Ngày hôm sau tỉnh dậy đã là giữa trưa.
Khi Kiều Ân tỉnh lại, toàn thân đều cảm thấy ê ẩm đau nhức, giống như vừa mới đánh nhau với võ sĩ quyền anh ngày hôm qua, cả người không chút thoải mái.
Về lý thuyết, "Di hình hoán ảnh" sẽ không để lại di chứng nghiêm trọng như vậy, hoặc có thể nói, loại phép thuật này vốn dĩ không có di chứng gì. Dù sao trước khi tiến vào khe hở không gian đã có biện pháp bảo hộ, hơn nữa một loại phép thuật chỉ cần ma lực đầy đủ là có thể xuất hiện ở bất cứ đâu trên thế giới, nếu có di chứng lớn như vậy thì cũng thật bất thường.
Kiều Ân cảm thấy, có lẽ là do cơ thể mình bị rút cạn quá nhiều ma lực trong tích tắc dẫn đến tổn hao ma lực, điều này giống hệt như lúc trước khi bị La Y Na rút sạch ma lực, cả người bỗng chốc rơi vào trạng thái kiệt sức.
Lăn lộn trên giường một lúc, Kiều Ân bò dậy đi tắm rửa, sau đó thu dọn đồ đạc.
Tất nhiên, cậu chỉ có một cái rương nhỏ.
Sau khi thu dọn xong, Kiều Ân bắt đầu thấy đói.
Khu nghỉ dưỡng có nhà hàng riêng, mở cửa miễn phí cho những khách lưu trú như Kiều Ân. Trên đường đi đến nhà hàng, cậu không hề nghe thấy bất kỳ điều gì bất thường, điều đó chứng tỏ cái chết của gã phù thủy hắc ám kia vẫn chưa bị phát hiện.
Ăn trưa xong, Kiều Ân quay về lấy đồ, sau đó trả phòng, bắt một chiếc taxi đi đến nhà ga, rồi ngồi tàu hỏa đến London.
Thú thật, cậu không hề có ý định đến Gringotts vào lúc này, bởi vì không cần tính toán thời gian cậu cũng biết Gringotts vừa trải qua vụ cướp kho vàng, bây giờ chắc chắn đang canh phòng nghiêm ngặt.
Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Kiều Ân?
Một phù thủy nhỏ có tác phong tốt đẹp, gia thế trong sạch như cậu, sao có thể không có việc gì lại chạy đi cướp ngân hàng?
Hơn nữa, mang theo một đống đồ đạc đi Iceland thật sự là việc bất tiện, nhỡ đâu bị kẻ xấu nhắm trúng thì làm thế nào?
Kiều Ân vốn là một người theo chủ nghĩa hành động, mặc dù trong mắt người khác cậu là kẻ tâm tư kín kẽ, nhưng bản thân cậu lại không nghĩ vậy.
Cậu chỉ là đem thời gian người khác lãng phí trong quá trình hành động để suy nghĩ, đem thời gian người khác dùng để ngủ để học tập mà thôi.
Hiện tại, cậu vừa có điều kiện tốt hơn nhiều người, lại vừa nỗ lực hơn nhiều người, vậy thì cớ gì cậu không thể thành công hơn nhiều người?
Thành công của ai cũng chẳng phải từ trên trời rơi xuống.
Lần này Kiều Ân đến London đi bằng tàu tốc hành nên không mất quá nhiều thời gian đã đến nơi. Từ nhà ga đến quán Cái Vạc Lủng vẫn còn một quãng đường, cậu cũng không vội vã đi ngay mà ghé vào gần đó ăn tối trước.
Quy tắc cũ, McDonald's.
Ngồi trong McDonald's một lát, đợi trời tối hẳn, Kiều Ân mới khoác lên mình một chiếc áo hoodie rồi bước vào quán Cái Vạc Lủng.
Tính ra, đây là lần đầu tiên cậu đến đây. Lần trước khi lấy cổ vật từ Gringotts, cậu khá bận rộn, mọi việc đều nhờ cha và dì xử lý, hơn nữa vừa lấy ra là cậu đã đem đồ đến nhà đấu giá ngay.
Quán rượu này thực ra không hề chật hẹp như những gì trong nguyên tác mô tả, nhưng độ bẩn thỉu thì cũng tương đương.
Kiều Ân nhìn một cái là thấy ngay mấy bà lão dẫn theo lũ mèo ngồi trong góc phòng, tay cầm ly nhỏ uống rượu. Một trong số đó đang rít một tẩu thuốc dài, khiến cả căn phòng nồng nặc mùi khói gây sặc – tất nhiên, không chỉ mình bà lão đó hút thuốc.
Một nam phù thủy đội mũ chóp cao đang ngồi trò chuyện với ông chủ quán rượu tóc gần như hói sạch ở quầy bar, nhìn biểu cảm có vẻ như đang bàn tán chuyện gì đó ghê gớm lắm.
Không ai chú ý đến sự hiện diện của Kiều Ân, dù sao thì với tư cách là lối vào duy nhất của Hẻm Xéo theo con đường bình thường, nơi đây ngày nào cũng có vô số gương mặt lạ lẫm qua lại.
Huống chi là một đứa trẻ nhìn qua là biết còn rất trẻ như Kiều Ân.
Những vị khách trong quán không ai ném ánh mắt chú ý về phía Kiều Ân, họ chỉ cho rằng người thanh niên đeo kính này là học sinh năm cao của Hogwarts đến Hẻm Xéo để mua sách giáo khoa – dù sao chiều cao hiện tại của Kiều Ân cũng ngang ngửa học sinh năm bốn hoặc năm năm – những học sinh như vậy ngày nào cũng có.
Ngay cả ông chủ quán cũng không liếc nhìn Kiều Ân, chắc hẳn cũng nhận ra cậu sẽ không ở lại đây quá lâu.
Kiều Ân rất tận hưởng cảm giác bị người khác phớt lờ này. Cậu hơi chậm bước chân lại, lắng nghe những vị khách trong quán trò chuyện.
Trong quán tràn ngập bầu không khí căng thẳng và kích động.
Kiều Ân nghe sơ qua, phần lớn khách hàng đều đang thảo luận về chuyện của Harry Potter. Nhưng hễ nhắc đến "cậu bé sống sót", thì không thể không nhắc đến kẻ bí ẩn đã để lại bóng ma tâm lý cho vô số phù thủy, cộng thêm việc Gringotts bị đột nhập hai ngày trước, dù nói là không mất mát gì nhưng cũng khiến người ta hoang mang.
Ai mà biết được gã cướp đó đã đột nhập Gringotts vào lúc nào, liệu có từng dừng chân ở quán Cái Vạc Lủng hay không?
Nghĩ đến việc mình có thể đã lướt qua kẻ nguy hiểm như vậy, bất cứ ai cũng khó lòng cảm thấy bình thản.
Kiều Ân tiếp tục đi về phía trước, ánh mắt quét xung quanh nhưng không thấy bóng dáng của giáo sư Quirrell đâu.
Chắc là đang trốn ở nơi nào đó để tự chữa thương.
Kiều Ân thầm nghĩ, dù sao Gringotts cũng không phải nơi dễ đột nhập.
Cậu đi xuyên qua quầy bar, đến một cái sân nhỏ có tường bao quanh bốn phía. Nơi này ngoài một cái thùng rác và vài đám cỏ dại thì chẳng có gì khác.
Tốt lắm, giống như những gì đã biết.
Kiều Ân rút đũa phép ra, ngẩng đầu lên, bắt đầu đếm những viên gạch trên tường phía trên thùng rác.
"Đếm ngược lên ba viên – rồi đếm ngang sang hai viên –"
Khẩu quyết tuyệt đối không thể nhớ sai, thực ra dù không có khẩu quyết, cậu cũng có thể đoán ra viên gạch nào có vấn đề.
Dù sao màu sắc của viên gạch đó cũng khác biệt hơn so với những viên khác.
Cậu dùng đầu đũa phép gõ nhẹ ba cái lên tường.
Ngay lập tức, viên gạch bị gõ rung lên rồi bắt đầu di chuyển.
Ở giữa xuất hiện một lỗ hổng nhỏ, lỗ hổng ngày càng lớn. Chẳng bao lâu sau, trước mặt Kiều Ân đã xuất hiện một cổng vòm rộng lớn, bên trong là một con phố lát đá cuội quanh co khúc khuỷu, nhìn không thấy điểm cuối.
Kiều Ân bước chân vào. Theo bước tiến của cậu, phía sau cũng vang lên tiếng động, chắc là âm thanh lỗ hổng biến trở lại thành bức tường gạch.
Kiều Ân bước đi với những bước chân nhẹ nhàng trên phố, nơi đây vẫn náo nhiệt như mọi khi. Cậu nhanh chóng đi ngang qua một cửa tiệm quen thuộc, chính là cửa tiệm do bạn của phu nhân Smith mở.
Bà chủ tiệm đang đứng trước cửa chào khách, nhìn thấy Kiều Ân thì nhận ra ngay lập tức.
Không còn cách nào khác, Kiều Ân đành mỉm cười chào hỏi vị phù thủy này, dì dì cháu cháu nói chuyện một lúc rồi lấy cớ có việc bận để rút lui.
Cậu còn chẳng biết tên người ta là gì!
Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, cậu đã đến trước một tòa nhà trắng muốt đứng sừng sững cao hơn những cửa tiệm xung quanh. Bên cạnh cánh cửa đồng sáng loáng, đứng một bóng người mặc đồng phục đỏ thẫm viền vàng, đó là một yêu tinh thấp hơn Kiều Ân khoảng hai cái đầu, gương mặt đen sạm, trên mặt nở nụ cười lịch sự, khẽ gật đầu với Kiều Ân đang xách rương đi tới.
Gringotts đã đến.