Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Lượt đọc: 11494 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 123

❊ ❊ ❊

Lư Quyển da mặt dày cũng đi theo Lang Vương về vương phủ.

Bởi vì hôm nay hạ triều rất muộn, cho nên đồ ăn làm giữa trưa đã lạnh hết rồi.

Vốn làm nóng lên là có thể bưng tới ăn, nhưng Quỳnh Nương thấy Lư Quyển cũng theo tới nên lại tự mình xuống bếp làm thịt sò chưng cơm cho bọn hắn lót cái dạ dày đói hỏng trước.

Lang Vương tòng quân từ khi niên thiếu, dạ dày không thể chịu đói, cho nên ăn trứng hấp mềm trước tốt cho dạ dày nhất.

Được Vương phi hun đúc, Lang Vương ăn thức ăn nhẹ cũng thành quen, tưới một muỗng nước sốt lên trứng hấp, sau đó ăn với bánh mềm hoàng kim. Đợi dạ dày ấm lên rồi ăn đồ ăn đã hâm nóng lại dưới bếp.

Lư Quyển vốn đã đói, lại ăn mỹ thực thế này, hắn chẳng nói gì, chỉ ăn ngấu nghiến.

Ăn được một ít cho đỡ đói, lúc này mới rảnh rỗi đánh giá Lang Vương phủ.

Lâu rồi hắn cũng chưa tới, lần này đến, đột nhiên nhận ra người đã có gia đình sẽ khác đi. Từ nhỏ Lang Vương đã không có phụ mẫu, tính tình cũng không bị ràng buộc bởi phụ mẫu trưởng bối nên hắn rất làm bậy bừa bãi.

Ở Giang Đông dưỡng thành tính tình vô pháp vô thiên, cho nên năm đó tới kinh thành chưa được mấy ngày đã đánh Thái Tử đến nỗi mặt mũi bầm dập ở thư viện hoa viên mà các hoàng tử học bài.

Theo lý mà nói, nam nhân tính tình như vậy, lại thú một nữ thương hộ dòng dõi thấp kém, vậy càng không kiêng nể gì, càng làm bậy bừa bãi.

Nhưng hắn thấy bây giờ Lang Vương lại quy củ lên không ít, nghe gã sai vặt nói Vương phi bảo hắn ăn trứng hấp nóng trước, hắn không nói hai lời mà làm theo, lúc hai người chuẩn bị uống rượu, nha hoàn của Vương phi lại tiến vào nhắc nhở Vương gia, dạo gần đây đang uống thuốc điều trị thân thể, không thể uống rượu, Lang Vương liền ngoan ngoãn buông chén rượu xuống…

Lư Quyển kinh ngạc trừng mắt nhìn Lang Vương như nhìn con khỉ bị đội vòng kim cô, lãng tử tình trường bị bọc khố thép lên.

Lang Vương đang ăn, thấy Lư Quyển trừng hắn như vậy, liền hỏi: “Đồ ăn không hợp khẩu vị à?”

Lư Quyển cho rằng Vương gia sợ đãi khách không chu toàn, đang định lắc đầu, khen trù nghệ của Vương phi vài câu.

Lang Vương vừa nhai vừa nói: “Nếu không thích ăn thì mau về đi, mấy ngày nay Vương phi mệt mỏi lắm, giữa trưa làm một bữa thường ăn luôn cho cả buổi tối, ngươi đến đây ăn, buổi tối bổn vương không được ăn.”

Lúc này ôm bát cơm mà xấu hổ, Lư Quyển có chút hối hận, năm đó lúc thằng nhãi này đấu tay với Thái Tử, mình nên giúp Thái Tử đè Vương gia keo kiệt này lại hung ác đánh cho một trận. Cũng tốt hơn còn chưa ăn được mấy miếng đã bị đuổi đi.

Lư Quyển lập tức dùng đũa gõ mép bát: “Huynh muốn điều tra truy đuổi Thượng Vân Thiên, ta không biết ngày đêm bố trí nhân thủ giúp huynh tìm chừng một tháng, bây giờ ăn một bữa cơm mà huynh còn nhỏ mọn như vậy, Vương gia à, huynh không rộng lượng như Vương phi nhà huynh đâu! Nàng chắp tay nhường lại thuỷ vận kim sơn đấy!”

Lang Vương uống một ngụm canh nóng, nói: “Ngươi thấy chuyện triều đình hôm nay thế nào?”

Lư Quyển gắp một đũa cá hấp, vừa ăn vừa nói: “Thái Tử được cao nhân chỉ điểm, đả thông hai mạch Nhâm Đốc, hắn không làm trữ quân được, cũng không biết dự tính như chúng ta, bị hoàng đế phế truất, đi con đường hoàng tử thanh nhã xem nhẹ quyền lợi... có điều từ giờ trở đi, Nhị hoàng tử là người thích hợp để lập trữ nhất, đây đối với chúng ta mà nói đều là chuyện tốt!”

Lư Quyển vẫn muốn nói nữa, nhưng Lang Vương lại gắp một miếng sườn chiên to cho hắn nói: “Ăn lúc còn nóng đi, đến ngày mai còn phải đến bãi săn săn thú với hoàng đế, tích trữ thịt hàng năm đấy.”

Tích trữ thịt hàng năm theo lời Lang Vương là tập tục hạng nhất của hoàng thất Đại Nguyên triều, trước khi ăn tết phải đến bãi săn hoàng gia để vây săn, thừa dịp trời lạnh vận may đưa những con mồi này đến, vận chuyển con mồi đã săn vào trong cung, Hoàng Hậu chủ trì phi tần cùng vặt lông lột da, cắt khối ướp thịt khô, đợi đến lúc ăn tết, chỉ cần cho vào nồi hấp là có thể bưng đĩa trình lên.

Ăn là thịt tươi ngon của các con mồi, mà được hoàng đế dẫn các vị các hoàng tử săn thú, lại được các nữ quyến hoàng thất đích thân ướp thịt, càng có ý nghĩa thiên tử tạ ơn các quan lại cúc cung tận tụy vì dân chúng thiên hạ trong một năm vừa rồi.

Có điều mấy năm gần đây, trong đội ngũ săn thú lại có thêm vài thanh niên tài tuấn được hoàng đế thưởng thức. Vì vậy Lang Vương và Lư Quyển được vạn tuế khâm điểm làm bạn đi theo đế vương.

Mà Nhị hoàng tử cũng đã kết thúc công việc bên ngoài, vừa mới về kinh để kịp săn thú ngày mai.

Lư Quyển và Lang Vương bớt được chút công việc, hắn liền cáo biệt về phủ.

Lang Vương dùng trà súc miệng rồi dạo bước về phòng tìm Quỳnh Nương.

Lúc vén rèm cửa bông vào phòng, tiểu phụ kia đang ngủ ngon lành, trong phòng đặt giường đất ấm, nàng mặc mỏng manh, chỉ mặc yếm, lộ ra hai cánh tay trắng nõn nằm sấp ngủ trong chăn bông trên giường.

Gần đây tiểu phụ này chẳng thể ăn cái gì một cách đứng đắn, bên cạnh giường đất còn có một đĩa đậu phộng vừa mới rang, trước đó Quỳnh Nương đã bảo bếp tách vỏ đậu phộng rồi dùng ngũ vị hương làm nước sốt cho có vị, sau đó đảo rang cho khô.

Lang Vương từng ăn một đĩa với nàng, đồ vật xoàng xĩnh, ăn ngon thành nghiện, bất tri bất giác có thể tách vỏ đậu phộng ra đầy một bàn. Xem ra tiểu phụ này ăn một đĩa không ngừng, ngủ rồi mà trong tay vẫn còn nắm một viên.

Thấy nàng như hài đồng, Lang Vương có chút hối hận, hối hận mình dạy hư tiểu nương này, để nàng dưỡng thành thói quen ăn trên giường, nhìn xem, thành dáng vẻ gì rồi?

Lang Vương nhíu mày móc viên đậu phộng kia ra rồi lắc vai nàng nói: “Không đoan trang ăn cơm là ngủ, thân làm bằng sắt cũng không chịu nổi.”

Quỳnh Nương nhắm chặt mắt, đôi môi hồng nhạt hơi mím lại, uốn éo thân mình, tiếp tục chui vào trong chăn.

Trơn mềm thơm tho như cá chạch trong nước, bắt cũng không bắt được.

Lang Vương bị nàng trêu chọc đến ngứa tim, liền cởi áo ngoài, cùng chui vào chăn.

Bị một nam nhân cường tráng đè lên người, quấn quýt thế thì ngủ thế nào? Quỳnh Nương bị náo loạn vài lần, mở bừng mắt, bĩu môi nói: “Đừng quậy, buồn ngủ khó chịu…”

Lang Vương thấy nàng không giống đang làm bộ, liền duỗi tay sờ trán nàng nói: “Cũng không thấy phát sốt, sao mấy ngày nay hay ngủ thế…”

Một câu nhẹ nhàng vào tai Quỳnh Nương lại làm nàng đột nhiên mở bừng mắt.

Hình như bệnh trạng này đã từng giống… kiếp trước lúc nàng hoài hài nhi, không phải cũng thích ngủ như vậy sao?

Hơn hai tháng qua, vì chuyện Lang Vương liên lụy đến hải tặc nên nàng không nhớ thời gian quỳ thủy của mình.

Nàng muốn mau chóng gọi Thúy Ngọc ngoài cửa tìm lang trung trong phủ tới, nhưng lại sợ mình sai, làm Vương gia hụt hẫng, nàng bèn kiềm chế lại, chờ ngày mai Vương gia ra khỏi phủ, nàng tìm lang trung xem mạch sau.

Nàng lập tức lấy cớ muốn ngủ, đẩy Vương gia ra từ chối cầu hoan, nhưng tâm trạng khó có thể bình tĩnh lại.

Hài nhi kiếp trước là nỗi đau lớn nhất trong lòng nàng, nàng đã khát vọng trở thành mẫu thân một lần nữa, cũng sợ hãi.

Cảm xúc dây dưa như vậy lại làm người một đêm khó ngủ.

Nàng xoay người nhìn nam nhân đang ôm mình ngủ say. Hắn lãng mi mày kiếm, mặt mang theo anh khí khó nén, đúng là lúc tính nam nhi không ổn định nhất, kiếp trước hắn không có hài nhi nối dõi, mà nay hắn có thể trở thành một phụ thân tốt hay không?

Tới ngày hôm sau, Lang Vương dậy từ sớm. Còn Quỳnh Nương vẫn ngủ say, Lang Vương cũng không muốn quấy rầy nàng. Hắn thay đồ đi săn, lệnh cho tôi tớ thị vệ mang đủ bộ đồ săn đến rồi ra khỏi phủ chuẩn bị đến khu vực săn bắn trước.

Săn thú mùa đông tiến hành ở khu vực săn bắn hoàng gia ngoài kinh thành Tây Nam bốn mươi dặm.

Khu vực săn bắn chiếm địa cực lớn, đồng bằng và đồi núi là chính, tuy có vài chỗ gồ ghề nhưng rất bằng phẳng. Đang rét đậm, mấy ngày trước vừa rơi một trận tuyết lớn, vùng đất lớn bao la đắp lên một tầng tuyết đọng thật dày.

Ở trên lưng ngựa phóng nhãn nhìn lại, bốn phía mênh mông vô cùng, đều là một vùng màu trắng bạc, phảng phất liếc mắt một cái là nhìn thấy chân trời. Lúc này cây cối thưa thớt, tầm nhìn trống trải, là thời tiết tốt để giương cung cài tên.

Lộc cộc, một tiếng vó ngựa chợt vang phá vỡ yên lặng của thế giới màu trắng bạc, một đám người hoàng thất tham gia phát ra tiếng quát, cưỡi tuấn mã bay vọt đến, để lại dấu móng ngựa và tuyết loạn đầy đất.

Những năm về trước mỗi lần săn thú Thái Tử đều là tiêu điểm, bởi vì người đi theo nhiều nhất, có rất nhiều trung thần có công lao quý hiếm đến sau lưng được Thái Tử mời cùng săn thú.

Mà Thái Tử còn có đông đảo tùy tùng, có người am hiểu phát hiện dấu vết của động vật, có người khéo truy lùng con mồi, có nhười tinh thông băng bó chữa thương. Mỗi lần Thái Tử xuất phát đều là đội ngũ hơn trăm người, gào thét mà qua, đúng là hoành tráng.

Có tùy tùng trang bị phô trương điêu luyện như vậy, thêm nữa mời được thợ săn kinh nghiệm phong phú, nhân số đông đảo, mỗi lần trữ quân quốc gia săn mồi đều được nhiều mồi nhất.

Nhưng năm nay săn thú hoàn toàn khác, trữ quân quốc gia ngày xưa lại bệnh không dậy nổi, thêm nữa có chuyện nhường ngôi, không xuất hiện ở khu vực săn bắn.

Người đến tham gia săn thú đều có thân phận địa vị hoặc danh vọng hiển hách, dĩ nhiên biết gần đây Thái Tử có rất nhiều rủi ro, cũng không quá mức kinh ngạc khi Thái Tử không tham gia.

Nhưng làm người ta thấy lạ là thiếu Thái Tử, đồng thời lại có thêm một Lang Vương và một đám tài tuấn trong triều. Đương nhiên còn có nhị điện hạ danh vọng cao nhất bây giờ.

Chỉ là tuy rằng Nhị hoàng tử có hi vọng trở thành Thái Tử tân nhiệm nhất, hắn vẫn mộc mạc như ngày thường, chỉ mang theo ba tùy tùng, nghe nói tất cả cung tên cũng là khâm thưởng của hoàng đế lúc niên thiếu, tuy lớp mạ vàng trên cây cung ngọc bích đã bị mài đen đi, dây cung cũng thay đổi rồi lại thay đổi, nhưng vẫn kiên trì dùng.

Lúc này những người bất mãn vì chuyện đổi trữ cũng không khỏi cảm khái, vị Nhị hoàng tử này làm người xử sự còn mạnh hơn Thái Tử rất nhiều.

Mà mấy nam tử thần thái phấn chấn này mặc đồ săn khoác da, cưỡi trên tuấn mã, gào thét mà qua, vạn tuế nhìn mà long tâm vui mừng, nhìn những người trẻ tuổi này liền nhớ đến mình lúc niên thiếu vây săn với tiên hoàng.

Săn thú bắt đầu, Lang Vương nhẹ nhàng quất hông tuấn mã, xông ra ngoài như bay. Ngựa Lang Vương cưỡi là bảo mã khoẻ tốt, luôn nhốt trong kinh thành, hiện tại rốt cuộc có thể thi triển, lập tức vui mừng chạy lên.

Ngôn Tình, Gia Đấu, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »