Bước Vào Thế Giới Phép Thuật

Lượt đọc: 286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 122
Lên lớp và nghỉ ngơi

❊ ❊ ❊

Không lên lớp sao mà được?!

Ngươi không học hành tử tế, chính là đang tổn hại tính mạng của ta đấy!

Bị nữ phù thủy huyền thoại trừng mắt một cái, sau khi tỉnh táo lại, Lockhart lập tức thay đổi tâm tư ngay tức khắc.

Bây giờ hắn không chỉ phải dạy dỗ đàng hoàng, mà còn phải dạy thật nghiêm khắc.

Dạy tốt thì vạn sự đại cát, danh lợi đôi đường; dạy không tốt e là sẽ bị trừng phạt thảm hại.

Đứng trong căn phòng nhỏ, Lockhart lúc nào cũng cảm thấy ánh mắt của quý bà Hufflepuff đang bao trùm nơi này, trống ngực trong lòng đánh liên hồi chưa từng dừng lại.

Jon đứng ở cửa không tiến vào, nhìn đôi mắt lóe lên tia sáng xanh của Lockhart, không rõ có phải màu đồng tử của Lockhart có vấn đề gì hay không.

Bị chính mình đồng hóa rồi sao?

Đã lâu không gặp, Jon bắt đầu cảm thấy hoảng hốt trong lòng.

Cứ có cảm giác mình vô tình kích hoạt phải một chế độ đáng sợ nào đó rồi!

---❊ ❖ ❊---

Mười phút sau.

Ngồi sau bàn học, Jon nhìn thầy Lockhart đứng cách đó không xa đang sùi bọt mép, tràn đầy nhiệt huyết giảng giải cho cậu về phép thuật ký ức cấp nhập môn "Ảo giác phát sinh", khiến cậu trợn mắt há hốc mồm.

Không phải nói Lockhart không giỏi dạy học sao?

Người mà cậu mang về này là giả đúng không!

Trước kia lúc học lớp lớn ở trường thì không có cảm giác này, đến bây giờ khi chỉ có một mình, cậu mới thực sự cảm nhận được thế nào gọi là một ngày dài tựa ba thu.

Từ một phút trước, cậu đã bắt đầu không theo kịp nữa rồi.

Chủ yếu là một khi Lockhart bước vào trạng thái giảng giải nhiệt huyết này, liền giống như tiến vào một cảnh giới không người, hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mờ mịt của Jon.

Hình như cậu nên xem trước bài rồi mới đến lớp thì hơn.

Cũng may sau khi nói được mười phút, Lockhart đã giảng xong một đoạn nhỏ, sau đó dừng lại ân cần hỏi.

"Có chỗ nào không hiểu không?"

"Nửa..."

Jon vẫn chưa hiểu rõ vì sao Lockhart bỗng nhiên thay đổi thái độ, nhưng thầy giáo đã hỏi thì cậu cứ thành thật trả lời.

"Ta nói nhanh quá sao? Không sao, lần này ta sẽ chậm lại, từ từ tiến hành theo mức độ tiếp thu của trò."

Lockhart rõ ràng cũng nhận ra màn giảng giải vừa rồi của mình có phần quá khích, thế nên tiếp theo bắt đầu rút kinh nghiệm, chuyển sang một phong cách chậm rãi hơn.

Đây là đang lấy mình ra để luyện tay sao?

Jon bất lực, nhưng cũng may sau khi tốc độ của Lockhart chậm lại thì tốc độ học tập của cậu đã đuổi kịp, hai tiếng đồng hồ trôi qua cuối cùng cũng giúp cậu bước chân vào ngưỡng cửa của hệ thống phép thuật ký ức.

Lockhart nói, cứ theo tiến độ này, ít nhất phải mất mười buổi học nữa tức là ba mươi ngày mới hoàn thành việc học toàn bộ phép thuật ký ức, sau đó mới đến đợt huấn luyện tần suất cao tiếp theo.

Jon: "..."

Thật muốn trực tiếp học "Lời nguyền Độc đoán" quá đi mất!

Tuy nhiên cơm phải ăn từng miếng, phép thuật cũng phải học từng bước.

Học xong đã là bảy giờ tối, mùa hè trời tối muộn, lúc này mặt trời cũng vừa mới xuống núi.

Lockhart về phòng nghỉ ngơi tiện thể đợi bữa tối, Karady chuẩn bị bữa tối còn phải mất một khoảng thời gian nữa, Jon uống một cốc nước, không có việc gì làm liền chạy ra ngoài vườn hoa tìm Stephen.

Stephen đang ngồi trên xích đu ngẩn người.

Jon hiếm khi thấy cảnh tượng này.

"Ồ, thật hiếm thấy nha."

Cậu đi tới gần rồi ngồi xuống chiếc xích đu, hai cậu bé chưa lớn hẳn ngồi trên chiếc xích đu hơi nhỏ một chút lại vừa vặn, không hề có vẻ chật chội chút nào.

"Sao cậu lại ngồi đây một mình?"

"Có vấn đề gì sao? Rất rõ ràng, tớ đang rảnh rỗi đến mức phát chán đây."

"Không nên chứ, tớ chẳng phải đã bảo cậu đi tìm chị tớ chơi rồi trông trẻ giúp sao?"

Stephen nghiêng đầu liếc Jon một cái, rồi lại quay đầu về: "Tất cả trưởng bối nhà cậu đều ở bên kia, tớ chào hỏi xong là về ngay, bằng không ở bên đó thực sự quá áp lực, tớ thậm chí còn không dám nói to, Bella thì càng khỏi phải bàn, cô ấy vừa mới nở chút nụ cười là mẹ cậu đã phóng ánh mắt hóng hớt tới rồi."

"Bình thường, bình thường thôi."

Jon phì cười: "Mẹ tớ chính là kiểu người như vậy, tìm kiếm và lan truyền chuyện ngồi lê đôi mách hoàn toàn là bản năng thiên bẩm của những người như họ, đừng để trong lòng."

"Tớ không để trong lòng, chỉ là không muốn ở lại lâu trong bầu không khí đó thôi, thế nhưng, cậu có thể sẽ gặp chút rắc rối đấy."

"Rắc rối?"

Stephen như nghĩ đến chuyện gì thú vị, hắc hắc cười rộ lên.

"Bởi vì một số... lời nói của chị Bella, dù sao chuyện này là vấn đề của cậu, không liên quan đến tớ."

Cứ tỏ ra bí ẩn...

Jon vươn tay khoác vai Stephen, kéo cậu bạn từ trên xích đu đứng dậy: "Những chuyện đó cứ để sau hãy nói, nếu cậu đã không thích ở cùng gia đình tớ, vậy thì cứ ở bên chỗ tớ, dù sao cứ cách hai ngày tớ mới lên lớp một lần, ngoài ra cũng không có việc gì khác. Vừa hay gần đây gặp được vài chuyện vui, sẵn tiện kể cho cậu nghe luôn."

"Tốt nhất là như vậy, nói trước một câu, sau này có chuyện gì thì đừng trách tớ không nhắc nhở cậu nhé."

Jon vòng ra phía sau Stephen, đẩy cậu đi về phía trước: "Mấy chuyện đó tự tớ đều có thể giải quyết được, cậu đến đây rồi thì đừng nghĩ nhiều chuyện vô ích như vậy nữa, được không? Bây giờ chúng ta đi ăn cơm thôi, mệt mỏi cả ngày rồi, nếm thử tay nghề của gia tinh nhà tớ xem sao?"

Stephen không tiếp tục tranh cãi với Jon nữa, bởi vì dựa theo kinh nghiệm chung sống trước kia của hai người, loại tranh cãi này một khi đã bắt đầu thì không có nửa tiếng đồng hồ tuyệt đối không thể dừng lại.

Cũng may bữa tối đúng là một lý do chính đáng, tay nghề của Karady cũng rất khá, Stephen và Lockhart chính thức gặp mặt nhau, thậm chí còn nhấp chút rượu vang đỏ.

Dù sao ngày mai không có tiết học, Jon đã đặc biệt hẹn trước với Lockhart, trong thời gian giảng dạy tại trang viên Bureau, ngoại trừ những buổi lên lớp và huấn luyện cần thiết, thời gian còn lại Lockhart đều có thể tự do chi phối.

Mà Lockhart đang định nhân khoảng thời gian này để viết xong cuốn sách mới của mình.

Jon cũng thấy việc này rất tốt, viết sách cộng với tuyên truyền sách mới, vừa vặn giải quyết trong vòng một năm này, sau đó bọn họ có thể tiếp tục duy trì duyên phận thầy trò tại Hogwarts.

Thật thông minh.

"Vậy buổi tối có việc gì không?"

Ăn xong bữa tối, Stephen xoay người định về phòng đọc sách.

"Ngược rồi chứ, không phải nên là tớ hỏi cậu sao? Rõ ràng cậu mới là khách mà lị."

"Tớ biết quý nhân nhà cậu bận trăm công nghìn việc, cho nên rất sáng suốt không định làm phiền cậu, thưa ngài phù thủy, lát nữa có phải cậu định vào thư phòng chăm chỉ học tập tiếp không?"

"Vậy có muốn đi cùng không?"

"Không cần đâu, tớ biết thư phòng của cậu xưa nay luôn là cấm địa, người bình thường không thể vào, tuy địa vị của tớ có hơi khác biệt, nhưng vẫn thôi đi."

Stephen rất có tự ý thức, vươn tay vỗ vỗ vai Jon: "Cậu cứ đi bận việc của cậu đi, tự tớ giết thời gian là được."

"Được rồi, vậy tớ đi bận đây?"

Stephen mỉm cười gật đầu, sau đó dõi mắt nhìn Jon đi về một hướng khác.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:55
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »