnh này của ta, sẽ ấn chết con sư tử này trên chiến trường!"
Lawrence gật đầu đồng ý.
"Phụ thân nói phải. Nếu chiến sự kéo dài, không chỉ tiêu hao sức mạnh của công quốc, mà còn cho Quang Minh Giáo Đình thời gian để sắp đặt, và trực tiếp tham gia vào."
"Không sai."
Đại Công tước Aiden đứng lên, đi lại trong phòng.
"Tốc chiến tốc thắng. Sau khi con kết hôn, ta sẽ lập tức xuất phát. Trận chiến này, nhất định phải đánh ra uy phong của Lôi Long Công quốc, để toàn bộ đại lục thấy rõ, Lôi Long Công quốc không phải là quả hồng mềm để mặc người bóp!"
Hai cha con nhìn nhau, áp lực nặng nề vào thời khắc này hóa thành phương lược hành động rõ ràng và quyết đoán.
Chiếc thuyền lớn đang chao đảo của công quốc, giờ phút này đã điều chỉnh hướng đi trong sương mù.
Sau khi bàn bạc xong, Lawrence cáo từ rời đi.
Trong phòng họp trống trải, Đại Công tước Aiden một mình đứng tại chỗ, lại lẩm bẩm câu nói kia một lần nữa.
"Thà đấm một cú cho xong, còn hơn chịu trăm cú..."
Ông càng nghĩ, càng thấy câu nói này tràn đầy trí tuệ sâu sắc và giản dị, dường như ẩn chứa một loại quy luật chỉ thẳng vào bản chất sự vật.
Ông nhìn về phía con trai rời đi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười vui mừng.
Đứa con trai này, đã vượt xa khỏi kỳ vọng của ông.
Hai ngày sau, Hắc Thạch Lĩnh cuối cùng cũng đón tiếp khách nhân từ phương xa.
Đoàn tùy tùng của Hầu tước Cát Trắng Orlando, như một con rồng sặc sỡ, xuất hiện trên đường chân trời bao la của Bắc Cảnh.
Cờ xí tung bay, xe ngựa lăn bánh, mang đến một chút màu sắc tươi sáng cho vùng đất thô kệch này.
Bên ngoài pháo đài Hắc Thạch 10km, Lawrence ghìm chặt dây cương Phong Bạo Griffin vương "Bạo Phong", dừng bước.
Phía sau anh, là đội Ky sĩ Nguyệt Quang chỉnh tề.
Ba mươi kỵ sĩ Griffin bay lượn trên không trung, hai trăm kỵ sĩ Phi Mã tạo thành một đội hình như đám mây trắng dày đặc rơi xuống mặt đất.
Đội ngũ chỉnh tề, im lặng như tờ, chỉ có cờ xí Hắc Thạch Lĩnh bay phấp phới trong gió.
Đây là đội quân chủ lực do Lawrence tự tay tạo ra, tự mình dẫn họ ra khỏi thành 10km nghênh đón, đủ để thể hiện thành ý của Hắc Thạch Lĩnh đối với cuộc hôn nhân này.
Đoàn xe ngày càng đến gần, người dẫn đầu mặc trang phục lộng lẫy, khuôn mặt nho nhã, chính là Hầu tước Cát Trắng Orlando.
“Hầu tước Orlando, đường xá vất vả rồi."
Lawrence xoay người xuống ngựa, động tác dứt khoát lưu loát.
Hầu tước Orlando vội vàng xuống ngựa, trên mặt nở nụ cười nhiệt tình.
Sau vài câu chào hỏi đơn giản, Lawrence dẫn đoàn tùy tùng hướng về pháo đài Hắc Thạch.
Khi đội ngũ đến thành nhỏ, cổng thành hùng vĩ đã mở rộng.
Eder dẫn đầu các ky sĩ Hắc Thạch Lĩnh đứng thành hàng hai bên, còn Đại Công tước Aiden thì khoanh tay đứng trên bậc thang của thành nhỏ.
Ông không mặc lễ phục Công tước phức tạp, mà mặc một bộ nhung đen hoàn chỉnh, bên hông đeo thanh thần khí "Lôi Đình Chi Nộ" tượng trưng cho vũ lực cao nhất của công quốc.
Thần sắc ông trang nghiêm, không giận mà uy, khí tràng mạnh mẽ khiến cả quảng trường trước thành nhỏ trở nên trang trọng.
Hầu tước Orlando run lên trong lòng.
Việc Đại Công tước Aiden đích thân ra nghênh đón, tín hiệu truyền đi không cần nói cũng biết.
Đây vừa là sự coi trọng đối với gia tộc Bạch Sa, cũng là một lời tuyên bố im lặng nhưng mạnh mẽ đối với tất cả những kẻ địch tiềm tàng.
Cuộc hôn nhân giữa Hắc Thạch Lĩnh và Cát Trắng Lĩnh, được hoàn thành dưới sự chứng kiến của Công tước Lôi Long.
Hầu tước Orlando vội vàng tiến lên, xoa ngực hành một nghi lễ quý tộc tiêu chuẩn.
"Tham kiến Đại Công tước."
"Orlando, ngươi không cần đa lễ."
Đại Công tước Aiden bước xuống bậc thang, tự mình đỡ ông dậy, trên mặt nở nụ cười.
"Chào mừng đến với Hắc Thạch Lĩnh, người thân của ta."
Một tiếng "người thân" trong nháy mắt kéo gần khoảng cách giữa hai người, cũng thêm một chút tình người cho cuộc hôn nhân này.
Ban đêm, một bữa tiệc lửa trại thịnh soạn được tổ chức tại pháo đài Hắc Thạch.
Mặc dù sảnh tiệc trong pháo đài đã đủ rộng rãi, nhưng vẫn không đủ để chứa hết đoàn tùy tùng đường xa đến từ Bạch Sa Cảng.
Lawrence dứt khoát ra lệnh, tổ chức bữa tiệc trực tiếp dưới bầu trời đầy sao.
Mười đống lửa lớn cháy hừng hực, ngọn lửa nhảy múa nhuộm bầu trời đêm thành một màu cam ấm áp, và chiếu sáng khuôn mặt của mỗi vị khách.
Những chiếc bàn gỗ thô được phủ vải bố, bày đầy cừu nướng nguyên con kêu xèo xèo, rượu mạch nha thơm nồng, cùng với đủ loại quả mọng và pho mát đặc hữu của Bắc Cảnh.
Trong không khí tràn ngập mùi thịt nướng thơm lừng, rượu mạch nha đậm đà và tiếng lách tách của gỗ thông cháy, bầu không khí náo nhiệt và hào phóng.
Các quý tộc Bạch Sa Cảng ban đầu còn có chút câu nệ, nhưng rất nhanh đã bị sự nhiệt tình của các kỵ sĩ Hắc Thạch Lĩnh lây lan.
Khi đội trưởng Eder giơ một thùng rượu to gần bằng nửa người, lần lượt rót đầy rượu mạch nha cho họ, sự thận trọng của giới quý tộc phương nam tan thành mây khói trong tiếng hoan hồ inh ỏi.
Tuy nhiên, điều thực sự khiến họ cảm thấy rung động, vẫn là cảnh tượng ở trung tâm bữa tiệc.
Mười bốn người Sơn Khâu Cự Nhân ngồi quanh một đống lửa cực lớn, có thể so sánh với một ngôi nhà.
Trong ngọn lửa, một con man ngưu hoang dã khổng lồ đã được làm sạch sẽ, đang bị xuyên qua bằng một cây cự mộc, chậm rãi quay.
Dầu mỡ màu vàng kim nhỏ xuống trong ngọn lửa, phát ra âm thanh "xèo xèo", mùi thơm mê người đủ để bay xa hàng dặm.
Trong đó, Gatou, người có hình thể vạm vỡ nhất, đang dùng bàn tay to như quạt hương bồ của mình, trực tiếp xé một miếng thịt lớn từ chân bò đã nướng chín, nhét vào miệng và nhai ngấu nghiến.
Hắn ăn rất ngon lành, ngay cả xương cốt cũng nhai đến rôm rốp, dường như đây không phải là xương bò cứng rắn, mà là bánh quy giòn xốp.
Mọi người ở Bạch Sa Cảng thấy vậy đều trợn mắt há mồm.
Một quý tộc trẻ tuổi đang chuẩn bị đưa một miếng thịt dê nướng nhỏ vào miệng, nhìn thấy cảnh tượng này, tay run lên, chiếc nĩa bạc "leng keng" một tiếng rơi vào đĩa.
Bữa tiệc kéo dài đến đêm khuya, chủ và khách đều vui vẻ.
Những vị khách đến từ Bạch Sa Cảng từ ban đầu còn câu nệ bất an, về sau cũng dần dần bị bầu không khí hào phóng này lây lan, buông bỏ sự thận trọng, cùng các ky sĩ Hắc Thạch Lĩnh kề vai sát cánh, cười nói lớn tiếng.
......
Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng.
Ánh nắng sớm tĩnh lặng phủ lên pháo đài Hắc Thạch một lớp áo choàng màu xám bạc.
Bên trong và bên ngoài pháo đài đã là một cảnh tượng bận rộn, các người hầu bước chân vội vã, các kỵ sĩ chỉnh trang giáp trụ, chuẩn bị cho buổi lễ sắp tới.
Trên mấy trục đường chính từ Hắc Thạch Lĩnh thông ra bên ngoài, bắt đầu trở nên náo nhiệt.
Từng đội từng đội xe ngựa cờ xí rõ ràng dứt khoát, từ bốn phương tám hướng tụ về, mục tiêu chỉ thẳng vào pháo đài Hắc Thạch.
Đến trước nhất là các lãnh chúa bản địa của Bắc Cảnh.
Phần lớn trong số họ là những người trung thành của cha Lawrence, Đại Công tước Aiden, hoặc là những quý tộc mới nổi có quan hệ tốt với Lawrence.
Đội ngũ của họ không xa hoa, nhưng đều mang một khí chất bưu hãn đặc hữu của Bắc Cảnh.
Ngay sau đó, các quý tộc từ những nơi khác trong công quốc cũng lần lượt đến.
Trong chốc lát, bên ngoài pháo đài Hắc Thạch xe ngựa như nước, cờ xí như rừng.
Eder chỉ huy các kỵ sĩ Hắc Thạch Lĩnh, mở ra một doanh trại tạm thời cực lớn bên ngoài thành nhỏ, dựa theo khu vực khác nhau, an trí các vị khách mời một cách ngăn nắp.
Anh bận rộn chân không chạm đất, trên mặt lại tràn đầy ánh sáng tự hào.
Đã có lúc, Hắc Thạch Lĩnh chỉ là một vùng biên thùy nhỏ cằn cỗi, bây giờ lại trở thành tiêu điểm chú ý của toàn bộ công quốc, thậm chí cả những vương quốc xung quanh.
Lawrence đứng trên lầu tháp cao nhất của thành nhỏ, quan sát mọi thứ phía dưới.
Anh nhìn thấy những quý tộc đến từ những khu vực khác nhau, đại diện cho những thế lực khác nhau, giờ đây đều mang thiện ý và kính sợ, hội tụ ở lãnh địa của anh.
Ánh dương xuyên qua tầng mây, rọi xuống bức tường màu xám đen của pháo đài Hắc Thạch.
Biển người cuồn cuộn, khách khứa như mây.
Hôn lễ, sắp bắt đầu.