Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Lượt đọc: 11352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 182

❊ ❊ ❊

Cứ như vậy, vào thành thế nào liền trở thành một vấn đề khó khăn.

Có vài lưu dân thấy có đoàn xe tới, hô lớn: “Phú hộ đến, chúng ta không có gì ăn, bọn họ lại có xe hoa lều cẩm, ném xe ngựa của bọn họ! Cướp đồ của bọn họ!”

Trong lúc kêu to, có vài lưu dân dẫn đầu trẻ tuổi, thân thể vẫn tính là cường tráng bị kích động, hai mắt lộ ra hung quang, tay cầm nông cụ và đao đốn củi ném qua.

Người lớn trong đoàn xe còn đỡ, nhưng có hai đứa nhỏ, Lang Vương không hy vọng những lưu dân đó kinh hách đến hài nhi, bèn phân phó Thường Tiến đi xua đuổi mở đường.

Thường Tiến rút đao xung trận vọt lên trước. Cũng may lưu dân tuy nhiều nhưng phần lớn chỉ là người dân bình thường, tuy rằng quần chúng bị kích động nhưng thấy đều là người cao lớn cường tráng, gương mặt dữ tợn, oán khí lúc đầu suy giảm, không chịu xung phong lên trước.

Thường Tiến là tổ tông của xông pha, đã sớm nhìn trúng cái tên dẫn đầu vừa mới kêu to kia, giơ cao trường đao, sống dao gõ người nọ kêu lên một tiếng gục xuống đất.

Thị vệ phía sau Thường Tiến cũng giương cung bạt kiếm, cảnh tượng trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Cho nên mọi người đều lùi lại, thấy có tuấn mã chạy qua chỉ biết la to, nhưng không có ai ngăn cản.

Người Lang Vương chọn lựa đều là tinh nhuệ, trước khi lưu dân phản ứng lại đã toàn lực chạy đến cửa thành. Thường Tiến hô to ngoài thành, hiển nhiên quan quân nhận ra Thường Tiến và Lang Vương, vội vàng mở cửa thành nghênh Lang Vương vào thành.

Lang Vương lo cho vương phủ, không hề ngừng lại, đánh ngựa thẳng đến vương phủ. Đồng thời bảo quan thủ thành đi theo, bẩm báo tình hình của vương phủ trên đường đi.

Quan thủ thành bẩm báo hắn nghi ngờ có người kích động xúi giục, bởi vì hầu hết lưu dân xung quanh đều đã đến quận thành, còn nơi khác chỉ có chút ít lưu dân bản địa.

Lưu dân tụ tập đến đây rồi yêu cầu mở cửa thành cấp đồ ăn nước uống. Tất nhiên quan thủ thành không dám mở cửa thành, nhưng mỗi ngày đều sẽ phát ít nước uống và lương thực cho lưu dân ngoài thành, để tránh bọn họ công thành. Nhưng lưu dân ăn uống càng lúc càng nhiều, cứ tiếp tục như vậy, quận thành không kịp cung ứng nữa. Còn trong thành cũng không lạc quan, bởi vì người dân trong thành cũng thiếu nước thiếu lương, bị kích động đã mấy lần đánh vào vương phủ lấy lương thực.

Lúc này bọn họ đã vào vương phủ, Thường Tiến nhìn mà choáng váng. Chỉ thấy tường thành, cửa lớn và các cửa hông của phương phủ đều bị đóng gỗ, trên tấm ván gỗ còn cắm đầy đinh sắt. Đinh sắt xuyên thấu ván gỗ, lộ ra đầu đinh dài hơn ba tấc, đều hướng về phía ngoài, khiến người ta không thể tới gần. Bờ tường cũng vậy, đinh sắt lộ ra ngoài, canh phòng nghiêm ngặt đề phòng có người leo vào. Chợt thấy toàn bộ vương phủ như bọc trong một tầng áo giáp đinh sắt.

Lang Vương biết đã mất mặt trước nhạc phụ nhạc mẫu, chỉ có thể lệnh cho Thường Tiến gọi người mở cửa, nhưng trong lòng lại nhớ Nhị hoàng tử một món nợ.

Sau khi biết về câu đố thân thế của mình, hắn hiểu ra vì sao Nhị hoàng tử phản bội hắn.

Nếu hắn chỉ là vương khác họ, đó là trợ lực tốt nhất để giúp Nhị hoàng tử đánh bại Đại hoàng tử.

Nhưng hắn lại là nhi tử ruột của hoàng đế, không thể không khiến Lưu Diệm kiêng kị.

Lần này hắn e ngại thanh danh của Quỳnh Nương, không thể vạch trần hành vi của Nhị hoàng tử, nhưng chuyện Hộ Bộ cố tình cản trở Giang Đông thu lương thì hắn lại không thể bỏ qua, một phong tấu chương nộp cho vạn tuế.

Tấu chương này mới chỉ là bắt đầu. Không phải Nhị hoàng tử vẫn luôn mua danh chuộc tiếng, được cả triều ca ngợi sao? Hắn liền từng chút một vạch trần da mặt của tên ngụy quân tử này, để hắn mất ngôi vị trữ quân.

Nhi tử của lão già kia rất nhiều, đến lượt ai cũng không đến lượt Lưu Diệm!

Vào vương phủ, Sở Thịnh về Giang Đông trước, phảng phất như nhìn thân nhân, cứ nói Vương gia trở lại là may rồi.

Quỳnh Nương biết Sở Tà có một đống chuyện vò đầu, nàng sẽ xử lý mọi chuyện vào phủ.

Mấy ngày nay trong quận không an ổn.

Tuy Sở Thịnh về sớm nhưng lại lo dẫn người gia cố ván cửa và đổ bê-tông tường, phòng trong phủ trạch chỉ cần quét bụi thôi.

Có điều trước nay phu phụ Thôi thị không phải người bắt bẻ. Đến nơi này phát hiện biệt viện sắp xếp cho mình thậm chí còn to hơn phủ trạch của bọn họ ở kinh thành, vô cùng an tâm.

Đặc biệt là nhìn thấy đất trong hoa viên, hứng thú bừng bừng nhìn qua vài vòng, bắt đầu nghĩ về lúc cày cấy thu hoạch.

Còn Thôi Truyền Bảo và thê tử chưa thành hôn Trần Kiếm Thu đã sửa mệnh cũng đi thu dọn sân của mình.

Lúc trước bọn họ vội vàng chuẩn bị thành hôn nhưng lại vướng chuyện của Sở Tà, cuối cùng không cử hành hôn lễ. Nhưng trước khi đi, Quỳnh Nương đã gặp phụ thân của Trần Kiếm Thu.

Lúc trẻ phụ thân Trần gia cũng đọc sách mấy năm, đáng tiếc cuối cùng gia cảnh sa sút, cũng chỉ là nhà nông trồng trọt. Lúc gặp mặt Quỳnh Nương, ông nói chuyện vô cùng khách khí.

Đối với chuyện nữ nhi sắp gả vào nhà phú hào, hình như cũng không thấy vui mừng lắm, chỉ là thấy nữ nhi thật sự vừa ý Thôi Truyền Bảo, bèn gặp công tử Thôi gia, hỏi chuyện vài câu rồi không nói gì nữa.

Có điều nữ nhi đã chuộc thân thì không thể không danh không phân đi đến Giang Đông theo, đơn giản qua hôn thư bái phụ mẫu rồi đến Giang Đông tổ chức hôn lễ sau.

Quỳnh Nương rất biết nhìn người, cảm thấy phụ thân Trần gia không giống nhà nông bình thường, khí chất nội liễm của ông cũng không phải là chỉ đọc sách mấy ngày.

Nàng bèn lén lút hỏi Trần Kiếm Thu, nhưng Trần Kiếm Thu lại nói, tuy phụ thân có đọc sách, nhưng lúc nàng còn nhỏ, một đêm nọ phụ thân bỗng thiêu huỷ tất cả sách trong nhà, thỉnh thoảng thấy ông viết sách, viết chữ rất giỏi, nhưng lại không để nhi nữ đọc sách nhận chữ, mà Trần Kiếm Thu cũng là vì đi theo Quỳnh Nương mới đọc sách nhận được vài chữ.

Lúc ấy vì đi vội vàng nên Quỳnh Nương cũng không nhiều lời với phụ thân Trần gia nữa, đưa sính lễ đến Trần gia, lại qua hôn thư ở sở tịch rồi lại vội vội vàng rời khỏi kinh thành.

Vốn tưởng rằng trở về Giang Đông là có thể xử lý hôn sự cho bọn họ, bây giờ thấy Giang Đông loạn như vậy, dân oán lan tràn, Lang Vương phủ không thích hợp xử lý hỉ sự, vẫn phải để sau.

Vì thế hai người vẫn chưa thể ở chung, Quỳnh Nương sắp xếp viện khác cho Trần Kiếm Thu ở.

Nhưng Thu nương làm lụng vất vả đã quen, tự động coi mình như nhi tức Thôi gia, giúp đỡ Lưu thị theo thói quen quê quán, chỉnh màn và bài trí trong phòng.

Đối với Quỳnh Nương cũng chưa dám tự gọi mình là tẩu tử, lại e ngại Lang Vương nói không được gọi là tiểu thư nên gọi Vương phi như cũ.

Quỳnh Nương sắp xếp tôi tớ dọn sân giúp cha nương, sắp xếp phòng ngủ cho hai đứa nhỏ rồi lại tuần tra một vòng, phát hiện Sở Vương phủ còn to hơn phủ trạch kinh thành.

Nàng đi đến Phật đường, phát hiện bên trong không cung phụng thần phật mà là bài vị phụ mẫu Lang Vương.

Hơn nữa bức họa của hai người không ngồi nghiêm chỉnh quy củ. Mà là một người ngồi, người khác đứng sau ghế dựa, công công của nàng tướng mạo anh tuấn, lúc này đang cúi đầu thâm tình nhìn nữ tử mặt mày dịu dàng đang ngồi trên ghế, dáng vẻ phu thê tình thâm.

Cũng không biết là vị họa sư nào, miêu tả nhân vật giống như đúc, cách lớp giấy vẽ, Quỳnh Nương cũng có thể cảm nhận được sự dịu dàng giữa bọn họ.

Vì thế nàng tiến lên thắp hương, kính cẩn quỳ lạy.

Lang Vương phân phó mấy nơi gần quận huyện mở kho phân phát lương thực cho nạn dân rồi tới tìm Quỳnh Nương, thấy Quỳnh Nương đang quỳ trên gối dâng hương cho bài vị phụ mẫu của hắn.

Nhìn từ phía sau, dáng người yểu điệu kia thật sự là tiểu cô nương chưa xuất giá.

Vẻ mặt hắn dịu dàng, bước qua: “Tức phụ người ta gặp công công bà bà đều e lệ ngượng ngùng, nàng thì ngược lại, tự mò qua gặp, cũng thật không biết e lệ.”

Quỳnh Nương quay đầu banh mặt nói: “Lâu rồi mới trở về, không nhanh thỉnh an phụ mẫu còn lắm lời vô nghĩa như vậy!”

Cả Đại Nguyên triều chẳng có ai dám răn dạy Sở Tà như vậy, nhưng hắn lại thích nghe tiểu nương này quản giáo mình, từng câu từng chữ đều lộ ra nghiêm khắc và từ ái của di mẫu.

Hắn bật cười, dâng hương cùng lạy phụ mẫu.

Quỳnh Nương hỏi: “Sao không thỉnh cống nhị lão ở từ đường?”

Sở Tà vừa kéo nàng đứng dậy vừa nói: “Nơi này là Phật đường của mẫu thân bổn vương lúc còn sống, có điều bà ấy rời đi sớm như vậy, có thể thấy Tôn Phật này cũng không phải Phật giỏi gì, chi bằng không cần, bèn đưa bọn họ đến đây, cũng gần với bổn vương hơn, như vậy ban đêm lúc không ngủ được có thể đến đây thăm bọn họ.”

Quỳnh Nương không nói gì nữa, đây là dã hài tử mất cha nương từ nhỏ, cũng chỉ có hắn mới có thể nói ra lời bất kính thần phật như vậy.

Từ Phật đường ra ngoài, Sở Tà nói: “Ngày khác tìm họa sư này đến vẽ một bức cho chúng ta, tương lai đặt ở từ đường, để hậu bối thấy tổ mẫu của chúng mạo mĩ thế nào, không thể giống những nhà khác, già rồi tóc trắng da mồi.”

Bây giờ Quỳnh Nương không thích nghe hắn nói chuyện sau này, nàng hung hăng giơ tay lên véo cánh tay Sở Tà: “Muốn vẽ thì chính chàng vẽ đi! Bây giờ ta không có trong gia phả Sở gia của chàng, sớm vẽ di ảnh với chàng làm gì!”

Sở Tà nhướng mày: “Đã ở địa bàn của bổn vương rồi còn có thể để nàng chạy? Ngày mai bình định tình hình tai nạn rồi ngoan ngoãn thành thân với bổn vương, bổn vương lại cưới tức phụ, động phòng hoa chúc một lần nữa.”

Lại nói sau khi tấu chương của Sở Tà trình lên, Gia Khang Đế vô cùng phẫn nộ, vội vàng gọi Nhị hoàng tử đến hỏi rõ ràng.

Nhưng thương thế của Lưu Diệm nặng như vậy, đâu thể dậy được?

Uyển tần cũng góp lời đúng lúc, nói hình như Nhị hoàng tử bị thương không nhẹ.

Tuy rằng Nhị hoàng tử đã vội vàng ngăn chặn, không để ai biết tình trạng vết thương của hắn, nhưng tất cả tai mắt quan lại Gia Khang Đế khống chế vẫn còn, sao lại không biết Nhị hoàng tử bị thương ở đâu chứ?

Bây giờ long tâm đã ổn, vừa nghĩ là biết, Nhị hoàng tử làm gì Quỳnh Nương khiến Sở Tà ghen tuông lan tràn.

Ông cũng không phải là phụ thân vô tình, đã sớm phái người thám thính tình trạng vết thương của Nhị hoàng tử, nghe nói thương thế rất nặng, chỉ sợ sau này khó có con nối dõi.

Gia Khang Đế cảm thấy tuy Sở Tà làm việc có nguyên nhân, nhưng ra tay cũng quá nặng, sao có thể xuống tay tàn nhẫn chém như vậy chứ, nhưng sổ con Hộ Bộ can gián vừa lên, ông lại cảm thấy về tình là có thể tha thứ.

Sao Nhị hoàng tử lại hồ đồ như vậy, diệt phỉ uốn cong thành thẳng, suýt chút nữa gây thành thảm hoạ Giang Đông.

Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, phụ thân là ông không dễ làm.

Nhưng bởi vì chuyện này mà Sở Tà không đến gặp ông, Gia Khang Đế hụt hẫng trong lòng.

Đúng vào lúc này, Uyển tần mở miệng: “Nghe nói thương thế của nhị điện hạ rất nặng, xưa nay hắn rất nhân hậu, không muốn vạn tuế khó xử, nhưng thương thế này là xuống tay độc ác tàn nhẫn thế nào chứ?”

Ngôn Tình, Gia Đấu, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49-50 Chương 51 Chương 52-53 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69-70 Chương 71-72 Chương 73 Chương 74-75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79-80 Chương 81-82 Chương 83 Chương 84 Chương 85-86 Chương 87 Chương 88 Chương 89-90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95-96 Chương 97-98 Chương 99-100 Chương 101-102 Chương 103 Chương 104-105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109-110 Chương 111 Chương 112-113 Chương 114 Chương 115-116 Chương 117-118 Chương 119 Chương 120-121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128-129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135-136 Chương 137 Chương 138 Chương 139-140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146-147 Chương 148-149 Chương 150-151 Chương 152-153 Chương 154-155 Chương 156 Chương 157-158 Chương 159-160 Chương 161-162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »