Kiều Ân tận mắt nhìn thấy sát ý hiện lên trên mặt Lockhart, rồi lại dần dần tiêu biến, bộ dạng quý ông giả tạo kia một lần nữa hiện ra dưới lớp da mặt.
"Trò đang nói gì vậy? Ta làm gì có chuyện thật với giả ở đây."
Lockhart ép mình phải trấn tĩnh lại, định bụng sẽ đối phó cho qua chuyện với đứa trẻ trước mắt này —— không được giết người, học sinh đang theo học tại trường mà bị sát hại thì Bộ Pháp thuật sẽ phát hiện ra ngay.
"Giáo sư không cần phải căng thẳng, em không có ác ý."
So với gã, Kiều Ân tỏ ra điềm tĩnh hơn nhiều, cậu hoàn toàn không lo lắng Lockhart sẽ ra tay với mình.
Bởi vì có sự bảo vệ của Helga, lúc này cậu vừa không sợ chết, vừa không sợ có kẻ muốn thử chỉnh sửa ký ức của mình.
"Đây là khu vực tập trung của dân Muggle, dùng phép thuật ở đây rất nguy hiểm. Vì vậy, em nghĩ chúng ta có thể trò chuyện một cách hòa bình, giống như vừa rồi."
Nắm giữ quyền chủ động, Kiều Ân liền thả lỏng hơn rất nhiều.
"Vừa rồi nghe giáo sư nói nhiều như vậy, em thấy giáo sư quả thực là một người rất thông minh, mà em thì lại thích nói chuyện với người thông minh."
Lockhart nhìn đứa trẻ đối diện đang thể hiện sự chín chắn không hề phù hợp với độ tuổi, bàn tay đang siết chặt đũa phép cũng dần dần buông lỏng ra.
Giống như gã tự nhận, gã rất giỏi việc nhìn mặt đoán ý, cho dù đối phương có giỏi ngụy trang đến đâu, chỉ cần Kiều Ân không nói thật, gã kiểu gì cũng nhìn ra được chút manh mối.
Nhưng không có.
Vẻ mặt của Kiều Ân vô cùng thản nhiên, không hề có một vết tích nào của sự dối trá.
Hơn nữa động não suy nghĩ kỹ, chuyện này có lẽ thực sự đơn giản như vậy, ít nhất Kiều Ân dường như thực sự không có ác ý gì với gã.
Nếu không thì cậu ta cũng chẳng cần phải nói nhiều với gã làm gì, quá khứ của gã vốn không chịu nổi sự điều tra, chỉ cần Kiều Ân đem những thứ này giao cho Bộ Pháp thuật hoặc báo "Nhật báo Tiên tri", vậy thì gã coi như xong đời.
"Nói ra điều kiện của trò đi."
Lockhart tháo kính râm xuống, nhìn thẳng vào Kiều Ân đối diện: "Tiền bạc, danh vọng, ta đều có thể cố gắng đáp ứng trò."
"Em đều không cần."
Kiều Ân tựa lưng vào ghế sofa, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.
"Em biết giáo sư là một phù thủy rất thành công, nhưng em chỉ là một học sinh, vì vậy em không thiếu tiền, cũng không thiếu danh vọng. Chỉ cần em muốn, em có thể đạt được danh tiếng cực kỳ lớn bất cứ lúc nào."
Chân mày của Lockhart nhíu chặt lại như một đứa trẻ sơ sinh, nhưng gã lại không thể không thừa nhận, đứa trẻ đối diện này trông quả thực có đủ tự tin để nói ra những lời như vậy.
Đây rốt cuộc là đứa trẻ của gia tộc nào thế nhỉ?
Sao trước đây chưa từng nghe nói qua?
Lockhart chợt bừng tỉnh nhận ra, gã ngồi ở đây lâu như vậy, hình như ngay cả tên của đứa trẻ này là gì gã cũng chưa từng hỏi.
Có phải mình đã bị mê hoặc rồi không?
Kiều Ân không hề biết Lockhart đã bắt đầu suy đoán trong đầu rằng cậu mang huyết thống tiên nữ Veeva, cậu chỉ đang nghĩ xem làm thế nào để nói lời này một cách khéo léo một chút.
Dù sao thì vẫn phải để người ta dạy mình phép thuật ký ức mà.
"Thực ra, em rất khâm phục những chiến tích của giáo sư, không phải phù thủy nào cũng có thể làm được đến mức độ như giáo sư. Nhưng đồng thời, em lại càng hứng thú với sở trường của giáo sư hơn."
Lockhart nghi ngờ: "Sở trường của ta? Trò muốn nói đến việc viết lách?"
"Dĩ nhiên không phải, em đang nói đến sở trường phép thuật của giáo sư kìa. Trong lĩnh vực phép thuật ký ức, giáo sư chắc chắn là phù thủy có thể xếp trong top năm người đứng đầu toàn nước Anh rồi nhỉ."
"Cũng không đến mức đó."
Lockhart không biết Kiều Ân đang khen ngợi gã vì cái gì, thế nhưng gã luôn cảm thấy có âm mưu.
"Em không có ý gì khác, chỉ muốn hỏi xem, giáo sư có hứng thú đến nhà em làm gia sư riêng không?"
---❊ ❖ ❊---
Suốt dọc đường Lockhart đi bộ quay lại trường học, đầu óc gã hoàn toàn mông lung.
Trong đầu gã toàn là những chuyện Kiều Ân đã nói với gã.
Không biết rốt cuộc bản thân đã để lộ sơ hở ở chỗ nào, những chuyện trước kia rõ ràng gã làm rất kín kẽ, gã cũng chưa từng kể với ai.
Nhưng những chuyện này lại cứ thế bị người ta biết được, bây giờ còn trở thành điểm yếu để uy hiếp gã.
Hình như cũng không hẳn là uy hiếp.
Nếu đơn thuần chỉ là tìm một gia sư, tại sao lại phải tìm đến chỗ gã chứ?
Trừ phi chuyện này cũng không thể để người ngoài biết được.
Một học sinh vừa mới năm thứ nhất đã có lá gan và sự tự tin này để đến gặp gã, lại còn nắm thóp được tâm tư của gã một cách chuẩn xác, vừa nhìn là biết đã nhắm vào gã từ rất lâu rồi.
Gã bôn ba ở khắp các vùng đất phương Tây lâu như vậy, tự nhiên cũng hiểu rõ, một số gia tộc phù thủy lớn quả thực có những truyền thống kỳ quặc khó hiểu như thế.
Hơn nữa,
Một gia sư riêng tư,
Thường đại diện cho việc vị gia sư này còn có giá trị lợi dụng khác đối với gia tộc đó.
Nhưng bản thân gã ngoại trừ chút hư danh ra thì còn cái gì đáng để người ta dòm ngó chứ?
Gã tuy hám danh lợi, nhưng gã không phải kẻ ngu.
Gã biết rõ chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, nếu chuyện này không thể trốn tránh, vậy thì gã sẽ không trốn tránh.
Điều quan trọng nhất là, Kiều Ân quả thực đã đưa ra cho gã những điều kiện vô cùng hậu hĩnh.
Tiền bạc chỉ là thứ yếu.
Kiều Ân đã đề xuất với gã một điều kiện, tuy hiện tại vẫn là một lời hứa suông, nhưng lại vô cùng động lòng người.
Gã nhìn tờ giấy trong tay, bên trên có viết số phòng của khách sạn.
Còn có một cái tên.
Bên dưới nét chữ viết tay uốn lượn đẹp đẽ, ẩn giấu là một cái tên vô cùng huy hoàng.
Kiều Ân - Smith - Hufflepuff.
Hufflepuff.
Không phải nhà Hufflepuff, mà là gia tộc Hufflepuff.
Lúc đầu gã kinh ngạc vì Hufflepuff thế mà vẫn còn hậu duệ lưu lại trên thế gian, sau đó thì không còn kinh ngạc nữa.
Bởi vì nếu là một gia tộc kế thừa cổ xưa như vậy, thì chuyện của gã bị người ta biết được cũng chẳng có gì lạ.
Nếu tin tức này được truyền ra ngoài, ước chừng cả giới phù thủy đều sẽ vì thế mà chấn động.
Đó chính là hậu duệ của một phù thủy huyền thoại còn sống, hơn nữa, chỉ cần Hogwarts còn tồn tại ngày nào, họ này tuyệt đối sẽ không bao giờ lụi bại.
Số học sinh mà nhà Hufflepuff đào tạo ra hầu như chiếm tới một nửa số phù thủy của cả giới phù thủy nước Anh.
Đến lúc đó, người làm gia sư riêng như gã chắc chắn sẽ nhận được vô số những ánh nhìn ngưỡng mộ đủ kiểu.
Đó mới là cuộc sống mà gã mong muốn, cho dù là những ánh mắt ghen tị, gã cũng sẽ cảm thấy trong lòng vô cùng sảng khoái.
Mà đến lúc đó, gã còn cần phải viết tiểu thuyết làm gì nữa?
Bình thường gã tiêu xài nhiều, tiền nhuận bút xuất bản sách đều thu không bù nổi chi, nếu không thì việc gì cứ phải liên tục tổ chức buổi ký tặng sách?
Chẳng phải vì không đủ tiền tiêu nên mới phải bán rẻ nhan sắc để thu hút người hâm mộ hay sao?
Bây giờ gã đã nghĩ thông suốt rồi, viết sách thì có lối thoát gì chứ, vừa mệt vừa khổ, không có người xem thì không kiếm được tiền, có đôi khi cuộc sống còn gặp khó khăn, chưa kể còn thường xuyên có người đến mỉa mai gã.
Chi bằng trước tiên tích cóp cho mình đủ tiền,
Đến lúc đó, gã muốn viết cái gì thì viết cái đó,
Hoàn toàn không cần phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Lời mời của Kiều Ân đã cho gã nhìn thấy cơ hội này.
Dù sao thì,
Gã không chỉ giỏi tìm kiếm mục tiêu,
Mà đồng thời còn rất giỏi tìm kiếm cơ hội.
Nếu ông trời đã đặt cơ hội ở ngay trước mắt mà gã lại bỏ lỡ một cách vô ích, đó mới là ngu ngốc thực sự.
Và hiện tại,
Gã đã cảm nhận được,
Danh tiếng và tài lộc trong tương lai,
Dường như đang ở phía đó,
Vẫy tay chào đón gã.