Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Lượt đọc: 11480 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 180

❊ ❊ ❊

Cũng chính là lúc Nhị hoàng tử đang hoảng thần, hắn chỉ cảm thấy dưới thân vô cùng đau đớn.

Tốc độ của Sở Tà quá nhanh, dù trước đó hắn có chuẩn bị cũng không nhất định có thể ngăn cản được, trong nháy mắt máu nhiễm đỏ khố, Nhị hoàng tử đau đến nỗi hét lên, người ngả về phía sau.

Thường Tiến đi vào, sợ tới mức chòm râu quai nón trên cằm cũng vểnh lên theo, lúc nhìn thấy Sở Tà vẫn muốn bổ đao, hắn nhanh chóng dẫn vài người đến ngăn lại, lảo đảo vấp ngã xuống đất cũng không buông tay, ôm rồi kéo mới có thể túm chặt lấy Sở Tà không át được cơn giận.

Trời ạ, nếu tàn sát Nhị hoàng tử thì nên viết sổ con thế nào? Vậy chẳng phải là tội tịch trảm cả nhà sao?

Lúc này Thường Tiến nhanh trí mau chóng bảo người đỡ Nhị hoàng tử đang đau đớn lăn lộn trên đất ra ngoài.

Sau đó nói với Sở Tà: “Lang Vương, Vương phi vừa mới bị kinh hách, ngài đừng dao sắc xuyên thịt hù dọa ngài ấy nữa, mau chóng an ủi ngài ấy mới đúng!”

Nói rồi khép cửa phòng lại để phu thê đoàn tụ.

Sở Tà tận lực thả lỏng cơ bắp trên mặt, muốn an ủi Quỳnh Nương, còn Quỳnh Nương thì sao, sau khi nhây ngốc, nương theo ánh nến nhìn kỹ người đến đúng là Lang Vương, nàng nhào qua như mũi tên, sau đó giơ hai cánh tay mảnh khảnh lên, đánh hắn bộp bộp như mưa.

“Chàng còn dám xuất hiện, không phải đã chết rồi sao! Không phải một chút tin tức cũng không có sao? Sao còn dám ra ngoài như vậy…” Nàng vừa đánh vừa mắng, cuối cùng khóc không thành tiếng, đánh đến nỗi tay nàng sưng đỏ một khoảng.

Sở Tà đứng thẳng không né, chỉ chốc lát, khuôn mặt tuấn tú liền đỏ bừng, nhưng hắn lại đau lòng ôm lấy tiểu nữ nhân đang khóc mắng vào trong lòng, ôm nàng thật chặt.

Lúc này Quỳnh Nương mới ôm chặt lấy nam nhân chết đi mà sống lại, bật khóc nức nở.

Lâu rồi Sở Tà cũng chưa ôm Quỳnh nương vào lòng, lúc này ôm chặt lấy, cảm thụ được sự mềm mại của nàng, trong lòng kích động. Hắn lập tức bế nàng lên, đi tới giường, sau đó đè nàng trong ngực, m** l*** d** d**, liều chết triền miên.

Tuy bên ngoài mưa gió lớn, nhưng giờ phút này đều bị ngăn cách ở ngoài màn, Quỳnh Nương chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập kiên cố của hắn, dứt khoát cưỡi lên người hắn, bám vào người lần mò xuống, gấp gáp cảm thụ nhiệt độ cơ thể của hắn.

Sở Tà trống trải lâu rồi, đâu thể chịu được cái này? Hắn thở gấp, như đập nước ngàn dặm sắp mở ra, không chặn lại được.

Hai người ác chiến mấy hiệp đổ mồ hôi đầm đìa, Sở Tà ôm chặt tiểu nương hai mắt vẫn còn phiếm hồng, lúc này mới kể lại chuyện mình đã trải qua.

Hoá ra sau khi lên thuyền hắn chỉ đi một ngày rồi từ đường thuỷ quay lại đường bộ.

Mấy ngày hôm nay Giang Đông mưa rất to, lương thực mất mùa. Tệ nhất là kho trữ lương thực lại thấm nước, rất nhiều lương thực đều mốc meo mọc mầm.

Có mấy quận huyện không phát lương thực cứu tế, người dân làm loạn. Ngay lúc mấu chốt này lại xuất hiện chuyện quan viên giết oan nạn dân, vô cùng ồn ào, tuy rằng sau đó đã trấn áp được, nhưng nếu không tăng thêm khống chế thì sẽ lại biến thành khởi nghĩa tạo phản. Những chuyện này không phải hắn trở về là có thể giải quyết.

Cho nên Sở Tà ở trên thuyền tìm hiểu tình huống, hình như gần đây có người âm thầm mua bán lương thực nhưng không bán cho Giang Đông, hắn xuống thuyền ở ven đường, cưỡi ngựa lao đến huyện lớn lương thực, lấy danh nghĩa lương thương tìm hiểu tình hình thực tế.

Giang Đông họa loạn, hắn cần mang theo rất nhiều lương thực về mới có thể giải quyết.

Sau khi đến huyện lương, rất nhanh hắn đã tra ra, là Hộ Bộ hạ chỉ, nói lũ lụt mới vừa dừng, để tránh đạo tặc khơi đống tro tàn, cấm số lượng lớn lương thực nhập vào tỉnh ngoài không qua phê duyệt của Hộ Bộ. Mà mua bán của Giang Đông lại bị Hộ Bộ kéo dài đè ép, kết quả tạo thành quẫn cảnh uổng có bạc lại không mua được lương thực.

Lang Vương biết được tình hình thực tế rồi viết tấu chương xin chỉ thị của vạn tuế, chất vấn Hộ Bộ làm hại đến sống chết của nhân dân, một mực kéo dài để làm gì?

Có điều dù hoàng đế chất vấn Hộ Bộ, trước mắt kho lương của huyện lương thực đã bán không, không để Giang Đông gom góp lương thực.

Vì thế Lang Vương điều đội quân đến gần Giang Đông, rút trường đao ra, bao vây xung quanh, lấy danh nghĩa giúp đỡ dân chạy nạn, phàm là xe lương đến đi đều phải tách thành lương thực hai tầng, trả bạc, cũng ban phát thư khen thưởng, cảm tạ đã cứu tế nạn dân bị nạn của Giang Đông.

Như vậy không tính là mua bán lương thực số lượng lớn, xem như số lương thực này là thương lương bán lẻ. Vây chặn mấy chục con đường bốn phía như vậy, tích tiểu thành đại, góp ít thành nhiều, cuối cùng thành hơn mười thuyền lương thực đầy.

Lang Vương tính toán xem như miễn cưỡng vượt qua trạm kiểm soát này của Giang Đông. Hắn chuẩn bị về kinh, đi đón thê nhi Quỳnh Nương và nhạc phụ mẫu đại nhân cùng trở lại Giang Đông.

Ai ngờ hăn vừa trở về, tình hình ven đường làm người nhìn mà kinh hãi, hỏi lữ khách qua đường mới biết, vùng ven sông xảy ra nạn bão.

Nhưng kỳ lạ là các giao lộ đều có người chặn đường kiểm tra, bây giờ Sở Tà vô cùng cẩn thận, bảo người đến hỏi tỉ mỉ, vừa hỏi mới biết, truyền là Lang Vương táng thân sông lớn, bây giờ chỗ nào cũng có quan binh vớt thi thể của hắn.

Sở Tà lại cảm thấy không đúng, vớt thi thể là thật, nhưng kiểm tra người trên đường là thế nào? Hắn tránh ở chỗ tối nhìn một lúc, chỉ cần là người giống hắn thì sẽ bị những quan binh đó khống chế áp giải sang một bên.

Đâu phải tìm kiếm Vương gia gặp nạn? Rõ ràng là tìm tội phạm lẩn trốn.

Đúng lúc này, đội nhân mã hắn phái ra tìm hiểu biết được Thiều Dung công chúa đích thân mang theo binh mã sở thuỷ đến tìm tin tức của mình.

Hắn lập tức bảo người thám thính điểm dừng chân của Quỳnh Nương, muốn nhanh chóng để nàng biết hắn không sao rồi tìm hiểu tỉ mỉ loạn cục trước mắt.

Lúc hắn thấy bóng dáng Nhị hoàng tử Lưu Diệm, có chút hiểu ý hắn ta.

Nào ngờ tối nay, lúc hắn mạo hiểm mưa rền gió dữ mà đến, lại phát hiện có hai đám nhân mã tách ra lén lút tiến đến.

Hoá ra là sau khi hắn chết, không đợi qua đại tang đã có người chủ động đội nón xanh cực lớn lên đỉnh đầu hắn.

Sau đó tức giận công tâm, chém xuống một cái long căn.

Quỳnh Nương nghe hắn kể những chuyện trải qua, thở phào nhẹ nhõm.

Nàng lường trước được chuyện Giang Đông cạn lương thực liên quan đến Nhị hoàng tử, hắn quản lý Hộ Bộ, hiển nhiên có thể tìm cơ hội động tay chân.

Nhưng có lẽ Nhị hoàng tử cũng không đoán được, hắn làm vậy lại biến khéo thành vụng, ngược lại để Sở Tà tránh được một kiếp.

Tiếp theo lúc Quỳnh Nương kể những chuyện nàng trải qua trong khoảng thời gian vừa rồi, đổi lấy đôi mắt dần trừng lớn của Lang Vương. Quỳnh Nương cũng không muốn châm ngòi quan hệ phụ tử thân sinh của Lang Vương và Hoàng Thượng.

Nhưng vừa nãy Lang Vương đã biết được chút chuyện lúc Nhị hoàng tử bảo đã nhận lời trước mặt hoàng đế, dù Quỳnh Nương không nói, nàng cũng không chịu nổi bị hắn dò hỏi đến cùng.

Cuối cùng bị Lang Vương ép hỏi ra mối hôn sự ở tẩm cung.

Lang Vương tức giận đứng lên trên giường, cúi đầu nhìn Quỳnh Nương như hổ rình mồi: “Lão thất phu lại muốn đưa thê nhi của ta cho người khác!”

Quỳnh Nương thình lình bị hắn xốc chăn lên, nàng vội vàng kéo chăn lại chắn: “Vương gia, chàng đang nói bậy cái gì, gọi ai là lão thất phu đấy?”

Lang Vương tức giận nhảy xuống giường, ừng ực uống nước trong ấm: “Ai nghĩ cách lên thê nhi của bổn vương, kẻ đó là lão thất phu!”

Quỳnh Nương thầm nghĩ may mà lúc này mưa lớn, lời đại nghịch bất đạo của Lang Vương không truyền ra khỏi phòng, nàng lập tức khuyên bảo, nói hoàng đế cũng chỉ là vội vã nhận tôn nhi về vân vân.

Bây giờ nàng cũng không dám lửa cháy đổ thêm dầu, nếu đợi người khác xúi giục, theo tính Lang Vương, hắn sẽ bóc can tạo phản.

Bây giờ Quỳnh Nương đã biết thân thế thật của Lang Vương, hiển nhiên cũng hiểu ra rất nhiều lần thiên vị của hoàng đế. Đối với nhi tử lưu lạc bên ngoài này, Gia Khang Đế mang theo vài phần áy náy và thật lòng yêu thương. Có điều năm đó vạn tuế gia không giữ biểu tỷ Tình Nhu mà ông yêu thương lại được, cho nên cách yêu thương nhi tử cũng không đúng.

Quỳnh Nương không muốn diễn thảm kịch luân lí con ruột giết cha nữa. Bây giờ nàng chỉ muốn sớm về Giang Đông với Lang Vương, sống cuộc sống gia đình của mình.

Nàng khuyên bảo một lúc mới dỗ được nam nhân trần trụing kia lên giường.

Có điều hôm sau Quỳnh Nương mới nhớ ra Nhị hoàng tử bị thương đêm qua. Rửa mặt xong, bảo người đi hỏi mới biết, hôm qua Nhị hoàng tử bị thương rất nặng, Thường Tiến rắc chừng hai lọ kim sang dược mới đông máu được.

Nhị hoàng tử gánh vác hoàng mệnh mà đến. Thứ nhất là giám sát cứu tế, thứ hai là cùng Quỳnh Nương tìm Lang Vương.

Vì vậy sau khi nghe nói Nhị hoàng tử xảy ra chuyện, thị vệ đại nội đi theo không thể mặc kệ, nói muốn bắt Lang Vương về diện trình Hoàng Thượng.

Nhưng Thường Tiến còn ngang tàng hơn, nói Nhị hoàng tử vào viện cùng một lúc với đạo phỉ, đen thùi lùi, ai phân rõ được người đến trước là đạo tặc, người vào sau là hoàng tử?

Vả lại đang hơn nửa đêm, hắn xông thẳng vào phòng Thiều Dung công chúa là có ý gì, diện trình Hoàng Thượng thì diện trình Hoàng Thượng, tin tưởng đương kim thánh thượng là minh quân, tuyệt đối sẽ không thiên vị.

Phía dưới của Nhị hoàng tử bị thương nặng, may mà lúc ấy hắn liều mạng né, nếu không sẽ đứt, nhưng thương thế này thật sự không thể để lâu.

Vả lại trên dưới cả triều, phân rõ phải trái với ai cũng đừng phân rõ phải trái với Giang Đông Vương, vốn dĩ hắn đã đuối lý, bị Lang Vương chết rồi sống lại bắt gặp đúng lúc, không thể phân rõ phải trái với kẻ da mặt dày kia.

Tức khắc mau chóng lên thuyền trở lại kinh thành, báo chuyện này lên trước rồi nói sau.

So sánh với thương thế dưới thân, Lang Vương chết mà sống lại càng khiến Lưu Diệm bóp cổ tay.

Nhớ tới lời Thượng Vân Thiên nói Sở Tà mới là chân long thiên tử, bây giờ hắn đã tin chín phần!

Nhị hoàng tử lấy danh nghĩa trị thương để về kinh, Lang Vương cũng thu dọn hành lý, thu xếp công việc tiếp theo rồi dẫn Quỳnh Nương cùng về kinh.

Tuy vẫn chưa về tới kinh thành nhưng hoàng đế đã được tin.

Vong Sơn của ông chết mà sống lại, đúng là người tốt sẽ được trời giúp, bệnh của Gia Khang Đế đỡ hơn phân nửa, giãy giụa đứng dậy muốn nghênh đón ái tử.

Thế cho nên lúc thái giám trình báo chuyện Nhị hoàng tử bị thương với ông, vạn tuế căn bản không nghe vào tai, chỉ lo kêu: “Mau gọi Vong Sơn đến gặp trẫm, trẫm phải xem nó có bình yên vô sự không.”

Lúc ấy một đám phi tần đều có mặt, mọi người đều cứng họng nhìn hoàng đế thất thố.

Theo mọi người thấy, Nhị hoàng tử trọng thương, thương đến gốc rễ mới là chuyện lớn. Vì sao hoàng đế không để trong lòng, ngược lại chỉ bận vui chuyện Lang Vương bình yên trở về?

Cứ vậy, ánh mắt mọi người nháo nhào chuyển về phía Tĩnh Mẫn Phi vành mắt đỏ hồng, thầm bóp cổ tay thở dài thay người hiền lành không nhiều lời này.

Tĩnh Mẫn Phi quá nhu nhược, đến nông nỗi này vẫn không biết quỳ xuống đất khóc kêu với vạn tuế đòi lại thiệt thòi cho con ruột. Ngược lại chỉ ngồi yên lặng, nhẫn nhục chịu đựng trút giận.

Ai, thật sự là quá nhu nhược!

Sau khi diện thánh, Tĩnh Mẫn Phi xin thẻ bài của tổng quản đại nội, đến phủ nhị điện hạ thăm bệnh.

Đến trước giường nhi tử, nhìn gương mặt trắng bệch của Lưu Diệm, Tĩnh Mẫn Phi vận đủ khí, hung hăng cho hắn một cái tát: “Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, trên đầu chữ sắc là một cây đao, ngươi điên rồi sao? Lúc này lại để sắc mê hoặc tâm trí!”

Ngôn Tình, Gia Đấu, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »