Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9878 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 108

❊ ❊ ❊

Nhị tẩu của hắn trong những tháng đầu thai kỳ vô tình bị co giãn một lần, liền đau bụng nằm liệt giường mấy ngày. Lòng Nhiếp Chiếu đột nhiên có liên tưởng không hay, hắn không quản được gì khác, vội vàng nhẹ nhàng bế nàng lên: “Nàng đừng sợ, ta lập tức đi tìm đại phu, ta sẽ chịu trách nhiệm.”

Giang Nguyệt giãy giụa muốn xuống khỏi vòng tay hắn, có lẽ chỉ là do nguyệt tín của nàng đến, cần gì phải đi tìm đại phu...

“Đừng động đậy!” Nhiếp Chiếu sợ nàng xảy ra chuyện, vội vàng đưa nàng đặt lên giường, gọi người đi tìm đại phu đến.

Bọn gia nhân tưởng có chuyện lớn, chạy đi mời đại phu về.

Giang Nguyệt co mình trong chăn, Nhiếp Chiếu căng thẳng nắm lấy màn giường, chăm chú nhìn đại phu bắt mạch cho nàng.

Vị đại phu vốn là danh y mà Hoắc Đình Vân mời từ Kinh thành về, quanh năm đi lại giữa những gia đình quyền quý, quen nhìn sắc mặt người để làm việc. Thấy sắc mặt Nhiếp Chiếu khẩn trương như vậy, liền bắt mạch cho nàng từ tâm, can, tỳ, vị, thận, chỗ nào cũng xem xét một lượt rồi phóng đại vấn đề mà nói: “Thân thể phu nhân cường ngoại nhi can, có chứng hàn thấp, có lẽ gần đây bị nhiễm lạnh, dẫn đến tà phong nhập thể, nhưng không đáng ngại, qua điều chỉnh cẩn thận của lão phu, chắc rằng không lâu sẽ khôi phục như cũ.”

Giang Nguyệt thích vị đại phu này, bởi vì ông nói chuyện rất uyển chuyển, có thể biến chứng thống kinh thành tà phong nhập thể.

Nhiếp Chiếu kéo ông một cái, nhỏ giọng hỏi: “Đứa bé không sao chứ?”

Đại phu ngẩn người: “Không sao cả?”

Nhiếp Chiếu thở phào: “Không sao là tốt rồi.”

“Đứa trẻ vẫn nằm an ổn trên giường đây, chủ công không cần lo lắng.” Đại phu an ủi hắn.

Nhiếp Chiếu liếc nhìn Giang Nguyệt, sốt ruột giải thích: “Ta nói là đứa trẻ trong bụng, ừm, đứa bé đó…” Tai hắn đỏ lên như bị luộc chín.

Đại phu cũng giật mình, cùng hắn hạ thấp giọng: “Chủ công, lời này không thể nói bừa, đừng hủy hoại thanh danh người ta, lấy đâu ra đứa bé nào?”

“Không có?”

“Không có.”

“Thật sự không có?”

“Thật sự không có.”

Ý định của Nhiếp Chiếu muốn viết thư nhờ hai vị huynh trưởng chỉ giáo cuối cùng đã nguội đi, không còn rối như tơ vò nữa.

Giang Nguyệt đã cúi đầu mang giày vào: “Nếu không sao thì ta về phòng trước.”

“Không... không nghỉ ngơi thêm chút sao?” Nhiếp Chiếu còn khách sáo giữ lại.

Sắc mặt Giang Nguyệt không tốt, phẩy tay: “Không cần không cần.” Nàng nghĩ hắn nhiệt tình giúp đỡ nên đã nhẫn nhịn không vung nắm đ.ấ.m vào mặt hắn rồi, nguyệt tín của nàng đã tới, cần nhanh chóng về thay băng, vậy mà hắn lại giữ nàng lại gọi đại phu, làm như nàng bị bệnh nan y, giờ lại còn hỏi nàng có muốn ở lại nghỉ thêm không.

Nghỉ nghỉ nghỉ, nghỉ cái đầu ngươi ấy.

Nhiếp Chiếu vẫn còn sợ hãi, muốn tiễn nàng một đoạn, Giang Nguyệt vội ngăn cản: “Không cần tiễn! Đừng tiễn ta!” Đừng có mà lại xảy ra chuyện gì bất ngờ nữa.

Nàng ngăn bước chân của hắn ở trong phòng.

Hắn nắm chặt mép áo, rối bời vô cùng.

Tiểu Oa vừa hay bước vào, hỏi: “Chủ công, Vương Dã tướng quân đã an bài ổn thỏa, ngài có muốn đi xem không?”

Chúc Thành không thích hợp để dưỡng bệnh, mùa đông vốn khắc nghiệt, Vương Dã thân thể yếu nhược, trông như không bao lâu nữa sẽ lên tiên, nên đã theo Nhiếp Chiếu đến Phủ Tây dưỡng bệnh.

Vương Dã?

Là người của đại ca!

Cuối cùng cũng gặp được người quen, ánh mắt Nhiếp Chiếu sáng lên, vội bảo Tiểu Oa dẫn đường.

Chưa vào đến cửa đã ngửi thấy mùi thuốc, Nhiếp Chiếu nhìn thấy Vương Dã, gầy chỉ còn da bọc xương, lòng hắn chùng xuống, năm tháng trôi qua, sao đến cả mãnh tướng như Vương Dã cũng bệnh đến mức này?

Lúc này nếu hắn nói mình bị mất trí nhớ, chẳng phải càng kích thích bệnh tình của đối phương hơn sao.

Nhìn vẫn phải dò hỏi, từ từ mà hỏi han.

Hắn đi tới, Vương Dã nắm tay hắn, yếu ớt nói: “Tử Nguyên, ngươi đến rồi? Nay Phủ Tây mới ổn định, ngươi vất vả rồi.”

Nhiếp Chiếu nắm lại tay ông, lúc này mới thực sự cảm nhận được, trong những ký ức hắn đã mất, thời gian đổi thay vô tình đến nhường nào.

“Không vất vả, ta còn trẻ, sức lực còn dồi dào.” Hắn cười nói.

Vương Dã bỗng nhiên nhìn hắn chăm chú, vuốt ve gò má hắn: “Hôm nay ngươi nói chuyện, lại có vẻ hào khí như xưa.”

Nhiếp Chiếu cụp mắt, lòng trăm mối suy tư, chẳng lẽ lớn lên rồi, hắn cũng bị năm tháng bào mòn thành người u sầu? Bất quá đây không phải là chuyện gấp nhất lúc này.

Hắn trầm ngâm, mở lời: “Giang Nguyệt…” Đang nói lại thôi.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Nhắc tới Giang Nguyệt, Vương Dã liền có chuyện muốn nói, ông khò khè nói: “Ngươi rốt cuộc muốn đối xử với người ta thế nào? Ngươi, đứa nhỏ này, từ nhỏ đã có ý nghĩ viển vông, rõ ràng là vị hôn thê của ngươi, sao có thể lừa nàng là muội muội của ngươi chứ, ngươi có đệ đệ nào đâu?

Nàng kín đáo, luôn theo bên ngươi, xem trọng ngươi hơn bất kỳ ai, cho dù biết cũng không dám vạch trần, coi như không biết. Ngươi có muốn cưới nàng thì cưới, không cưới cũng phải rõ ràng nói cho minh bạch…”

“Ta… nàng là con gái của nhà họ Giang ở Châu Tán?” Trong đầu Nhiếp Chiếu bỗng vang lên một tiếng “ong”, hắn chỉ biết quan hệ của mình với Giang Nguyệt không tầm thường, nhưng không ngờ mình lại có thể làm ra chuyện cầm thú như thế này.

Vương Dã gật đầu, khẳng định phỏng đoán của hắn.

Vậy nên Giang Nguyệt rõ ràng là vị hôn thê của hắn, hắn không nhận, lại bịa ra chuyện có đệ đệ đã chết. Việc này cũng thôi đi, đằng này, đằng này hắn đã từng xảy ra chuyện như vậy với nàng, nhưng vẫn không nhận.

Nhiếp Chiếu, lớn lên rồi ngươi không trở thành người nhàm chán, mà trở thành kẻ cầm thú bẩn thỉu hơn người nhàm chán cả ngàn lần.

Hắn nhớ lại cảnh trong xe ngựa, Giang Nguyệt ngoan ngoãn kéo lấy vạt áo của hắn, hiểu chuyện như vậy, sao hắn có thể nhẫn tâm làm ra chuyện như thế?

Nhiếp Chiếu suy nghĩ một lát, liền nắm lấy tay của Vương Dã: “Ta sẽ cưới, ta nhất định sẽ cưới nàng.”

“Ngươi đã lừa người ta, thì phải dỗ dành cho tốt.” Vương Dã nhắc nhở.

Nhiếp Chiếu gật đầu, ý bảo rằng mình đã biết: “Ta sẽ khiến nàng thích ta.” Hiện giờ nàng cái gì cũng không nhớ, vậy thì hắn nhất định sẽ đối xử tốt với nàng gấp đôi, khiến nàng yêu thích hắn, đến lúc đó danh chính ngôn thuận cưới nàng làm thê tử.

Hiện tại tuy rằng hắn có phần lỗ mãng, nhưng năng lực hành động so với trước khi mất trí nhớ không biết đã mạnh hơn bao nhiêu lần.

Chiều hôm đó, Nhiếp Chiếu liền gửi lời mời đến Giang Nguyệt: “Có muốn cùng ta ngắm trăng, ngắm sao không?”

Giang Nguyệt nằm bẹp trên giường, ôm bụng, nghe được lời đề nghị của hắn, liền trở mình, bắt đầu suy nghĩ về mức độ đáng tin của con người này, nhìn kiểu gì cũng thấy không đáng tin, ai lại đi ngắm trăng vào mùa đông giá buốt, thật điên rồ?

Nhiếp Chiếu thay một thân y phục màu lam nhạt, thậm chí còn thoa phấn thơm lên người, lo lắng đi tới đi lui, nhưng lại bị đối phương từ chối, hắn theo thói quen mím môi, hai tay đan vào nhau, chắc chắn là vì bụng nàng vẫn còn đau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »