Bước Vào Thế Giới Phép Thuật

Lượt đọc: 287 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 171
Lời mời của Dumbledore

❊ ❊ ❊

"Đau quá..."

Kiều Ân ôm lấy trán mình, khó khăn mở mắt ra.

Trời đã sáng từ lâu, ánh nắng chói chang bên ngoài chiếu thẳng vào mặt khiến cậu cảm thấy nóng rát và hoa mắt.

Cậu đang nằm trên giường ở nhà mình, dĩ nhiên là vậy, vì cậu đã trở về nhà từ ngày hôm qua.

An Đông Ni nói không sai, trốn tránh chẳng phải là cách, thế nên sau hai ngày lang thang bên ngoài, cuối cùng cậu vẫn quay về nhà – cũng may là cha cậu đã đi làm trở lại.

Thế nhưng, đối mặt với những người phụ nữ trong nhà còn khó khăn hơn nhiều. Bà ngoại uy nghiêm ngồi trên ghế sofa, dì nhìn cậu bằng ánh mắt từ ái, chị họ Bối Lạp thì vẫn giữ vẻ mặt hả hê, còn mẹ cậu ngồi đối diện, gương mặt lộ rõ vẻ đau lòng khôn xiết. Người duy nhất đáng yêu trong nhà chỉ có cô em gái nhỏ.

Chỉ tiếc là con bé vẫn còn nằm trong nôi, chẳng hề biết thương xót anh trai mình, cứ thế phun thẳng một bãi sữa lên mặt Kiều Ân.

Ca Lai Địch – kẻ luôn trung thành bảo vệ chủ – đã bị gia tinh Mạt Lị chặn đứng trong bếp. Kiều Ân nghe thấy tiếng nó mà lòng thấy ấm áp lạ thường.

Dù sao cũng còn có một kẻ biết xót xa cho mình – nếu gia tinh cũng được tính là người.

Nhưng dĩ nhiên, vào lúc này không thể để nó bước ra. Kiều Ân thừa biết gia tinh nhà mình thế nào, nếu cậu không kìm lại được, thì kỹ năng "phun châu nhả ngọc" đã đạt mức thượng thừa của Ca Lai Địch không biết sẽ thốt ra những lời gì nữa.

Nếu trong bầu không khí nghiêm trọng thế này mà Ca Lai Địch bất ngờ thốt ra câu kiểu như "Hậu duệ vĩ đại của Hufflepuff", thì mọi chuyện của Kiều Ân coi như bại lộ hết.

Đến lúc đó, vì muốn duy trì huyết mạch cao quý của nữ phù thủy huyền thoại, những người trưởng bối nữ trong nhà – đặc biệt là người đứng đầu như bà ngoại – chắc chắn sẽ quản thúc cậu, tìm cho cậu một cô gái tốt, rồi chỉ cần đủ tuổi là bắt cậu ở nhà sinh con đẻ cái. Nghĩ đến thôi đã thấy kỳ quặc rồi.

Chuyện này ít nhất phải đợi đến khi cha mẹ cậu sinh thêm một đứa con trai nữa thì mới có thể để người trong nhà biết được.

Nghĩ kỹ lại thì, hiện tại bị hiểu lầm như thế này cũng đâu hẳn là không có lợi, phải không?

Đầu óc Kiều Ân xoay chuyển cực nhanh, cậu hoàn toàn không để tâm đến buổi "đấu tố" này.

Dù sao cũng chỉ là mấy lời lặp đi lặp lại, Kiều Ân chẳng buồn nghe lọt tai. Sau khi bày tỏ rằng mình đã thấu hiểu nỗi lòng của mọi người và hứa sẽ không tùy tiện bỏ trốn nữa, cậu dùng tài ăn nói khéo léo khiến mẹ mình yên tâm hơn bội phần, lúc này mới tiễn được mọi người về.

Nhân gian thật gian nan.

Biết thế này thì thà đừng bỏ chạy còn hơn, kết quả hiện tại chính là sự tin tưởng đã bị tiêu hao hết sạch – nghĩa là chẳng có kết cục gì tốt đẹp cả.

Tiễn đám phụ nữ trong nhà về xong, Kiều Ân quay lại mà chẳng còn tâm trí đâu để ăn món ốc sên đút lò kiểu Pháp mà Ca Lai Địch đã chuẩn bị. Cậu chỉ uống một ly rượu vang trên sofa rồi trở về phòng nghỉ ngơi.

Thế là, một đêm không mộng đẹp.

---❊ ❖ ❊---

Vậy nên, cũng đâu có vấn đề gì nhỉ?

Thế tại sao cơ thể cậu lại đau nhức như thể bị giày vò cả đêm, cảm giác như sắp rã rời ra vậy?

Khoan đã... đây là kiểu suy nghĩ kỳ quặc gì thế này?

Gạt bỏ những ý nghĩ lộn xộn trong đầu, Kiều Ân ngồi dậy, tự đặt cho mình ba dấu chấm hỏi, rồi bắt đầu hồi tưởng lại giấc mơ kỳ lạ đêm qua.

Có người đang chơi bản "Ánh trăng" dưới ánh trăng, rất đông người, hình như là trong một buổi lễ kỷ niệm nào đó. Nhưng góc nhìn của mình lúc đó ra sao... lại quên mất rồi. Có lẽ đó lại là chuyện xảy ra ở nơi nào đó, gần đây cậu thường xuyên mơ thấy những giấc mơ kỳ quái như vậy. Mơ thấy đủ mọi nơi, hoặc là bầu trời đầy sao rực rỡ, những ngọn núi tuyết phủ trắng xóa, hoặc là dòng người cuồn cuộn, mãnh thú đi lại trong rừng, ông lão tưới hoa, những nhân viên đặc biệt đang huấn luyện, vân vân.

Thậm chí còn có cả những thiếu nữ xinh đẹp.

Chỉ là ngay đêm đầu tiên trở về nhà, giấc mơ đã trở nên quái đản như vậy. Như thể từ một bộ phim tài liệu chữa lành, giây tiếp theo đã biến thành phim kinh dị khiến người ta bực bội.

Làm sao cậu biết được, đêm qua khi bị ánh trăng bao phủ, huyết mạch phù thủy huyền thoại đã được tinh lọc trong cơ thể và huyết mạch Hoa Hạ cũng được tinh lọc đã đan xen vào nhau, dẫn đến một chút dao động, khiến cậu vô tình bị dư chấn từ ánh trăng chiếu tới?

Dù chỉ là dư chấn, cũng đủ khiến cơ thể cậu đau đớn không ít.

Nhưng tất cả những điều này cậu sẽ không bao giờ biết, bởi vì giấc mơ sẽ lặng lẽ bị lãng quên.

Mà việc quên đi giấc mơ, cũng sẽ bị quên đi.

Dù sao thì mọi người trên thế giới này cũng đã quá quen với những chuyện như vậy.

Nhưng –

"Cái quái gì thế này?"

Kiều Ân nhìn vào gương, thấy trên ngực mình có hai vết máu nhỏ xíu, rõ nét, trông như bị thứ gì đó cào trúng rồi đóng vảy.

Bị tập kích ban đêm à?

Chắc là không phải. Kiều Ân kéo chiếc áo phông trên giá mặc vào. Những chuyện quái đản kiểu này xảy ra nhiều rồi thì cũng chẳng thấy quái đản nữa.

Hơn nữa, nghe nói ngay cả tờ giấy cũng có thể làm người ta bị thương, trên người tự dưng xuất hiện vết xước cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Còn chuyện gì có thể sánh ngang với nghi vấn về xu hướng tính dục của bản thân mà cậu còn chưa gột rửa sạch sẽ được chứ?

Lê cái thân xác mệt mỏi xuống lầu, Ca Lai Địch đã chuẩn bị xong bữa sáng.

"Cháo bí đỏ ăn kèm tôm hùm chiên... còn có gan ngỗng... đây là kiểu kết hợp bữa sáng quái quỷ gì vậy?"

"Đây là làm theo thực đơn dinh dưỡng của phu nhân Mạt Lị, nói là như vậy có thể bồi bổ cơ thể..."

"Phụt –"

Kiều Ân suýt nữa bị nước làm sặc chết. Cậu không thể ngờ rằng Ca Lai Địch cũng có thể bị "thu phục".

"Lần sau cứ khôi phục thực đơn cũ đi, đừng làm mấy món... kỳ quặc thế này nữa."

Kiều Ân miễn cưỡng ăn hết bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng.

Cũng may là sắp tới cậu không cần phải ở nhà quá lâu, chỉ hai ngày nữa là có thể quay lại trường học.

Còn một tuần nữa, cậu có thể nghỉ ngơi cho đàng hoàng.

Ăn sáng xong, để bàn ăn lại cho Ca Lai Địch dọn dẹp, Kiều Ân ngồi trên sofa đọc tờ Nhật báo Tiên tri. Đang đọc dở thì bỗng nghe thấy tiếng kêu của Khải Ân.

Người ta vẫn bảo nuôi thú cưng lâu ngày thì chúng sẽ trở nên giống chủ, điều này thể hiện rõ nét trên người Khải Ân. Nếu không phải thực sự xảy ra chuyện gì đó, Khải Ân tuyệt đối sẽ không phát ra tiếng kêu như vậy.

"Có kẻ địch tới à?"

Kiều Ân nghi hoặc ngẩng đầu lên, liền thấy một con chim quen mắt đang bay về phía mình.

Sau đó, nó thả một lá thư lên đùi cậu, rồi kiêu kỳ bay lượn một vòng rồi lại bay đi mất.

Phượng hoàng Fawkes?

Dumbledore tìm mình có chuyện gì nhỉ?

Kiều Ân vừa cầm phong bì thư lên, Ca Lai Địch đã bưng khay trà đi tới, Khải Ân cũng từ trên lầu bay xuống, tội nghiệp đòi được vuốt ve.

Ca Lai Địch rất biết ý, nó biến ra một đĩa bánh quy dành cho cú, vừa cho Khải Ân ăn vừa hỏi Kiều Ân có chuyện gì.

"Không có gì, chỉ là một lá thư từ thầy hiệu trưởng Dumbledore thôi, chắc là có chuyện gì muốn dặn dò."

Kiều Ân dùng ngón tay bóc phong bì, bên trong chỉ có một mảnh giấy nhắn.

Dumbledore mời cậu sau khi nhập học thì tranh thủ thời gian ghé qua uống trà?

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:136
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »