Đường Bảo Bảo dẫn đầu, mấy trăm thân binh theo sát. Tuy chiến thuyền chen chúc, lắc lư không ngừng, nhưng so với đất bằng vẫn thua kém vài phần. Đường Bảo Bảo lăn lộn thủy sư nhiều năm, há để tâm chút chao đảo này? Tướng quân thủy quân mà đứng không vững trên thuyền, sao xứng khoác chiến giáp?
"Thiên hạ thái bình, ai định đoạt?!"
Đường Bảo Bảo gầm lên một tiếng, trường sóc vung ngang, tức thì quét bay hai ba thủ cấp quân Cầu Lập.
"Đại Ninh chiến binh!"
Mấy trăm thân binh gầm thét xông lên phía trước. Hai cánh tả hữu, luôn có người che chắn bảo vệ Đường Bảo Bảo. Cây giáo lớn của Đường Bảo Bảo tựa như Giao Long xuất hải, một mạch đâm thẳng, không ngừng tiến sát. Loan đao của quân Cầu Lập quá ngắn, căn bản không thể đến gần. Máu thịt theo mũi giáo bay tung tóe, mỗi lúc một nhiều.
Trầm Lãnh đứng trên cao, thấy Đường Bảo Bảo thân chinh dẫn quân, sắc mặt liền lập tức biến đổi. Y gọi to Đậu Hoài Nam, người vừa kịp chạy đến: "Ngươi hãy ở đây điều hành chỉ huy!"
Không đợi Đậu Hoài Nam giữ y lại, Trầm Lãnh đã theo sườn núi cao, lao vút xuống.
"Chà... Chẳng lẽ các tướng quân đều thế này ư?"
Đậu Hoài Nam bất đắc dĩ lắc đầu.
Y đứng trên cao, tay trái giơ Thiên Lý Kính đảo khắp chiến trường. Nơi nào cần bổ sung binh lực, liền lập tức phái đội dự bị tiến lên.
Trước hành động chẳng coi mình là chủ tướng như thế của Trầm Lãnh, Đậu Hoài Nam cũng đành chịu. Y đã chẳng ít lần xông trận. Trong mắt Đậu Hoài Nam, nếu là lúc còn giữ chức Lục phẩm Giáo úy, Ngũ phẩm Tướng quân thì thôi đi, nay Trầm Lãnh đã là Chính Tứ phẩm, tương lai còn muốn một mình thống lĩnh đại quân. Liệu sự mạo hiểm như vậy có thật sự đáng giá chăng?
Về sau Đậu Hoài Nam nghĩ lại, chợt hiểu ra. Ấy là vì Trầm Lãnh vẫn chưa coi mình là một chiến binh. Từ đầu đến cuối, y vẫn không cảm thấy mình là một quân nhân.
Bởi vậy, hiện tại y chỉ còn sự bất đắc dĩ, chứ không phải khó hiểu.
Ngoài tường gỗ thủy trại, Đường Bảo Bảo dẫn người ngược dòng chém giết. Trường sóc như du long, kẻ cản đường ắt phải chết.
Bấy giờ, nhiều người mới chợt nhớ ra. Kẻ hay rượu, mê sắc, thường cười lớn, tựa hồ chưa bao giờ có chút ra vẻ. Kẻ phần lớn thời gian hay nói đùa bỡn tầm thường, nhưng lại xuất thân từ hào phú. Kẻ thích ôm vai chiến binh xưng huynh gọi đệ, song hễ ai xúc phạm chuyện y không thể nhẫn nhịn, liền lập tức ra tay quyền đấm cước đá. Kẻ ấy, từng kinh diễm tứ phương trên Diễn Võ Trường thành Trường An, cũng từng đại sát tứ phương trên chiến trường.
Đường Bảo Bảo tuyệt đối chẳng phải một Bảo Bảo (bé con), y chính là một Sát Thần.
Hai chiến tướng quân Cầu Lập là Nguyễn Hỏa và Lý Trát, mỗi người dẫn một đội quân, từ trái và phải đánh tới.
Quân Cầu Lập này trên chiến thuyền đi lại như trên đất bằng, xông tới cực nhanh. Hơn nữa, binh lực của chúng ít nhất gấp đôi Đường Bảo Bảo. Hai đội quân tựa như gọng kìm sắt, kẹp chặt lấy đội quân Đường Bảo Bảo.
Đường Bảo Bảo một giáo xuyên thủng ngực tên lính Cầu Lập trước mặt, mũi giáo vẩy lên, hất xác địch lính đó bay vút về phía trước. Quân Cầu Lập phía sau tránh né không kịp, một giáo này liền đâm chết năm người. Kẻ gần y nhất, cách tay y cầm giáo chưa đầy một tấc.
Đường Bảo Bảo gầm lên một tiếng, cơ bắp hai tay y tức thì căng cứng. Tay áo quần rách toạc!
Y hai tay phát lực, vung mạnh khiến những kẻ đang treo trên trường sóc đều văng ra ngoài. Năm cỗ thi thể bay đi, mang theo vẻ đẹp máu tanh đến ghê người. Máu tươi từ vết thương văng tung tóe. Nếu nhìn chậm lại, có lẽ còn thấy được sinh mệnh đang trôi đi trong dòng máu ấy.
Nguyễn Hỏa rống lên một tiếng, từ chiến thuyền khác nhảy sang. Hắn hai tay nắm loan đao, chém xuống một nhát nặng nề. Đường Bảo Bảo hai tay giơ cao cây giáo lớn. Loa đao “choang” một tiếng chém vào cán giáo, uy lực nhát đao ấy rõ ràng chấn Đường Bảo Bảo lùi nửa bước.
Nguyễn Hỏa vừa chém trúng, liền lập tức khom người xuống. Lý Trát phía sau y, nhảy vọt qua đầu, loan đao quét ngang thẳng tới yết hầu Đường Bảo Bảo. Đường Bảo Bảo dựng thẳng cây giáo lớn, chặn lại nhát đao đó, lưỡi đao để lại một vết hằn sâu trên cán giáo.
"Mẹ kiếp!"
Đường Bảo Bảo lập tức nổi giận: "Ngươi có biết cây giáo của ta quý giá chừng nào không?!"
Y phản kích hai giáo, nhưng Lý Trát vừa lui, Nguyễn Hỏa đã áp sát. Hắn lăn một vòng về phía trước, loan đao quét tới đầu gối Đường Bảo Bảo. Đường Bảo Bảo chỉ đành phải lần nữa lùi lại. Đúng khoảnh khắc y cúi đầu, dao găm của Lý Trát hung hăng chém tới cổ y.
Đường Bảo Bảo nghiêng người tránh thoát, giáo lớn quét ngang bức lui Lý Trát. Nhưng Nguyễn Hỏa lại cúi người, di chuyển tới trước, từng nhát từng nhát đao chỉ chực chém vào chân y. Đường Bảo Bảo đành phải lần nữa lùi lại... Phía sau y toàn là người, đội thân binh của y ở ngay lưng chừng. Lui nữa, sợ sẽ khiến những người đứng sau bị chen lấn té ngã.
Đường Bảo Bảo vốn là người giỏi dùng binh khí dài. Một khi bị địch nhân áp sát, huống hồ là hai võ giả cận chiến Nguyễn Hỏa và Lý Trát, đã phối hợp giết người nhiều năm, trường sóc của y liền trở nên có phần mất linh nghiệm.
“Phập” một tiếng, loan đao của Nguyễn Hỏa lướt qua bàn chân Đường Bảo Bảo, quần bị rạch toạc, lát sau máu liền rỉ ra.
Nguyễn Hỏa lập tức đắc ý, khóe miệng lộ rõ ý cười.
Đường Bảo Bảo cũng cười, thoáng chút tự giễu.
Đã lâu không tự mình ra trận chém giết, xem ra thân thủ có phần kém đi.
Y kéo trường sóc về phía sau, hơn nửa cán giáo được y rút về phía sau. Y nắm chặt mũi giáo, dựa vào điểm tựa kế đó, đột nhiên vung lên. Nguyễn Hỏa đang khom người dưới đất, buộc lòng phải lật người né tránh về phía sau. Hắn vốn quen tấn công hạ bàn, cùng Lý Trát phối hợp giết người đã ngót mười năm, mỗi một động tác đều không còn xa lạ, bởi vậy phản ứng đã thành bản năng.
Nhưng hắn vừa nhảy ra, Đường Bảo Bảo đã vung tay tới trước. Cán giáo vốn rút về phía sau, giờ lao vút tới. Cán giáo đã rời khỏi lòng bàn tay y. Khoảnh khắc ấy, Đường Bảo Bảo một cước đá vào đuôi giáo, trường sóc bỗng nhiên gia tốc, đuổi theo Nguyễn Hỏa đang lăn lộn về phía sau. Mũi giáo dài gần ba xích, đâm xuyên qua, tốt một cái xuyên trước thủng sau!
Đường Bảo Bảo sải bước về phía trước, tóm lấy cán giáo, kéo mạnh về sau. Đúng khoảnh khắc mũi giáo rút ra khỏi thân thể Nguyễn Hỏa, tựa như rút cả linh hồn y ra vậy.
Nguyễn Hỏa theo bản năng cúi đầu nhìn. Tại vị trí trái tim, vết thương hẹp dài máu tươi tuôn ra từng đợt. Hắn nghiêng đầu nhìn về phía đồng bào Lý Trát, người đã kề vai chiến đấu cùng hắn gần mười năm. Khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, y hy vọng Lý Trát sẽ tới cứu mình, sau đó lại thấy một hình ảnh khiến y khiếp sợ lần cuối.
Cổ Lý Trát bị mũi giáo đâm thủng. Sau đó, mũi giáo xoay tròn cấp tốc trong cổ, tốc độ xoay đó, đến một cây đại thụ cũng có thể bị khoan xuyên. Mũi giáo chui vào rồi xoay tròn rút ra. Đầu Lý Trát không tự chủ được nghiêng về một bên, hai bên cổ chỉ còn lại một lớp da thịt mỏng manh. Khoảnh khắc mũi giáo rút ra, nhờ lực xoay mà văng ra ngoài không chỉ có máu thịt, mà còn cả xương vỡ cùng yết hầu.
Đường Bảo Bảo cúi đầu nhìn vết thương trên đùi, không kìm được khẽ than: "Lâu rồi không động thủ, xem ra chỉ luyện eo thôi thì không được rồi."
Thân binh của y gắng sức ngăn cản đám lính Cầu Lập do Nguyễn Hỏa và Lý Trát dẫn đến, song binh lực đôi bên chênh lệch quá xa. Hơn nữa, trên boong thuyền chen chúc này, lại càng khó thi triển. Tuy cố gắng chống đỡ, nhưng thế trận đã có phần suy yếu.
Đường Bảo Bảo giơ cao cây giáo lớn, ném thẳng về phía trước: "Cũng con mẹ nó, cho lão tử tinh thần!"
Cây giáo lớn hóa thành một luồng sáng, bay vút đi. Nó trực tiếp ghim xuyên hai tên lính Cầu Lập đứng trước sau xuống boong thuyền. Đường Bảo Bảo xoay người, nắm lấy mắt cá chân Lý Trát, quăng xác y đi. Thi thể Lý Trát lại va ngã thêm mấy tên khác. Vài tên lính Cầu Lập xông tới trước mặt y, mấy thanh loan đao cùng lúc vung lên. Đường Bảo Bảo khẽ động bước chân, dưới chân bùng nổ một luồng sức mạnh, thân thể y tựa như một cây búa tạ, đâm sầm vào ngực một tên lính Cầu Lập. Cánh tay trái co khuỷu ra phía trước, cú đấm này khiến lồng ngực tên lính Cầu Lập lõm xuống một lỗ lớn.
Một cước đạp bay tên lính Cầu Lập đang áp sát, Đường Bảo Bảo lại nắm cây giáo lớn trong tay.
"Bắn chết hắn!"
"Bắn tên!"
Bên quân Cầu Lập vang lên mấy tiếng gào thét khản đặc, theo sau là một trận mưa tên lông vũ bắn tới Đường Bảo Bảo. Thân binh tả hữu Đường Bảo Bảo lập tức xông ngang áp sát, dùng tấm khiên trên cánh tay hết sức che chắn cho chủ tướng. Song, phần lớn cơ thể của chính họ lại phơi bày dưới mưa tên. Chẳng mấy chốc, cả hai đều ngã xuống, mũi tên lông vũ găm trên người họ nhiều đến nỗi hầu như không còn chỗ trống để găm thêm một mũi nào nữa.
Hai thân binh vừa ngã, lập tức có người khác lần lượt bổ sung vào. Trách nhiệm của họ là dùng hết hơi tàn cuối cùng, cũng phải che chắn mũi tên cho chủ tướng.
Trên tường gỗ, Cung Tiễn Thủ Đại Ninh bắt đầu bắn dồn về phía này, đẩy lùi không ít quân Cầu Lập. Song, thân binh bên cạnh Đường Bảo Bảo đã chết trận quá nửa. Ngược lại, xác quân Cầu Lập trước mặt họ thì chất cao hơn, đã tới gần một thước.
Theo những khe hở giữa các chiến thuyền, cũng có vô số thi thể rơi xuống nước. Trên mặt nước, những thi thể theo sóng dập dềnh đã trở nên lạnh lẽo cứng đờ.
Đúng lúc này, một mũi tên lông vũ mang theo tiếng xé gió bén nhọn bay tới. Nghe thấy tiếng đó, sắc mặt Đường Bảo Bảo khẽ biến. Y giơ giáo lớn lên chặn, mũi giáo chuẩn xác đánh bay mũi tên kia. Nhưng lực đạo trên mũi tên rõ ràng đã chấn mũi giáo kịch liệt run rẩy.
Mũi tên thứ nhất vừa tới, mũi tên thứ hai đã theo sát phía sau. Cây giáo lớn quá đỗi nặng nề, dù uy lực khí phách, nhưng kém phần linh động. Chặn được một mũi tên, muốn chặn thêm mũi thứ hai đã không kịp. Thân binh bên cạnh Đường Bảo Bảo lại xông tới, vươn cánh tay ra che trước ngực Đường Bảo Bảo. Mũi tên lông vũ “phập” một tiếng xuyên thủng cánh tay thân binh, lại thêm một tiếng giòn vang. Mũi tên hung hăng đâm vào miếng hộ tâm trước ngực Đường Bảo Bảo, cú va chạm ấy lại khiến miếng hộ tâm lõm xuống thành một hố.
Mũi tên thứ ba lập tức tới, đánh trúng đúng vị trí miếng hộ tâm vừa bị bắn. Đường Bảo Bảo lùi liền hai bước về sau, sắc mặt đã hơi trắng bệch.
Y lùi bước, hai thân binh tả hữu lập tức tiến lên che chắn trước người y. Mũi tên thứ tư lại bay tới.
Đâu phải mũi tên lông vũ bình thường, đó là Thiết Vũ tiễn (tên sắt). Cung lực ba thạch, thế như sao băng!
Thiết Vũ tiễn bắn xuyên thân binh thứ nhất, hơi thở kế đó đã xuyên thủng ra sau lưng thân binh thứ hai. Tuy tốc độ đã không còn quá nhanh, song vẫn chuẩn xác găm vào miếng hộ tâm của Đường Bảo Bảo. Ba mũi tên liền trúng. Dù mũi thứ ba bắn vào hộ tâm lực đạo đã không còn đủ, nhưng vẫn đánh thủng một lỗ nhỏ trên miếng hộ tâm. Nếu không phải ngực giáp của Đường Bảo Bảo dày đặc chắc chắn, mũi tên thứ ba này hẳn đã xuyên thấu cả hộ giáp.
Từ xa, Nguyễn Thanh Phong lại một lần giương cung bắn tên. Trước mũi tên ấy, còn có ba mũi tên khác, hầu như bay theo cùng một quỹ đạo, tốc độ cực nhanh, mắt người khó lòng thấy rõ.
Bốn mũi tên trước sau như một, khoảng cách giữa mỗi mũi hầu như y hệt.
ĐANG!
Cách Đường Bảo Bảo nửa trượng, đột nhiên lóe lên một đóa hỏa tinh cực kỳ chói mắt. Một mũi tên lông vũ từ sau lưng y chéo sang, chuẩn xác chặn đứng mũi Thiết Vũ tiễn thứ nhất. Ngay sau đó, cây giáo của Đường Bảo Bảo cũng không kịp ngăn cản.
LOANG!
ĐONG ĐONG!
Lại ba mũi tên lông vũ khác từ cùng hướng bay tới, đánh bật ba mũi Thiết Vũ tiễn phía sau!
Trầm Lãnh từ một chiến thuyền lướt không bay lên, trên không trung, mũi tên lông vũ của y bắn ra như mưa. Sau khi phá bốn mũi tên của Nguyễn Thanh Phong, y vẫn không dừng tay. Động tác của Trầm Lãnh vẫn như nước chảy mây trôi, rút tên kéo cung, tên bay ra, lại đánh rơi hai mũi Thiết Vũ tiễn kế tiếp. Sắc mặt Nguyễn Thanh Phong tái mét, ánh mắt trở nên ngoan lệ. Hắn không còn nhắm Đường Bảo Bảo nữa, mà là Trầm Lãnh. Tên ra như sao băng.
Mũi tên của hai người không ngừng giao nhau giữa không trung. Sau mười một mũi tên tất cả, mũi tên của Nguyễn Thanh Phong rõ ràng chỉ có thể bay đến trước người y chưa đầy ba thước!
Y đã không còn cơ hội giương thêm một mũi tên, bởi mũi tên thứ mười hai của Trầm Lãnh đã tới trước người y.
Nguyễn Thanh Phong buộc lòng phải nhảy ra né tránh. Mũi tên lông vũ lập tức “phập” một tiếng, xuyên vào lồng ngực tên thân binh phía sau y.
Trầm Lãnh đứng ở đầu thuyền, tay cầm cung cài tên. Nguyễn Thanh Phong quay người, vội vàng lui vào trong đội ngũ, không còn dám đối mặt nữa.
Nhưng mũi tên thứ mười ba vẫn bay tới. Mũi tên ấy lướt qua khe hở giữa cổ hai tên thân binh, “phập” một tiếng, găm vào bả vai Nguyễn Thanh Phong. Thân thể y chúi về phía trước, lòng đã kinh hoàng không ngớt.
Trầm Lãnh khẽ than một tiếng, nghĩ bụng cần phải luyện tập thêm nữa, bằng không Tiên sinh thấy được ắt sẽ chê cười mình.