"Địa điểm thứ ba, cũng là nguy hiểm nhất," đội trưởng ky sĩ Phi Mã nói, giọng trầm xuống. "Cách bãi sinh sản Cự Tích về phía bắc 50km, trong một khu rừng cây bị sương mù bao phủ, chúng ta phát hiện một sào huyệt của loài Vũ Xà hai cánh.”
"Số lượng?" Lawrence hỏi.
"Không thể thống kê chính xác. Sương mù có tác dụng mê hoặc tâm trí. Chúng ta mất ba huynh đệ mới miễn cưỡng nhìn trộm được một góc, nhưng có thể chắc chắn đó là một tộc đàn hoàn chỉnh, số lượng không hề ít."
Sắc mặt Eder sa sầm. "Vũ Xà hai cánh... Thứ đó rất phiền phức. Nọc độc của chúng có thể dễ dàng ăn mòn cánh của Phi Mã. Chúng ta từng chịu thiệt hại không ít."
Lawrence im lặng, lấy ra lá cờ thứ ba vẽ hình rắn độc hai cánh, cắm lên sa bàn.
Ba lá cờ nhỏ tạo thành một hình tam giác bất quy tắc, như ba chiếc Răng Độc, cắm sâu vào bản đồ đầm lầy Phi Thúy.
Bầu không khí trong doanh trướng trở nên ngưng trọng. Tất cả đều hiểu giá trị của ba thông tin này. Nhưng vấn đề là, cả ba địa điểm đều nằm sâu trong lòng địch, xung quanh chắc chắn phòng vệ nghiêm ngặt, nguy cơ tứ phía. Muốn một hơi nuốt trọn chúng, chẳng khác nào nhổ răng cọp.
Trong khi mọi người suy nghĩ cách phá vỡ thế bế tắc, Lawrence động. Ngón tay hắn bắt đầu từ vị trí doanh trại Hắc Thạch Lĩnh, vẽ một đường trên sa bàn. Đường kẻ táo bạo và sắc bén nối liền ba lá cờ nhỏ: núi Bàn Xà, bãi sinh sản Cự Tích và tổ huyệt Vũ Xà.
Một lộ trình tấn công hoàn hảo.
Nhìn thấy đường đi này, mắt các tướng lĩnh sáng lên. Xem ra đại nhân đã quyết định, hơn nữa muốn một ngụm nuốt trọn cả ba mục tiêu.
Nhưng Lawrence không dừng lại. Ngón tay hắn lướt qua lá cờ thứ ba, tiếp tục kéo dài đường cong vào sâu hơn trong đầm lầy Phi Thúy. Nó vượt qua rừng rậm, xuyên qua đầm lầy, cuối cùng dừng lại trên một ngọn đồi cách biên giới Hắc Thạch Lĩnh khoảng 150km.
Một khu vực trống trơn trên bản đồ, không có bất kỳ ký hiệu nào, chỉ là một ngọn đồi không đáng chú ý.
Mọi người đều ngẩn người. Eder cau mày, nhìn chằm chằm điểm cuối của đường kẻ, vẫn chưa hiểu ra.
"Thưa đại nhân, ba mục tiêu phía trước ta hiểu được, nhưng điểm cuối này... Chúng ta không có bất kỳ thông tin nào về nó. Vì sao lại chọn nó làm điểm kết thúc? Binh lực xâm nhập lòng địch hơn 100km, rủi ro quá lớn."
Đúng vậy, vì sao? Ánh mắt mọi người đổ dồn vào Lawrence, tràn đầy nghi hoặc và tò mò.
Lawrence thu tay lại, nhìn con đường tấn công đơn độc trên sa bàn, khóe miệng nở một nụ cười thần bí. Hắn không trả lời thắng câu hỏi của Eder mà nhìn mọi người, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt tướng lĩnh.
"Phá hủy khu dân cư Xà Nhân, phá hủy bãi sinh sản Cự Tích, đốt cháy sào huyệt Vũ Xà, tất cả chỉ là món khai vị." Lawrence nói. "Ở đây," Lawrence gõ nhẹ ngón tay lên ngọn đồi vô danh. "Có chiến lợi phẩm giá trị nhất trong lần xuất chinh này."
【10: Từ Hắc Thạch Lĩnh xâm nhập đầm lầy Phỉ Thúy khoảng 150km, có một ngọn đồi. Trên đồi có một ngôi miếu thờ Cửu Đầu Ma Xà. Trong miếu thờ có Ma Xà chi thủ "Băng Phong" bị chém xuống trong trận chiến khi Jarvan, long kỵ sĩ huyền thoại, tấn thăng lên cấp Thiên Tai. Trải qua hàng trăm năm tế tự của Xà Nhân, Ma Xà chi thủ "Băng Phong" đã tái kích hoạt, có thể điều khiển ma lực và phóng thích ma pháp Băng Phong cấp Thiên Tai. Một tư tế Ma Xà cấp Lĩnh Vực thành tín canh giữ nơi này.】
Thông tin tình báo mới nhận được vào sáng sớm hôm nay khiến Lawrence vô cùng phấn chấn. Chỉ cần chiếm được Ma bài "Băng Phong" này, bất kể kết quả trận chiến ra sao, hắn cũng sẽ là người chiến thắng lớn nhất.
Đèn đuốc trong doanh trướng sáng suốt cả đêm, chỉ tắt khi tia nắng bình minh đầu tiên ló dạng.
Trời còn tờ mờ sáng, sương ẩm ướt bao phủ doanh địa. Quân đội Hắc Thạch Lĩnh đã lặng lẽ tập kết xong. Không có tiếng hô hào ồn ào, chỉ có tiếng giáp lá va chạm trầm đục và tiếng gầm gừ kìm nén của ma thú.
Lawrence xoay người leo lên lưng Phong Bạo Griffin Vương "Bạo Phong". Con thú khổng lồ rung bộ lông vũ màu vàng nâu, phát ra một tiếng hú dài xé toạc màn sương sớm.
"Xuất phát." Lawrence hạ lệnh.
Ngay lập tức, đội quân khổng lồ như một con thú khổng lồ thức tỉnh, bắt đầu di chuyển chậm chạp. Mười kỵ sĩ Voi Ma Mút như những ngọn đồi di động đi đầu, mỗi bước chân khiến mặt đất rung nhẹ.
Theo sát phía sau là hai mươi kỵ sĩ Địa Hành Long. Tọa kỵ của họ được bọc trong lớp vảy dày nặng, phun ra khói trắng mang theo khí lưu.
Tiếp theo là ky sĩ trọng giáp tinh nhuệ nhất của Hắc Thạch Lĩnh.
Bầu trời do hai cánh quân khác thống trị. Mười sáu kỵ sĩ Griffin hộ vệ xung quanh Lawrence, trong khi hơn 200 kỵ sĩ Phi Mã tạo thành một mũi tên trắng khổng lồ, xoay quanh trên không, hóa thành một phần của đám mây.
Đại quân xuất phát, tiến vào vùng đất của đầm lầy Phỉ Thúy, dứt khoát bước lên con đường tiến quân do chính Lawrence vạch ra.
Đường lầy lội trong đầm khó đi, nhưng đối với đội quân đặc biệt này, đó không phải là trở ngại quá lớn. Voi Ma Mút và Địa Hành Long to lớn trực tiếp giẫm lên bùn nhão và vũng nước, tạo thành một con đường tương đối vững chắc.
Chưa đầy một giờ hành quân, trinh sát Phi Mã đã gửi tín hiệu. "Thưa đại nhân, ba cây số phía trước, phát hiện một đội tuần tra Tích Dịch Nhân, số lượng khoảng năm mươi."
Eder điều khiển Griffin của mình đến gần, báo cáo nhỏ nhẹ.
Lawrence thậm chí không quay đầu lại, chỉ giơ tay trái, ra hiệu đơn giản.
Trên bầu trời, một trung đội gồm một trăm kỵ sĩ Phi Mã lặng lẽ tách khỏi đội hình chính. Họ hạ thấp độ cao như những bóng ma, lợi dụng màn sương mỏng manh để che chắn, lặng lẽ áp sát mục tiêu.
Không có tiếng la hét, chỉ có tiếng lao của giáo mác và tiếng dao đâm vào thịt trầm đục.
Trận chiến kết thúc trong vòng vài phút. Khi đại quân đến, chỉ còn lại một đống xác Tích Dịch Nhân. Các kỵ sĩ Phi Mã đã trở về đội hình, như thể chưa có gì xảy ra. Chỉ có vết máu chưa khô trên mũi thương của họ chứng minh cho cuộc tàn sát chớp nhoáng vừa rồi.
Tốc độ tiến quân của đại quân không hề bị ảnh hưởng. Đây chỉ là sự khởi đầu.
Càng tiến sâu, sự kháng cự càng mạnh mẽ. Quân đội đầm lầy Phỉ Thúy rõ ràng đã phát hiện ra những vị khách không mời mà đến này, và bắt đầu tổ chức chặn đánh.
"Phía trước chạm trán đội hỗn hợp Xà Nhân và Cự Tích Đầm Lầy! Số lượng vượt quá ba trăm!" Lần này, quân địch chiếm giữ một cửa ải hẹp, tính toán dựa vào địa hình hiểm trở để phòng thủ.
"Kỵ sĩ Địa Hành Long, chuẩn bị xung kích." Lawrence ra lệnh ngắn gọn.
Hai mươi kỵ sĩ Địa Hành Long lập tức vượt lên, xếp thành một hàng ngang vững chắc. Họ hạ mặt nạ xuống, kẹp chặt thương kỵ nặng nề dưới nách.
"Vì Hắc Thạch Lĩnh!"
Kèm theo tiếng gầm giận dữ, Địa Hành Long bắt đầu tăng tốc. Bước chân nặng nề của chúng giẫm lên mặt đất, phát ra âm thanh ù ù, như tiếng trống trận.
Những mũi tên tẩm độc của Xà Nhân bắn vào lớp vảy dày của chúng, chỉ có thể bắn tung tóe ra những tia lửa, không thể gây ra bất kỳ tổn thương đáng kể nào.
"Oanh!"
Hàng phòng ngự bằng thép do các kỵ sĩ Địa Hành Long tạo thành hung hăng va vào phòng tuyến yếu ớt của Xà Nhân. Tiếng xương vỡ vụn và tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục.
Sự nhanh nhẹn và nọc độc của Xà Nhân, trước sức mạnh và phòng thủ tuyệt đối, trở nên nực cười.
Phía sau họ, các kỵ sĩ Hắc Thạch Lĩnh phát động xung kích, men theo lỗ hổng do Địa Hành Long xé toạc, tiêu diệt từng tên địch còn sót lại.
Sau khi liên tiếp đánh tan ba đội Ma Xà Nanh được tổ chức bài bản, con đường phía trước trở nên quang đãng.
Trong không khí bắt đầu tràn ngập một mùi tanh nồng nặc và nhớp nháp ghê tởm. Trinh sát Phi Mã lại báo cáo: "Thưa đại nhân, phía trước là núi Bàn Xà."