Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Lượt đọc: 11477 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 186

❊ ❊ ❊

Thường Tiến phía sau Lang Vương cũng kích động suýt thì rơi lệ, một buổi sáng, mệt chết bọn họ rồi.

Chỉ là vừa nãy lúc khuân vác gỗ, Vương gia nhấc bằng tay, không cẩn thận quẹt rách tay thôi, vạn tuế gia lại cầm tay Vương gia hỏi han ân cần làm nam nhi là hắn nổi một thân da gà.

Nếu không phải vạn tuế đầy đủ nhi nữ, lại không thiếu sủng phi thì sẽ khiến người ta nghi ngờ cái khác.

Lang Vương trung can nghĩa đảm lấy dân làm gốc, vạn tuế lại thực hưởng thụ, hiển nhiên ngự sử đại nhân không thể nói gì nữa.

Nhưng những quan viên này nhận định vạn tuế đến để tìm kiếm dấu vết sưu cao thuế nặng Lang Vương để lại, sao có thể để yên, không biết Lang Vương làm bộ làm tịch, ra vẻ yêu dân thương dân như vậy được bao lâu.

Lúc đoàn xe vạn tuế hùng dũng đi vào nghi viên, hạ nhân trong vườn đã chuẩn bị xong từ sớm, đón tiếp nội thị trong cung, dẫn phi tần đi theo vua vào phòng. Còn quan viên đi theo được xếp ở biệt việt gần nghi viên.

Gần đây người được Gia Khang Đế sủng ái là Hoa Tần, nàng ta vốn là chất nữ của bà con xa của Tĩnh Mẫn Phi, sau khi tuyển tú vào cung cũng đi theo Tĩnh Mẫn Phi.

Dạo này Gia Khang Đế vô cùng đau đầu, nhà Hoa Tần là lang trung thế gia, am hiểu xoa bóp mát xa, một lần Tĩnh Mẫn Phi được nàng ta dùng đôi khéo tay mát xa, đau đầu tức khắc giảm bớt không ít.

Thêm nữa nàng ta dịu dàng ôn nhu, dung mạo thanh lệ, ở bên cạnh Gia Khang Đế không nói nhiều lắm, biết săn sóc người, rất có phong phạm lúc trẻ của Tĩnh Mẫn Phi, cho nên tuy không phải quốc sắc thiên hương nhưng cũng được đế sủng, có thể cùng Tĩnh Mẫn Phi và các phi tần từng trải trong cung đến Giang Đông.

Cho nên Văn công công nói rõ, xếp phòng Hoa Tần gần vạn tuế chút, dễ bề hầu hạ vạn tuế.

Tuy rằng trong vườn thanh u, nhưng so với quan viên các quận huyện trước thì vẫn kém hơn chút, dừng chân cũng không tính là quá tỉ mỉ.

Nhưng ngại lời Lang Vương nên những quan viên phi tần đó không dám quá bắt bẻ Giang Đông gặp nạn, tránh bị Lang Vương nói là không săn sóc dân sinh.

Việc Sở Thịnh vốn cho rằng rất khó làm thì lại suôn sẻ, căn bản không có khúc mắc chuyện xấu gì.

Bởi vì chưa lên thân phận Vương phi nên Quỳnh Nương không tiện cùng đón vua với Lang Vương. Nhưng sau khi trở về từ nghi viên, Sở quản gia cẩn thận bẩm báo việc sắp xếp sinh hoạt cho người trong cung.

Quỳnh Nương nghe thấy thân phận của Hoa Tần, mày bỗng nhếch lên.

Hoá ra Uyển tần lại nhanh thất sủng như vậy, không biết Hoa Tần thân với Tĩnh Mẫn Phi có thể cố sủng bao lâu?

Có điều Quỳnh Nương không báo gì nhưng Hoàng đế lại biết nàng cũng theo Sở Tà đến Giang Đông, ông chủ động gọi Thiều Dung công chúa đến cùng du lịch.

Lúc này Giang Đông không ngừng đổ mưa, vốn không phải mùa du lịch, Lang Vương hận không thể để Quỳnh Nương ở trong phòng địa long một ngày cũng không cần đi ra ngoài.

Nhưng bây giờ lại phải ở ngoài trời ướt lạnh với lão nhân tâm huyết dâng trào, thật sự khiến hắn đau lòng.

Vì vậy đến ngày hôm sau, Quỳnh Nương dở khóc dở cười nhìn Lang Vương đích thân dùng nhíp gắp nhan nhỏ bỏ vào lò sưởi tay, lại xem xét từng bộ y phục Thúy Ngọc chuẩn bị cho Quỳnh Nương, cau mày bảo nàng ấy đổi đồ nhẹ mỏng thành dày ấm.

Quỳnh Nương nhìn những bộ y phục dày đó, dở khóc dở cười, không biết mình chuẩn bị những đồ dày nặng doạ người đó từ khi nào.

Lang Vương lại nói: “Đây là đồ hôm qua bổn vương đích thân đi mua, tuy không tinh tế thướt tha như y phục nàng mặc, nhưng thời tiết lạnh, nàng mặc đẹp như vậy cho ai xem? Không phải khuê nữ chưa đính hôn, đông lạnh hỏng rồi sau này sinh con cho bổn vương thế nào? Bổn vương đã đáp ứng để nàng sinh đủ rồi.”

Quỳnh Nương không ngờ hắn vẫn chưa quên chuyện “sinh đủ” hắn đùa giỡn nàng lúc hai người mới quen, lập tức đẩy hắn: “Xem ta là heo cái sao, sinh đủ thế nào?”

Sở Tà ôm nàng: “Nếu là heo cái thì tốt, bây giờ ta đâu phải dùng ruột dê khô tránh thai, có thể sung sướng thống khoái rồi.”

Quỳnh Nương thấy gian ngoài có tiểu nha hoàn bận rộn làm việc, vội vàng duỗi tay bịt miệng hắn, lại bị hắn hung hăng cắn lòng bàn tay.

Cuối cùng Quỳnh Nương mặc thật dày đi theo vạn tuế.

Mấy ngày nay thời tiết Giang Đông rất ác liệt.

Đường đường là cửu ngũ chí tôn, hàng năm bị nhốt trong kinh thành, mỗi năm lúc rảnh rỗi ra ngoài, dù tuổi tác đã lớn nhưng nội tâm vui thích như trẻ con, sao có thể bởi vì trời mưa mà ở lại trong phòng chứ.

Tuy vạn tuế gia dùng chiêu quan sát dân tình, nhưng nơi mà ông tuần tra đầu tiên lại không phải hai đầu bờ ruộng, mà là nơi lúc trước ông lén chạy đến Giang Đông tìm biểu tỷ Tình Nhu.

Đầu tiên đến một đình nghỉ chân ở ngoài quận.

Năm đó ông đến Giang Đông, trộm hẹn ngày gặp Tình Nhu ở đây, nữ tử mà ông nghĩ nhất định sẽ là thê tử của mình, lúc đó lại chỉ lạnh mặt, nhìn về phương xa, nhàn nhạt phủi sạch quan hệ với ông, ông không cam lòng ôm chặt lấy nàng, lại bị nàng hung hăng tát.

Ông bụm mặt khóc hỏi vì sao nàng lại tàn nhẫn như vậy, nàng lại nói là một mình qua sông lưu lạc Giang Đông, tim dần lạnh đi trong gió rét mưa lạnh.

Ông không hiểu ý trong lời nàng, bởi vì lần trước lúc đến Giang Đông thời tiết vẫn đẹp, mặt sông khói sóng mênh mông, núi xa chiếu rọi.

Nhưng lần này thời tiết giống lúc ông và Tình Nhu đến Giang Đông. Bây giờ nhìn quanh mình mưa đổ từng cơn, sông lớn núi cao bị nước mưa kéo dài không thôi bao phủ lên khói lạnh tiêu điều.

Lúc này đứng ở đình nghỉ chân, ông nhìn theo hướng Tình Nhu nhìn năm đó, thấy bến tàu được nước mưa cọ rửa.

Lúc này có thuyền cập bến, một thai phụ bụng to đang gian nan từ trên thuyền bước lên bờ. Trượng phu của nàng ấy đang ở bên cạnh thật cẩn thận đỡ nàng ấy…

Cổ họng Gia Khang Đế nghẹn lại, ông của bây giờ đã không phải nam tử niên thiếu lúc trước nữa, quay về nơi cũ có thể cảm nhận được tâm trạng của Tình Nhu lúc nói câu tuyệt tình đoạn nghĩa kia.

Nghĩ nàng bôn ba muôn sông nghìn núi đi tha hương, mang thai hài nhi Vong Sơn của ông đi trong làn mưa gió lạnh, ông nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống.

Các đại thần đi theo cầm ô, run rẩy trong mưa.

Tuy bọn họ khoác áo khoác dày nhưng khí lạnh vẫn từ dưới chân hướng lên trên, thật muốn ở trong phòng dựa gần chậu than sưởi ấm.

Nhưng vạn tuế không ngắm núi cao sông rộng, nhất quyết phải đến cái trạm nghỉ chân trước không có thôn sau không có cửa hàng này để ngắm cảnh, thực sự làm mọi người không hiểu ra sao.

Một đám người chỉ có thể nhìn kỹ cột gỗ đỉnh cỏ của đình nghỉ chân từ trên xuống dưới, mong có thể tìm ra dấu vết vị ẩn sĩ nào đó để lại, cân nhắc suy nghĩ, hùa theo tâm trạng ngắm cảnh của vạn tuế.

Còn Lang Vương lại liễm mi đứng một mình, không thèm đoán tâm tư của vạn tuế.

Quỳnh Nương mơ hồ đoán ra lúc này vạn tuế nghĩ gì, lường được ngắm cảnh tiếp theo hẳn là cũng không thú vị lắm.

Các phi tần đứng bên cạnh Quỳnh Nương mang vẻ mặt cực kỳ hâm mộ nhìn Thiều Dung công chúa mặc tròn vo.

Lúc trước có thể ra ngoài với hoàng đế, ngoài những người từng trải như Tĩnh Mẫn Phi ra, thêm nữa là người Giang Đông, vạn tuế săn sóc, để mọi người có thể về nhà cảm nhận tình ý quê hương, những người còn lại ai không trẻ tuổi mạo mĩ đang thịnh sủng chứ.

Một đám nhân cơ hội du lịch mặc y phục mỏng manh rực rỡ. Chú trọng đường cong tuyệt đẹp, áo choàng lông cũng không đủ ngăn cản phong hàn dưới cơn mưa liên miên này.

Bây giờ hoàng đế đang ở trong cái đình nát nghĩ về chuyện cũ, nước mắt ướt vạt áo dài. Những phi tần mỹ mạo phía dưới không nhịn được, nước mũi hít vào rồi lại chảy ra.

Nhưng đám người này lại không thể đi, hoàng đế đang thương cảm, không thể lấy cớ thay y phục rời đi, chỉ có thể dùng khăn tay che, liên tiếp lau chùi.

Lúc này một cơn gió lạnh thổi tới, ai nấy kéo chặt áo khoác lại, ôm lò sưởi sát vào ngực, chân đông lạnh đến tê dại, không thể động đậy. Lại nhìn Thiều Dung công chúa, nhẹ nhàng đút tay vào áo bông dài rộng, gương mặt trắng mịn được cổ áo lông hồ li đen ôm lấy tôn lên vẻ mềm mại hồng nhuận.

Lúc trước đám phi tần còn lén lút cười nhạo đôi giày bông đế nỉ dưới chân nàng, nói Thiều Dung công chúa không danh không phận lưu lạc Giang Đông, đúng là sống không dễ chịu bằng ở kinh thành.

Nhưng bây giờ lại hận không thể lập tức đổi với nàng, xỏ đôi chân đông cứng vào giày bông rắn chắc.

Khó khăn lắm, cuối cùng hoàng đế cũng biết lạnh, lúc này mới dời bước về nghi viên dùng bữa.

Dùng bữa xong, vạn tuế hỏi: “Đứng trong gió lâu quá, thực sự có chút rét run, ái khanh có biết nơi nào có thể tiêu tan hàn khí không?”

Lang Vương bồi vua, ăn không nhiều lắm, lúc này đang cùng uống trà, bèn buông chén trà, nói: “Gần đây có một suối nước nóng, ngâm vào thoải mái… Có điều nhị điện hạ có ngâm suối không?”

Ngâm suối nước nóng là tục lệ của triều đại, mọi người già trẻ cùng tắm, y phục cởi xuống, chẳng phân biệt tôn ti, cùng uống rượu ấm, ăn trái cây ngâm suối.

Nhưng Vương gia lại cố tình nói vậy, đôi mắt mang theo một chút tìm tòi nghiên cứu nhìn dưới khố Lưu Diệm.

Miệng vết thương của Lưu Diệm vừa mới khép lại, cùng phụ vương đến Giang Đông.

Trước đó hắn và Sở Tà đối mặt, hai người vẫn không nói chuyện với nhau. Còn bây giờ Sở Tà chủ động nói chuyện với hắn, nhưng vừa mở miệng đã khiến cho Lưu Diệm muốn ném vỡ chén trà, mắng mười tám đời tổ tông nhà hắn.

Rõ ràng hắn biết mình bị thương ở đâu, lại sắp xếp chuyện mọi người cùng cởi áo tháo sam này, quả thực là dụng tâm ác độc!

Nhưng mà trước nay nhị điện hạ có thể nhịn. Ném vỡ chén trà trước mặt vạn tuế là thất thố, mắng mười tám đời tổ tông của Sở Tà cũng là mắng mười tám đời tổ tông của mình, càng thất đức.

Hai cái đều không thể làm, vậy chỉ có thể cong khoé miệng cứng đờ, cười nói: “Thân không khoẻ, vẫn chưa khỏi hẳn, chỉ sợ không chịu nổi hơi nóng của suối nước nóng, phụ vương và chư vị đại nhân cứ tuỳ tiện đi.”

Sở Tà hơi nghiêng thân về phía trước, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Nhị điện hạ không khoẻ ở đâu? Có thể nói rõ không?”

Thật ra vết thương của nhị điện hạ cũng truyền ra trong triều, nhưng dẫu sao cũng không rõ, ngay cả vạn tuế gia cũng không thể trực tiếp phái người đi nghiệm thương cho nhi tử chịu thiệt thòi.

Vì vậy Sở Tà hỏi tới cùng như vậy, có người nhiều chuyện hoặc ánh mắt sáng ngời, hoặc che bằng chén trà, đều tò mò đợi nhị điện hạ đáp lại.

Ngôn Tình, Gia Đấu, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »