Sau khi tham quan Học viện Ma pháp, Lawrence dẫn Avrile đến Hồ Hổ Phách.
Mặt hồ phẳng lặng như gương.
Gió nhẹ thoảng qua, mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lấp lánh ánh vàng dưới ánh mặt trời.
Hai người sóng vai dạo bước trên con đường lát đá cuội ven hồ, tận hưởng sự tĩnh lặng hiếm có này.
"Ở đây đẹp thật đấy," Avrile khẽ cảm thán. Nàng cởi giày, đôi chân trần trắng nõn giẫm lên bờ cát ấm áp, làn nước vỗ về mắt cá chân.
"Ừ, đúng vậy," Lawrence nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng. "Lần đầu tiên đến đây, ta không được nhàn nhã như vậy đâu.”
Avrile tò mò nhìn anh.
"Ồ? Anh gặp rắc rối gì ở đây à?"
Lawrence cười, chỉ tay về phía mặt hồ bao la.
"Thần binh 'Đoạn Lưu' của ta đấy ư? Chính là vớt được từ dưới đáy hồ này."
Vừa đi, anh vừa kể lại quá trình đoạt thần binh một cách hấp dẫn.
Từ việc con Plesiosaur vực sâu khuấy động sóng gió hung hãn, đến việc anh khống chế Bạo Phong, cùng Vĩnh Hằng Cự Quy, Thái Dương hợp sức chém giết Plesiosaur vực sâu đầy mạo hiểm.
Nghe xong câu chuyện, Avrile im lặng hồi lâu.
Nàng chỉ lẳng lặng nhìn Lawrence, ánh mắt đầy lo lắng và sợ hãi vẫn còn vương vấn.
Lawrence nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng trong tay, đang định lên tiếng thì một giọng nói già nua đột ngột vang lên bên cạnh.
"Thằng nhãi ranh, hóa ra thứ lão già này giấu dưới đáy hồ, là bị ngươi trộm mất!"
Hai người giật mình nhìn theo hướng giọng nói, chỉ thấy trên một tảng đá ngầm cách đó không xa, một ông lão râu tóc bạc phơ đội mũ rơm đang ngồi.
Ông ta mặc áo vải thô, bên cạnh đặt một giỏ cá, tay cầm một cần câu đơn sơ, trông như một ngư dân bình thường.
Nhưng lúc này, ông ta đang trợn mắt trừng trừng nhìn Lawrence.
Lawrence khựng lại một chút, rồi nhanh chóng định thần, tò mò đánh giá ông lão.
Trên người ông ta không hề có bất kỳ dao động ma lực hay đấu khí nào, khí tức bình thường như một hòn đá ven đường.
Nhưng trực giác mách bảo Lawrence rằng ông lão này không hề đơn giản.
Phía sau Lawrence là hai kỵ sĩ hộ vệ đi theo cách đó mười mấy mét, bản thân anh và Avrile cũng mặc trang phục quý tộc, rõ ràng không phải đang "cải trang vi hành".
Không có một người dân thường nào dám lớn tiếng nói chuyện với quý tộc như vậy, hơn nữa còn chủ động gây sự.
Anh còn chưa kịp mở miệng thì ông lão đã buông cần câu, nhảy xuống khỏi tảng đá ngầm, động tác vô cùng nhanh nhẹn, hoàn toàn không giống với dáng vẻ của một người ở độ tuổi này.
Ông ta giận dữ tiến đến, đưa tay tứm lấy cổ áo Lawrence.
"Này, ông lão này, sao ông lại ăn nói hồ đồ thế!"
Kỵ sĩ hộ vệ nhanh chóng bước lên phía trước, chắn trước mặt Lawrence.
Một kỵ sĩ khác cũng lập tức xông tới, tay đặt lên chuôi kiếm.
"Dừng tay!" Lawrence ra hiệu ngăn họ lại.
Anh nhìn ông lão đang giận dữ trước mặt, không những không tức giận mà còn cảm thấy có chút buồn cười.
Anh nhìn ông lão từ trên xuống dưới rồi đáp: "Vậy thì, con Plesiosaur vực sâu kia, chẳng lẽ cũng là thú cưng của lão tiên sinh?"
Ông lão cứng họng, ưỡn ngực, hùng hồn nói: "Con Plesiosaur đó là ta câu từ biển sâu lên, thả vào trong hồ này, đương nhiên là đồ của ta!"
Lý lẽ ngang ngược này khiến các kỵ sĩ xung quanh đều ngơ ngác nhìn nhau.
Lawrence bật cười, anh cười ha hả.
Không thể trông mặt mà bắt hình dong, biển cả không thể đo bằng đấu.
Ông lão này hoặc là thật sự điên, hoặc chính là một vị cao nhân tuyệt thế đang du ngoạn nhân gian.
Dù là trường hợp nào, cũng không cần thiết phải trở mặt với ông ta.
"Vâng vâng vâng, ngài nói rất đúng," Lawrence vừa cười vừa lấy ra một túi tiền từ trong ngực, đổ ra mười đồng Kim Long nặng trịch, đi đến bên tảng đá ngầm của ông lão, xếp từng đồng tiền vàng ngay ngắn lên vị trí ông ta vừa ngồi.
Ánh vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời vô cùng chói mắt.
"Lão tiên sinh, số kim tệ này coi như là một chút đền bù cho việc tôi lấy đi đồ của ngài. Còn về con Plesiosaur kia, đã bị tôi thịt rồi, không có cách nào trả lại cho ngài.”
Ông lão nhìn những đồng Kim Long trên tảng đá, ngẩn người, rồi lập tức nhếch mép lẩm bẩm: "Coi như thằng nhóc ngươi biết điều... Nhưng bảo bối của ta đâu chỉ có giá này..."
Lawrence không tiếp tục để ý đến lời lẩm bẩm của ông ta, nắm tay Avrile, quay người rời đi.
Các kỵ sĩ hộ vệ theo sát phía sau, lúc rời đi vẫn không yên tâm mà quay đầu nhìn chừng mấy lần.
Ông lão quay trở lại tảng đá ngầm, ôm những đồng Kim Long tản mát trên đá vào lòng, rồi cười hắc hắc, hài lòng ôm chúng, lại thoải mái ngồi xuống, tiếp tục thả câu.
"Thằng nhóc, có biết cái hồ này vì sao gọi là Hồ Hổ Phách không?" Ông lão đột nhiên nói.
Lawrence dừng bước, nhìn về phía ông lão kỳ quái này.
Ông lão tự mình đáp lời: "Trong hồ này có một loại bảo vật, là hổ phách thượng cổ phong tồn, bên trong chôn giấu những bí mật thượng cổ..."
"Thằng nhóc, nếu như ngươi may mắn tìm được, có thể đến dãy Hắc Thạch Sơn mạch, đỉnh núi cao nhất tìm ta, ta sẽ ban cho ngươi một cơ duyên to lớn."
Lawrence kinh ngạc, hổ phách thượng cổ, anh vẫn là lần đầu tiên nghe nói đến vật này.
Khi Lawrence định thần lại, chuẩn bị hỏi ông lão tường tận thì trên tảng đá ngầm đã không còn bóng dáng ông ta.
***
Sau khi dùng bữa trưa thịnh soạn tại thị trấn nhỏ Hổ Phách Lĩnh, Lawrence từ biệt Lilian.
Trên bãi cỏ bên ngoài thị trấn, Phong Bạo Griffin Vương Bạo Phong đang lười biếng nằm sấp, tỉa tót bộ lông vũ kim nâu.
Nhìn thấy Lawrence và Avrile đi tới, nó phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp, cái đầu khổng lồ thân mật cọ xát vào vai Lawrence.
Lawrence xoay người leo lên lưng Bạo Phong rộng lớn, sau đó kéo Avrile lên, để nàng ngồi phía trước mình.
"Vịn chắc nhé."
Theo hiệu lệnh, các kỵ sĩ Griffin đồng loạt bay lên không trung.
Bạo Phong đột ngột vỗ cánh, một cơn lốc vô cớ cuộn lên, thân thể khổng lồ bất ngờ nhấc khỏi mặt đất, lao thẳng lên trời.
Lực đẩy mạnh mẽ khiến Avrile vô thức ôm chặt lấy Lawrence.
Gió rít gào bên tai, mặt đất nhanh chóng rời xa dưới chân.
Thị trấn nhỏ Hổ Phách Lĩnh và hồ nước nhanh chóng biến thành một mô hình nhỏ bé.
Chẳng mấy chốc, dãy Hắc Thạch Sơn mạch quen thuộc hiện ra ở cuối chân trời.
Từ xa, Pháo đài Hắc Thạch uy nghi hiện ra dưới ánh nắng chiều.
"Sắp đến rồi," giọng Lawrence vang lên bên tai Avrile.
Bạo Phong bắt đầu hạ độ cao, lướt đi êm ái.
Avrile chợt nhận ra, trên một khoảng đất trống cách thị trấn Hắc Thạch vài trăm mét, một doanh trại mới tinh đã được dựng lên từ lúc nào.
Khoảng mười lều vải cực lớn nằm trong doanh trại, mỗi lều cao đến mười mấy mét, giống như những ngọn đồi nhỏ màu xám.
Vô số thợ thủ công và binh lính đang bận rộn bên dưới, dùng dây thừng thô to và cọc để gia cố và cố định cuối cùng cho những chiếc lều khổng lồ này.
"Những chiếc lều kia lớn thật đấy!" Avrile kinh ngạc chỉ vào doanh trại.
Bạo Phong đáp xuống êm ái tại quảng trường trung tâm Pháo đài Hắc Thạch, thu hẹp cánh, phát ra một tiếng gầm nhẹ.
Lawrence nhảy xuống khỏi Griffin trước, sau đó đưa tay giúp Avrile xuống.
"Em đi hoàn thành khóa học minh tưởng hôm nay đây," Avrile nhón chân, hôn nhẹ lên má Lawrence rồi nhanh nhẹn bước về phía Tháp Pháp sư.
Nàng có những mục tiêu riêng, không muốn trở thành một đóa hoa kiều diễm đơn thuần phụ thuộc vào Lawrence.
Lawrence dõi mắt nhìn nàng rời đi.
Sau đó, anh quay người phân phó hộ vệ: "Gọi Evan và Harlem đến thư phòng của ta.”
"Vâng, thưa ngài." Hộ vệ lĩnh mệnh, nhanh chóng rời đi.
Trong thư phòng, trước mặt Lawrence là bản đồ Lãnh địa Hắc Thạch, nhưng bên cạnh bản đồ còn có mấy tờ da dê thô ráp hơn, trên đó vẽ nguệch ngoạc địa hình Cự Long Giới.
Rất nhanh, tiếng gõ cửa vang lên.
"Vào đi."
Hai bóng người bước vào.
Evan quản lý toàn bộ hậu cần nội chính của Hắc Thạch Lĩnh, lúc nào cũng mặc trang phục quý tộc chỉnh tề, làm việc cẩn thận tỉ mỉ.
Người còn lại thấp hơn nhưng vạm vỡ hơn, là Harlem, tộc trưởng mới của gia tộc Warren, con trai của tộc trưởng Haman.
Trên người anh còn vương vấn mùi vụn sắt và khói thuốc súng nhè nhẹ, hiển nhiên là vừa từ xưởng rèn đúc chạy tới.
"Thưa ngài," cả hai cùng cúi mình hành lễ.
"Ngồi đi,” Lawrence ra hiệu.
"Nói cho ta về tình hình của đám người khổng lồ đi, Evan."
Evan lập tức rút ra một quyển da dê từ trong túi da, trật tự rõ ràng bắt đầu báo cáo: "Thưa ngài, công việc xây dựng doanh trại cho người khổng lồ đang tiến triển thuận lợi. Theo lệnh của ngài, doanh trại được chọn ở phía đông thị trấn Hắc Thạch, duy trì khoảng cách an toàn với thị trấn, lại thuận tiện tiếp tế. Hiện tại, tất cả khung lều khổng lồ đã hoàn thành, dự kiến trước khi mặt trời lặn ngày mai, sẽ hoàn thành tất cả công việc che da và gia cố dây thừng."
Anh dừng một chút, nói thêm: "Đồ dùng hàng ngày cho người khổng lồ, chúng ta cũng đã bố trí thợ thủ công tăng cường chế tác. Hình thể của bọn họ quá lớn, dù là nồi niêu xoong chảo hay bàn ghế giường chiếu, đều cần phải đặt làm riêng. Chúng ta đã khẩn cấp điều động tất cả thợ mộc trong lãnh địa, dự kiến trong bảy ngày có thể hoàn thành toàn bộ. Chỉ là... lượng gỗ tiêu thụ của bọn họ thật sự là có chút kinh người."
Giọng Evan mang theo một nụ cười khổ, hiển nhiên là bị "kích thước" của người khổng lồ làm khó.
Một bát cơm của người khổng lồ, cũng nhanh bằng cái vại nước của người bình thường.
Lawrence đã sớm đoán trước điều này, anh thờ ơ cười.
"Gỗ không thành vấn đề, Hắc Thạch Sơn mạch không bao giờ thiếu cây cối. Lương thực thì sao? Hơn một trăm cái miệng ăn, mà lại là miệng của người khổng lồ, đây không phải là chuyện nhỏ."
Nhắc đến vấn đề lương thực quan trọng nhất, vẻ mặt Evan lại trở nên điềm tĩnh.
"Về điểm này, phu nhân Avrile đã giúp đỡ rất nhiều. Nàng thông qua mối quan hệ ở Bạch Sa Cảng, đã liên hệ được với một đội thương thuyền lớn. Ba vòng nữa, lô lương thực đầu tiên sẽ được vận chuyển đến, hơn nữa họ hứa hẹn, sau đó mỗi tháng sẽ có đội xe chuyên biệt mang đến đủ lượng ngũ cốc và thịt muối cho chúng ta, giá cả cũng rất phải chăng."
Lawrence gật đầu.
Mối quan hệ của Avrile ở Bạch Sa Cảng, quả thực đã giải quyết rất nhiều nỗi lo về sau cho anh.
Hắc Thạch Lĩnh có những ưu thế riêng, nhưng về lương thực vẫn luôn cần phải dựa vào nhập khẩu.
"Rất tốt, để cho người khổng lồ ăn no, ở tốt, đây là bước đầu tiên," Lawrence chuyển mắt nhìn Harlem, "Bây giờ, nói cho ta về vũ khí của bọn họ, Harlem. Chuyện này liên quan đến việc họ có thể phát huy bao nhiêu chiến lực, cũng liên quan đến việc kinh doanh của chúng ta trong tương lai."
Harlem rõ ràng đã chuẩn bị kỹ càng, anh bước lên một bước, lấy ra mấy tờ bản vẽ dày cộp từ trong ngực, cẩn thận trải lên bàn.
"Lãnh chúa đại nhân, chúng ta đã bắt đầu công tác chuẩn bị dựa trên số lượng một trăm hai mươi người khổng lồ."
Anh mang cả sự bốc đồng của người trẻ tuổi và sự cẩn trọng của thợ thủ công.
Số lượng cụ thể của bộ lạc người khổng lồ hiện tại vẫn chưa được thống kê, tạm thời chỉ biết hơn 100 người, Harlem chuẩn bị theo con số 120, cũng là để phòng bị bất trắc.
"Theo chỉ thị của ngài, chúng ta ưu tiên chế tạo ném lao. Loại vũ khí này chế tạo tương đối đơn giản, có thể giúp người khổng lồ nhanh chóng tạo thành năng lực tấn công từ xa. Chúng ta dự kiến sẽ phân phát cho mỗi người khổng lồ mười chiếc ném lao, hiện tại đã hoàn thành một nửa, nửa còn lại cam đoan sẽ hoàn thành trong vòng ba ngày."
Lawrence cầm lấy một tấm bản vẽ, trên đó vẽ một chiếc ném lao chắc chắn, đầu lao là cấu trúc đâm xuyên ba cạnh đơn giản, nhằm đạt được khả năng phá giáp tối đa.
Đơn giản, thô bạo, hiệu quả.
Harlem tiếp tục nói: "Về phần vũ khí cận chiến của bọn họ, sau khi tôi và mấy thợ rèn lâu năm thảo luận, chúng ta thống nhất đổi thành song đầu chùy."
Anh chỉ vào một tấm bản vẽ khác, trên đó là một con quái vật khổng lồ dữ tợn.
Một mặt của chùy là hình vuông vừa dày vừa nặng, dùng để đánh ngất, đủ sức nghiền nát bộ binh mặc trọng giáp thành thịt nát; mặt còn lại là hình mũi khoan sắc bén, giống như răng nanh của hung thú, chuyên dùng để phá giáp và nhất kích trí mạng.
"Cân nhắc đến chi phí và hiệu suất..." Harlem nói, "Đối với người khổng lồ cấp Lĩnh vực trở xuống, chúng ta thiết kế dùng thiết mộc đặc sản của Hắc Thạch Sơn mạch làm thân chùy, chỉ rèn đầu búa bằng tinh thiết ở hai đầu. Như vậy vừa có thể đảm bảo lực sát thương và độ bền của vũ khí, vừa có thể tiết kiệm tối đa quặng sắt."
Lawrence gật đầu.
Đây đúng là giải pháp tối ưu nhất hiện tại.
Trước đây, khi chỉ có mười mấy tộc nhân của Gatou, trữ lượng quặng sắt của Hắc Thạch Lĩnh vẫn đủ để họ sử dụng vũ khí kim loại xa xỉ toàn bộ.
Nhưng hôm nay số lượng người khổng lồ đã tăng vọt lên hơn một trăm, cho dù Hắc Thạch Lĩnh khai thác và mua sắm hết công suất, cũng không thể cung cấp đủ lượng quặng sắt lớn như vậy.
Huống chi, dã tâm của Lawrence không chỉ có thế.
Anh không chỉ muốn trang bị vũ khí cho người khổng lồ của mình, mà còn muốn đưa những vũ khí người khổng lồ "đặc sản Hắc Thạch Lĩnh" này, bán phá giá đến Cự Long Giới, mở ra một thị trường hoàn toàn mới, lợi nhuận đồi dào.
Tính toán tỉ mỉ là điều cần thiết.
"Phương án này rất tốt," Lawrence khẳng định. "Cứ theo đó mà làm. Vũ khí của người khổng lồ cấp Lĩnh vực, nhất định phải dùng vật liệu tốt nhất, không cần so đo chi phí. Còn về người khổng lồ cấp Lĩnh vực trở xuống, cứ dùng thiết mộc phối hợp rèn đúc."
"Nhân danh ta, nói với các thợ thủ công, lần này phải làm thật đẹp, tháng này ta sẽ trả lương gấp đôi cho họ."
"Vâng, thưa ngài!" Harlem hưng phấn đáp.
Lawrence tựa lưng vào ghế, nhìn hai thuộc hạ nhiệt tình, trong lòng cũng hài lòng.
Thuyết phục tộc trưởng Oba, "mời" toàn bộ bộ lạc đến Hắc Thạch Lĩnh, đây chỉ là sự khởi đầu của kế hoạch.
Muốn những Sơn Khâu Cự Nhân này thực sự quy tâm, coi Hắc Thạch Lĩnh là nhà, tuyệt đối không thể chỉ dựa vào một phần ước định bằng miệng.
Anh muốn làm, chính là "nấu ếch trong nước ấm".
Dùng môi trường sống thoải mái dễ chịu hơn so với Cự Long Giới, dùng nơi ở kiên cố và ấm áp hơn, dùng thức ăn ngon và đầy đủ hơn, và quan trọng nhất là...
Dùng vũ khí mạnh mẽ và tỉnh xảo hơn, từ từ ăn mòn ý niệm trở về cố thổ của họ.
Nhìn Gatou và mười mấy tộc nhân của anh ta thì biết.
Trong khoảng thời gian ở Hắc Thạch Lĩnh, họ nào chỉ trải qua những ngày vui vẻ, quả thực là vui đến quên cả trời đất.
Chờ hơn một trăm người khổng lồ mới đến này cũng trải nghiệm được cuộc sống này và nhận ra sự khác biệt lớn so với trước đây, trái tim của họ tự nhiên sẽ ở lại nơi này.
Nhân tâm, đôi khi còn kiên cố hơn bất kỳ khế ước ma pháp nào.
"Các ngươi đều đã làm rất tốt," Lawrence đứng lên, vỗ vai từng người, "Tương lai của Hắc Thạch Lĩnh, không thể thiếu sự nỗ lực của các ngươi. Đi đi, ta chờ tin tốt của các ngươi."
Evan và Harlem được cổ vũ, cúi mình hành lễ rồi tinh thần phấn chấn lui ra khỏi thư phòng.
Lawrence lại ngồi xuống, ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng chiều đã nhuộm bầu trời thành một màu cam hồng tuyệt đẹp, ở nơi xa, doanh trại người khổng lồ đột ngột mọc lên từ mặt đất, đổ xuống một bóng tối khổng lồ trong ánh hào quang.
Những doanh trướng cao lớn này chỉ là tạm thời.
Sau khi xong việc trong khoảng thời gian này, có thể sắp xếp cho dân trong lãnh địa đi chặt cây trong Hắc Thạch Sơn mạch, chuẩn bị lượng lớn gỗ, để xây dựng một ngôi làng vĩnh cửu cho người khổng lồ.