Sáng sớm, ánh đương quang xuyên qua lớp sương mù, dát lên những đường viền vàng ấm áp cho pháo đài Hắc Thạch.
【Tình báo cập nhật mỗi ngày】
【1: Hắc Long trưởng thành “Hắc Vương” sau khi chiến thắng Tam Thủ Xà Quái “Huyết Hầu”, đã chiếm giữ vùng đầm lầy phía tây của đầm lầy Phỉ Thúy. Nó dùng Long Uy chinh phục một bộ lạc người lùn lớn với khoảng 4000 thành viên và một bộ tộc gồm hơn trăm con cóc khổng lồ đầm lầy.】
【2: Tại Lôi Long Thành, phu nhân Anna và Đại Công Tước Aiden đã có một cuộc cãi vã lớn vì chuyện lập thái tử mới. Phu nhân cho rằng hành động này của Đại Công Tước Aiden là một sự phản bội đối với bà.】
【3: Tại Lôi Long Công Quốc, Tử Tước Widell nổi tiếng phong lưu đã bị một con lợn rừng đang kỳ động dục đuổi suốt ba dặm trong một buổi đi săn. Cuối cùng, ông ta phải trèo lên cây mới thoát nạn. Chuyện này đã trở thành trò cười mới nhất trong các bữa tiệc của giới quý tộc.】
(4: Thằng hề trưởng triều đình của Hùng Sư Công Quốc đã khóc lóc kể lể trong cơn say, nói rằng Đại Công Tước "không còn là Đại Công Tước như xưa nữa”. Ngày hôm sau, hắn bị trục xuất khỏi kinh đô với lý do mắc bệnh điên. ]
【5: Tại "Cự Long Giới", cách vách đá lối vào 50km về phía nam, có một ngọn núi. Trên ngọn núi đó, một loại thực vật ma pháp tên là "Long Tức Thảo" đang bước vào giai đoạn trưởng thành. Ngọn núi này là nơi Phong Thần Dực Long thường nghỉ lại. Long Tức Thảo sinh ra do Long lực của Phong Thần Dực Long ăn mòn lâu ngày.】
【6: Tam Vương Tử của Hùng Ưng Vương Quốc phía nam đã mất tích một cách bí ẩn trong một buổi đi săn. Quốc vương vô cùng tức giận, đã điều động kỵ sĩ đoàn hoàng gia phong tỏa toàn bộ dãy núi Lạc Nhật, đồng thời treo thưởng lớn để tìm kiếm manh mối về Vương Tử. Có tin đồn rằng Vương Tử đã bị một con Lục Long bắt cóc trong dãy núi.】
【7: Để tranh giành quyền sở hữu di tích "Kẻ Bội Ước Chi Mộ" vừa được phát hiện sâu trong Hắc Thạch Sơn Mạch, Lich Vương của Bình Nguyên Hài Cốt và Thân Vương Vampire của "Tinh Hồng Huyết Duệ" đã phát động một cuộc "chiến tranh thế cuộc", sử dụng quân đoàn dưới quyền làm quân cờ. Cuộc chiến đã kéo dài một tháng và Lich Vương hiện đang chiếm ưu thế hơn một chút.】
【8: Tại Lôi Long Công Quốc, Bá Tước Cự Thạch Patton đang làm khách tại Lôi Long Thành. Sau khi ông ta chế giễu kiểu tóc của pháp sư trưởng triều đình Hrast trong một bữa tiệc, ngày hôm sau ông ta phát hiện ra tóc của mình đã biến thành một quả dứa khổng lồ.】
(9: Pháp sư trưởng triều đình Violet thời xưa, "Viêm Chỉ Thủ” Hector, đã bị trục xuất vì bất đồng quan điểm với hoàng đế. Hiện tại, ông ta đang du hành ở phương bắc, tìm kiếm một vương quốc sẵn sàng tiếp nhận mình. Ông ta nổi tiếng với ma pháp hệ Hỏa bạo liệt và lý thuyết ma pháp nghiêm ngặt. ]
【10: Vượt qua Hắc Thạch Sơn Mạch, hoàng thất của Sương Lạc Đế Quốc ở phía bắc đại lục tự xưng là hậu duệ của Cự Long Băng Sương. Gần đây, Trưởng Công Chúa của đế quốc đã thức tỉnh thiên phú hiếm có "Băng Sương Chi Tâm" trong lễ trưởng thành, thu hút sự theo dõi của một con Băng Long trưởng thành không rõ thân phận.】
Lawrence đứng trước cửa sổ, những dấu vết do "Lò Luyện Thái Dương" thiêu đốt trên quảng trường vẫn còn thấy rõ.
"Eder, hôm nay vẫn huấn luyện như thường lệ."
Lawrence ra lệnh cho Eder.
"Ta muốn ra ngoài một chuyến, việc phòng thủ thành và pháo đài giao cho ngươi."
"Vâng, thưa đại nhân."
Eder cúi người nhận lệnh.
Sau khi ăn sáng xong, Lawrence rời khỏi thành nhỏ.
Trong ánh nắng sớm, Bạo Phong đã đợi sẵn ở quảng trường.
Nó tia tót bộ lông vũ màu vàng nâu của mình. Khi nhìn thấy Lawrence, nó phát ra một tiếng hí trầm thấp, thân mật.
Bên cạnh nó, Kim Long Thái Dương dài cả trăm mét thu mình lại, giống như một ngọn núi vàng khổng lồ, đầu rồng ngẩng cao.
"Chuẩn bị xong chưa?"
Giọng Thái Dương có chút nóng vội.
Nó vừa mới nắm giữ sức mạnh mới và đang khao khát một trận chiến tưng bừng để kiểm nghiệm thành quả.
Lawrence xoay người cưỡi lên lưng Bạo Phong.
"Chúng ta xuất phát."
Bạo Phong vỗ cánh, tạo ra một luồng khí mạnh mẽ rồi bay lên không trung.
Thân thể to lớn của Thái Dương cũng bay lên theo, hóa thành hai chấm đen lớn nhỏ khác nhau, nhanh chóng bay về phía Hắc Thạch Sơn Mạch ở phương bắc.
Họ lại đến trước vách đá khổng lồ quen thuộc, mọi thứ xung quanh vẫn không thay đổi.
Lawrence nhảy xuống từ lưng Bạo Phong, Than Cầu cũng nhảy xuống từ vai anh.
"Giao cho ngươi, Than Cầu."
Lawrence vỗ nhẹ vào đầu nhỏ của Than Cầu.
Than Cầu lắc lắc đầu, chậm rãi tiến đến trước vách đá.
Không khí trước mặt nó bắt đầu vặn vẹo, gấp khúc. Vách đá cứng rắn rung động như mặt nước, một khe nứt không gian sâu thẳm chậm rãi mở ra.
Không chút do dự, Lôi Lạc dẫn theo Bạo Phong và Nguyệt Quang bước vào trong đó trước.
Ngay sau đó, Thái Dương thu nhỏ thân thể rồi chen vào. Khe nứt không gian nhanh chóng khép lại sau khi nó tiến vào, vách đá trở lại nguyên trạng, như thể chưa có gì xảy ra.
Xuyên qua đường hầm không gian trong chớp mắt, thế giới bỗng thay đổi.
Ban ngày biến thành đêm tối.
Một luồng khí tức man hoang, cổ xưa ập vào mặt, không khí tràn ngập ma lực đậm đặc.
Cự Long Giới.
Lúc này đang chìm trong bóng tối.
Họ quen thuộc đi đến hang động khổng lồ phía trước để ẩn náu.
Thái Dương dứt khoát luồn đầu khổng lồ vào hang, thân thể ở lại bên ngoài, giống như một người gác cổng tận tụy.
Lawrence đốt một đống lửa, ngọn lửa bập bùng xua tan cái lạnh trong hang.
Chuyến đi này có hai mục tiêu.
Thứ nhất là Long Huyết Thảo nằm trong thung lũng Sương Mù Xám.
Theo lời của Đại sư Barnaby, loại thực vật ma pháp này là nguyên liệu hàng đầu để điều chế dược tề thúc đẩy ma thú sinh trưởng, hiệu quả thúc đẩy sinh trưởng gấp nhiều lần so với cỏ địa long.
Thứ hai, và cũng là mục tiêu chính của chuyến đi này, là doanh trại của người khổng lồ đồi nằm không xa lối vào vách đá.
Trong lần nhìn thoáng qua trước đó, Lawrence đã xác nhận rằng trong doanh trại có hơn chục người khổng lồ đồi. Thủ lĩnh là một người khổng lồ Ngũ Giai cấp Lĩnh Vực thực thụ, phần lớn còn lại là Tứ Giai, và có một vài người khổng lồ nhỏ chưa trưởng thành.
Nếu là trước đây, khi đối mặt với một bộ lạc sở hữu cường giả cấp Lĩnh Vực, Lawrence chỉ có thể chọn cách đi vòng.
Nhưng bây giờ thì khác.
Lawrence liếc nhìn cái đầu vàng khổng lồ ở cửa hang.
Thái Dương đã thành công khai mở Lĩnh Vực "Lò Luyện Thái Dương", cho phép anh ta đối đầu trực diện với sức mạnh của cường giả Ngũ Giai.
Thêm vào đó, anh ta còn có Khôi Lỗi Cự Nhân Ngũ Giai trong tay và có thể triệu hồi Ky Sĩ Tỉnh Vẫn bất cứ lúc nào, việc chiếm lấy doanh trại người khổng lồ này không còn là điều viển vông.
"Thái Dương."
Lawrence lên tiếng.
"Lát nữa đối phó với người khổng lồ Ngũ Giai kia, Lĩnh Vực của ngươi là mấu chốt. Hãy dùng 'Lò Luyện Thái Dương' để áp chế hắn trước, ta sẽ thả Khôi Lỗi Cự Nhân ra để cùng ngươi giáp công."
"Không vấn đề."
Giọng Thái Dương tràn đầy tự tin.
"Vừa hay lấy hắn để thử xem chất lượng Lĩnh Vực của ta."
Một đêm trôi qua bình yên.
Khi tia nắng sớm đầu tiên của Cự Long Giới xuyên thủng đường chân trời, Lawrence và những người khác đã lặng lẽ lên đường.
Hai mặt trời treo cao trên bầu trời, một vàng một trắng, tranh nhau đổ ánh sáng xuống.
"Cảm giác thế nào?”
Lawrence cưỡi trên lưng Bạo Phong hỏi.
"Chưa bao giờ tốt hơn thế."
Lawrence cười, không đáp lời.
Anh vỗ nhẹ vào cổ Bạo Phong, chỉ về phía tây.
"Xuất phát, đến thung lũng Sương Mù Xám trước."
Bạo Phong phát ra tiếng kêu lớn, hai cánh dang rộng, hóa thành một vệt sáng màu vàng nâu.
Thân thể to lớn của Thái Dương theo sát phía sau, vỗ cánh tạo ra những cơn gió nóng cuồn cuộn.
Tốc độ của họ rất nhanh, không lâu sau, một thung lũng khổng lồ bao phủ bởi sương mù màu xám xuất hiện ở cuối tầm nhìn.
Lớp sương mù giống như một tấm lụa mỏng vĩnh viễn không tan, bao phủ lặng lẽ lên thung lũng, toát ra một vẻ thần bí và nguy hiểm.
"Chính là chỗ này."
Lawrence ra hiệu cho Bạo Phong và Thái Dương hạ thấp độ cao, đáp xuống một sườn đồi có tầm nhìn rộng.
Anh không tùy tiện tiến vào mà cẩn thận quan sát địa hình ở cửa thung lũng trước.
"Thái Dương, phóng thích Long Uy của ngươi."
Lawrence ra lệnh.
Khí tức của ma thú cấp năm sẽ khiến những ma vật cấp thấp sợ hãi bỏ chạy, giúp họ giảm bớt rất nhiều phiền phức.
Sau khi xác nhận không có nguy hiểm rõ ràng, Lawrence mới cẩn thận từng li từng tí bước vào thung lũng.
Vừa tiến vào thung lũng, ánh sáng lập tức trở nên ảm đạm, sương mù xung quanh khiến tầm nhìn giảm đi đáng kể.
Trong không khí tràn ngập mùi bùn đất ẩm ướt và mùn hỗn hợp, mặt đất dưới chân xốp và trơn trượt.
"Xì xì......"
Một tiếng động nhỏ xíu truyền đến từ khe hở của một tảng đá gần đó.
Ánh mắt Lawrence ngưng lại, dừng bước.
Anh thấy từng con rắn độc xanh lục to bằng cánh tay đang nhô đầu ra từ các khe đá và bụi cỏ. Trên cái đầu hình tam giác của chúng, những đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào họ, lưỡi rắn phun ra nuốt vào, phát ra âm thanh khiến da đầu người ta tê dại.
Rắn độc mắt xanh, ma thú Tam Giai, đặc điểm lớn nhất là độc tính cực mạnh.
Khi Thái Dương tiến đến gần, Long Uy quét qua.
Những con rắn độc mắt xanh vừa mới hung thần ác sát, trong nháy mắt như gặp phải ma, chúng giãy giụa thân thể, điên cuồng chui vào các khe hở và hang động.
Trong nháy mắt, xung quanh không còn bóng dáng một con rắn nào, chỉ còn lại một chút cây cỏ bị lay động vẫn còn rung nhẹ.
Lawrence bắt đầu cẩn thận tìm kiếm trong thung lũng.
Theo mô tả của Đại sư Barnaby, Long Huyết Thảo thường mọc ở những nơi ẩm ướt, ma lực đậm đặc. Đặc điểm lớn nhất về hình dáng là trên lá có những đường vân màu đỏ tươi như mạch máu.
Một đoàn người tiếp tục đi sâu vào thung lũng.
Nguyệt Quang bước những bước chân mèo tao nhã, thỉnh thoảng dùng mũi ngửi dò sóng ma lực trong không khí.
Than Cầu thì nhảy xuống từ vai Lawrence, đôi mắt đen láy to tròn tò mò nhìn xung quanh.
Đi được khoảng mười mấy phút, Nguyệt Quang đột nhiên dừng bước, kêu nhỏ về phía một vách đá thấp không đáng chú ý.
Lawrence khẽ động lòng, bước nhanh tới.
Anh thấy dưới chân vách đá, trong một đám rêu cỏ xi ẩm ướt, có vài cây thực vật cao gần nửa thước đang lặng lẽ sinh trưởng.
Lá của chúng xanh biếc, không hề thu hút, nhưng nếu quan sát kỹ, có thể thấy trên mỗi chiếc lá đều có những mạch máu nhỏ li ti màu đỏ tươi, như thể có dòng máu thực sự đang chảy bên trong, một luồng năng lượng sống tinh thuần và mênh mông tỏa ra từ đó.
"Tìm thấy rồi!"
Trong mắt Lawrence lóe lên vẻ vui mừng.
Anh lấy ra một chiếc xẻng ngọc và một hộp thủy tinh đặc chế từ trong nhẫn không gian, cẩn thận từng li từng tí đào những cây Long Huyết Thảo này, cả gốc rễ và bùn đất, rồi nhẹ nhàng đặt vào trong hộp để bảo quản.
"Làm tốt lắm, Nguyệt Quang.”
Lawrence xoa đầu Nguyệt Quang.
Sau lần thành công đầu tiên, việc tìm kiếm trở nên thuận lợi hơn rất nhiều.
Nguyệt Quang có cảm giác cực kỳ nhạy bén với những dao động ma lực, có thể tìm ra chính xác nơi Long Huyết Thảo mọc.
Họ dọc theo thung lũng một đường hướng vào bên trong, gần như lật tung mọi ngóc ngách đáng ngờ.
Một buổi sáng trôi qua rất nhanh, khi họ tìm kiếm xong toàn bộ thung lững Sương Mù Xám, Lawrence kiểm tra lại những gì đã thu hoạch được.
Ba mươi sáu gốc, không thừa không thiếu.
"Thu hoạch rất tốt."
Lawrence hài lòng cất chiếc hộp thủy tinh cuối cùng đi.
"Mục tiêu thứ nhất đã hoàn thành. Chúng ta đi, đi xem những gã khổng lồ kia. Cố gắng tăng thêm một tiểu đội người khổng lồ đồi cho Hắc Thạch Lĩnh."
Anh xoay người cưỡi lên Bạo Phong, Thái Dương cũng một lần nữa dang rộng đôi cánh.
Một người hai thú bay lên không trung, rời khỏi thung lũng tràn ngập sương khói này, hướng về doanh trại của người khổng lồ đồi ở phía đông nam.
Bầu trời của Cự Long Giới bao la vô ngần, phía dưới là những khu rừng Cự Mộc nguyên sinh liên miên không dứt.
Bay được khoảng nửa giờ, con ngươi của Lawrence bỗng nhiên co rụt lại.
Ở cuối tầm nhìn của anh, một chấm đen nhỏ bé đang nhanh chóng phóng to.
"Dừng lại! Nhanh, hạ xuống!”
Lawrence quả quyết ra lệnh.
Thái Dương và Bạo Phong gần như ngay lập tức thu hẹp cánh, lao xuống khu rừng Cự Mộc như hai thiên thạch.
"Ầm! Ầm!"
Hai tiếng nổ lớn, họ đập gãy vô số cành cây cường tráng, rơi xuống khu rừng sâu.
Thái Dương có chút mất kiên nhẫn, nhưng vẫn nhanh chóng thu nhỏ thân thể, lợi dựng tán cây rậm rạp và thân cây khổng lồ để che giấu mình.
Lawrence thì cưỡi Bạo Phong, trốn sau một cây cổ thụ cần mười mấy người ôm hết, nín thở, nhìn lên bầu trời qua khe hở giữa cành lá.
Chỉ một lát sau, chấm đen kia đã trở nên vô cùng rõ ràng.
Đó là một con Dực Long với hình thể vô cùng to lớn, hai cánh dang rộng có lẽ phải vượt quá trăm mét, che khuất cả bầu trời.
Nó có cái cổ thon dài và cái đầu to lớn. Mỗi lần nó vỗ cánh, trên bầu trời lại nổi lên những cơn cuồng phong mà mắt thường có thể thấy được, khu rừng phía dưới rung chuyển như sóng lúa.
Phong Thần Dực Longl
Tim Lawrence không khỏi đập nhanh hơn vài nhịp.
Đây chắc chắn là một trong những bá chủ của vùng trời này, thực lực của nó có lẽ không hề kém cạnh Cự Long trưởng thành Ngũ Giai.
Con Phong Thần Dực Long kia dường như chỉ đi ngang qua, không hề chú ý đến những vị khách không mời mà đến đang ẩn nấp trong khu rừng phía dưới.
Bóng dáng khổng lồ của nó gầm thét qua bầu trời trên đầu họ, mang theo gió lốc khiến tán cây rung chuyển dữ dội, vô số lá rụng và cành gãy rơi xuống xào xạc.
Cho đến khi bóng dáng kinh khủng kia hoàn toàn biến mất ở đường chân trời, Lawrence mới thở phào nhẹ nhõm.
"Mục tiêu của chúng ta là người khổng lồ đồi, không cần thiết phải phức tạp ở những nơi như thế này."
Lawrence trầm giọng nói.
Lawrence rất rõ ràng, ở những nơi như Cự Long Giới, sự lỗ mãng sẽ không kéo dài được lâu.
Phong Thần Dực Long là tiên phong của Phỉ Thúy Long Hoàng, chúa tể của khu vực này, tốt nhất là nên tránh gây sự chú ý.
Cẩn thận và kiên nhẫn mới là vương đạo để sinh tồn.
Sau khi xác nhận Phong Thần Dực Long đã đi xa, Lawrence mới ra hiệu cho Thái Dương và Bạo Phong có thể ra ngoài.
"Xem ra chúng ta phải cẩn thận hơn một chút."
Lawrence ngẩng đầu nhìn hướng con Dực Long kia biến mất, nói.
"Đi thôi, chúng ta cố gắng bay thấp, đừng để bị những gã khổng lồ của Lâm Hải này quấy rầy."
Thân ảnh của Bạo Phong và Thái Dương dán sát vào Lâm Hải rậm rạp, như những con cá chuồn lướt trên mặt nước.
Cách tiến lên này chậm hơn nhiều so với việc bay trên không, nhưng lại có lợi thế về khả năng ẩn nấp.
Sau mười mấy phút, cây rừng phía trước dần trở nên thưa thớt. Một làn khói nồng nặc và mùi thịt nướng tục tằng thoang thoảng theo cơn gió nhẹ.
Lawrence đưa tay ra hiệu, Bạo Phong và Thái Dương lập tức dừng lại, lặng lẽ rơi xuống một sườn đồi có địa thế khá cao. Những lùm cây rậm rạp vừa vặn che chắn hoàn hảo thân hình của họ.
Anh đẩy những cành lá trước mắt ra, nhìn xuống phía dưới sườn đồi.
Đó là một khoảng đất trống khổng lồ bị mở ra một cách thô bạo, hàng chục túp lều đơn sơ được xây dựng bằng đá và gỗ thô nằm rải rác.
Ở trung tâm đất trống, một đống lửa có thể so sánh với một ngọn đồi nhỏ đang cháy hừng hực, không khí nóng rực khiến cảnh vật ở xa cũng hơi vặn vẹo.
Trên đống lửa, một chiếc giá nướng đơn giản được làm từ rễ của những cây cự mộc đang chậm rãi xoay, trên giá có một con Voi Ma Mút nguyên con.
Ngà voi đã bị gãy, lớp da lông dày bị nướng đến cháy đen và cuộn lại, mỡ nhỏ xuống ngọn lửa, phát ra tiếng "xèo xèo" và bốc lên từng đợt khói đen.
Lawrence nhìn con quái vật khổng lồ kia, khóe miệng hơi co giật.
Một con Voi Ma Mút to như vậy, không hề phân chia mà nướng toàn bộ, bọn người khổng lồ đồi này định nướng đến tối sao?