Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 10161 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 133

❊ ❊ ❊

Lúc trước khi Đệ Ngũ Phù Dẫn vừa biết Giang Nguyệt chính là Tiểu Cẩn, hắn đối với Hách Liên Ngọc thực sự có địch ý, nhưng đến giờ, không cần nhắm vào tiểu tử không có tâm cơ này.

Nếu Hách Liên Ngọc si tình Tiểu Cẩn mà Tiểu Cẩn lại không yêu hắn, thì trong mắt Đệ Ngũ Phù Dẫn, Hách Liên Ngọc chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp, đáng yêu và có mắt nhìn, hắn vui khi có nhiều người thích Tiểu Cẩn, tranh giành sự yêu mến với Nhiếp Chiếu.

Vừa quay lưng lại, trong tay Đệ Ngũ Phù Dẫn đã bị nhét một vốc hạt hướng dương bóc sẵn, Nhiếp Chiếu phủi tay, hất cằm: “Huynh trưởng, ta đặc biệt bóc cho huynh, ăn nhiều hạt hướng dương tốt cho não, nghỉ ngơi sớm, ngủ ngon.”

Nói xong liền kéo Giang Nguyệt rời đi, để lại Ngũ Phù Dẫn ngẩn ngơ nhìn vốc hạt hướng dương trắng trẻo mơn mởn trong tay.

Chúc Long lặng lẽ lên tiếng: “Cảm động à? Không phải chứ? Ngài thiếu tình thương đến vậy sao? Ngài muốn chấp nhận Nhiếp Chiếu làm muội phu rồi à?”

Đệ Ngũ Phù Dẫn giật mình tỉnh lại, vỗ hạt hướng dương trong tay vào tay Chúc Long: “Ta không phải loại người dễ bị mua chuộc như thế.”

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

“Ta tưởng chàng và ca ca ta không hòa thuận lắm chứ, không ngờ lại bóc hạt hướng dương cho huynh ấy.” Giang Nguyệt duỗi tay nói.

Nhiếp Chiếu biết, hai người bọn họ dù ngoài mặt hòa thuận thế nào, mùi thuốc s.ú.n.g vẫn đậm đặc đến mức tràn ra, phủ nhận cũng vô ích, hắn gật đầu: “Chúng ta đúng là có khúc mắc, nàng là muội muội của hắn, hắn tìm nàng mười mấy năm, vừa tìm thấy lại chỉ có mình nàng là người thân, tự nhiên không ưa ta, không muốn chúng ta thành thân, ta cũng chỉ có nàng, nên không nhường nhịn, khúc mắc chính là thế mà ra.

Nhưng dù nói thế nào, hắn là thân thích duy nhất của nàng, ta dù không vui cũng phải coi hắn là người nhà,” Nhiếp Chiếu nói, giọng chuyển sang nhẹ nhàng, “hơn nữa chỉ là vốc hạt hướng dương, tối ăn nhiều dễ nóng trong, dỗ dành hắn thôi.”

Giang Nguyệt đang cảm động, nghe hắn nói hạt hướng dương dễ nóng trong nên mới tặng Đệ Ngũ Phù Dẫn, liền nhéo nhẹ hắn một cái: “Chàng đừng bắt nạt ca ca ta.”

“Hắn bắt nạt ta thì có.” Nhiếp Chiếu phản bác, tuy nói vậy, nhưng trong lòng biết rõ, Đệ Ngũ Phù Dẫn và hắn giống nhau, đã cô đơn quá lâu, dù nói bao nhiêu lần mình đã cứng cỏi như đá, nhưng thực ra chỉ cần một chút ngọt ngào chân thành, liền cảm thấy cuộc sống này đáng giá hơn.

Họ quá khao khát yêu thương, nên Đệ Ngũ Phù Dẫn mới hạ mình, dùng mọi cách, chỉ để muội muội trở về bên mình, cùng nhau nương tựa sưởi ấm.

Nhiếp Chiếu há chẳng phải cũng vậy, nếu Đệ Ngũ Phù Dẫn thực sự đưa Giang Nguyệt đi, thì cách làm của hắn chỉ có thể còn tàn nhẫn hơn đối phương.

Nói về cảm tình giữa Nhiếp Chiếu và Đệ Ngũ Phù Dẫn, phức tạp hơn bề ngoài thấy nhiều, ngoài địch ý, còn có sự đồng cảm, họ vì trải qua những điều tương tự mà hiểu nhau, nhưng không thể thấu hiểu đối phương.

Nhiếp Chiếu đối với hắn, cũng có phần áy náy.

“Vậy chàng hãy bao dung cho huynh ấy một chút, chàng có ta rồi, ca ca ta cô đơn một mình ở Thương Nam rất tội nghiệp,” Giang Nguyệt kiễng chân, nâng mặt hắn, yêu cầu hắn, “Đừng tưởng ta không nghe ra hôm nay chàng cố tình chọc giận huynh ấy, có phải vì ta bỏ chàng mà đi tìm huynh ấy nên chàng giận phải không.”

Nhiếp Chiếu cúi người, phối hợp nàng: “Nói giận thì hơi nhỏ nhen, nhưng nghĩ kỹ lại, có chút giận thật. Nhưng ta đều nghe theo nàng, nàng nói gì thì làm theo.”

Giang Nguyệt xoa mặt hắn, rồi buông ra: “Thật nghe ta hết sao?”

Nhiếp Chiếu gật đầu: “Tất nhiên!”

“Vậy chàng ngày mai dạy ta toán học được không?” Sắc mặt Nhiếp Chiếu thoáng lộ vẻ hoảng hốt, Giang Nguyệt vội ôm lấy cánh tay hắn, “Được không, được không Tam ca~ Tam ca~ Ta thực sự muốn học toán, ta muốn cùng chàng mở thương lộ, cầu xin chàng, chàng nói đều nghe theo ta, đừng nuốt lời có được không? Ta chỉ có một yêu cầu nhỏ xíu xíu xíu này thôi.”

“Thật sự chỉ là một yêu cầu nhỏ xíu xíu xíu thôi sao?” Nhiếp Chiếu hỏi lại, hắn xưa nay không cách nào từ chối bất cứ yêu cầu nào của Giang Nguyệt, nhưng hắn vẫn muốn nghe thêm chút lời ngon ngọt từ nàng, để an ủi bản thân trước khi chịu đả kích.

“Ta biết có chút khó khăn,” Giang Nguyệt dùng ngón cái và ngón trỏ nhúm lại một khoảng, “nhưng Tam ca thông minh tài trí vô song, là người giỏi nhất thiên hạ, chuyện nhỏ này đương nhiên không làm khó được chàng.”

Nàng đương nhiên biết, mỗi lần Nhiếp Chiếu dạy nàng toán học, hắn đều mệt mỏi đến mức muốn chết, sáng hôm sau thức dậy trông như bị hút cạn tinh khí, mặt mày tiều tụy, thần sắc ngơ ngác, nhưng các thầy giáo khác lại không dạy giỏi bằng hắn, cũng không dám nghiêm khắc với nàng, nên đành làm phiền Nhiếp Chiếu.

Nghe đủ lời ngon ngọt rồi, nếu Nhiếp Chiếu không gật đầu, nàng e rằng sẽ giận: “Được rồi, được rồi, sau lễ cập kê ngày mai, ta sẽ tiếp tục dạy nàng, đúng lúc ca ca nàng cũng ở đây, chắc hẳn huynh ấy cũng rất vui khi cảm nhận niềm vui của tình huynh muội, ta đưa nàng đến phòng huynh ấy, hai ta cùng dạy nàng, được không?”

Giang Nguyệt có chút chột dạ: “Thế không tốt đâu, lỡ khiến ca ca ta tức đến nhức đầu thì sao?”

“Ca ca nàng yêu thương nàng như vậy, sẽ không nhỏ mọn thế đâu,” Nhiếp Chiếu nói xong, ngồi xuống, kéo tay nàng, đưa nàng lên lưng mình, “Cứ quyết định thế nhé.”

Không thể để mình hắn chịu giận, có người chia sẻ vẫn tốt hơn, cũng nên để Đệ Ngũ Phù Dẫn thấy được trình độ toán học ba nhân ba bằng sáu đầy kinh ngạc của muội muội hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »