Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 10135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 141

❊ ❊ ❊

Những điều khác hắn chưa động lòng, nhưng nghe nàng hứa “nhất định sẽ đối xử tốt với chàng” thì động lòng rồi, hắn hỏi: “Đối xử tốt với ta? Tốt như thế nào?”

Giang Nguyệt nhất thời không nghĩ ra, chỉ nói: “Sẽ tốt với chàng như chàng đã tốt với ta vậy.”

“Chỉ tốt với ta, chỉ yêu mình ta có làm được không?”

Giang Nguyệt gật đầu: “Tất nhiên, tất nhiên, chuyện nhỏ mà.”

Nhiếp Chiếu được đằng chân lân đằng đầu: “Chuyện gì cũng nghe lời ta, lúc ta giận phải dỗ ta, nàng phải nuôi ta, thấy nam nhân khác không được liếc mắt nhìn một cái, những chuyện như vậy cũng làm được chứ?”

Giang Nguyệt suy nghĩ một chút, dường như cho dù Nhiếp Chiếu không nói, trước đây nàng cũng đã luôn nghe lời hắn, vì vậy cũng gật đầu: “Tất nhiên, tất nhiên, cũng là chuyện nhỏ mà.”

Nhiếp Chiếu hài lòng, trên mặt đầy vẻ tự đắc, liếc nhìn nàng một cái, nhặt lại cuốn sách: “Được rồi, nàng cầu hôn ta đồng ý rồi, ngày mai viết bổ sung sính thư cho ta, nhớ viết thêm những lời hứa vừa nãy vào đó, nếu ta nghĩ ra gì khác sẽ thêm vào sau.”

Giang Nguyệt không ngờ hắn lại dễ dàng đồng ý như vậy, yếu ớt nói: “Nhưng ta chỉ đến để bàn bạc chuyện này với chàng, hơn nữa ta cũng chưa đưa sính lễ cho chàng, sao có thể vội vàng hạ sính lễ như vậy?”

Nàng mang vẻ mặt đầy nghi hoặc, rất chân thành, muốn dùng tất cả của cải để cầu hôn hắn, sợ rằng hắn sẽ không đồng ý, Nhiếp Chiếu lòng nóng lên, dùng đầu ngón tay có chút chai sạn vuốt ve lông mày nàng, dịu dàng nói: “Sao lại không có sính lễ? Sính lễ nàng đã tặng cho ta từ lâu rồi, rất nhiều, rất phong phú, không cần thêm vàng bạc nữa, ta không để ý những thứ đó.”

Giang Nguyệt trong mắt càng thêm hoang mang, hỏi: “Ta từng tặng sính lễ cho chàng khi nào?”

Nhiếp Chiếu không chút do dự nói: “Cái đèn lồng nàng làm, đã soi sáng đường về nhà cho ta; con ch.ó tuyết nàng nặn; bốn năm nàng đã bên cạnh ta; còn có cả quãng đời còn lại nàng sắp cùng ta bước qua, những điều này đều là sính lễ tốt nhất, sao có thể so sánh với vàng bạc?”

Những thứ này đều là Giang Nguyệt tiện tay làm, nếu hắn không nhắc đến, nàng thậm chí không nhớ ra.

Giang Nguyệt bị những lời nói của hắn làm cảm động, nhìn Nhiếp Chiếu mang theo ý tứ thương yêu không rõ ràng. Ca ca nàng nói không sai, Nhiếp Chiếu quả nhiên là một nam tử tốt, không hư vinh, không tham tiền, không nông cạn, nhưng lại có vẻ dễ bị lừa, trong mắt người khác dường như là do tình yêu làm mờ mắt, đến nỗi đốt cháy trí óc.

Quả nhiên người nam tử tốt trong mắt nữ nhân, và nữ nhân tốt trong mắt nam nhân đều như nhau, với sự chân thành đặt tình yêu lên trên hết, dễ dàng bị đối phương lừa gạt.

Nhưng Giang Nguyệt tự nhận mình là người có lương tâm, nàng không thể đùa giỡn tình cảm của Nhiếp Chiếu và tình yêu vĩ đại của hắn, nàng nhất định sẽ thực hiện những gì đã hứa, đối xử tốt với hắn, về phần sính lễ, nàng nhất định sẽ bổ sung cho hắn.

Nhiếp Chiếu thấy nàng ngây người, búng một cái vào trán nàng, cười hỏi: “Sao? Ngốc à? Đang nghĩ gì thế?”

Giang Nguyệt nhào tới, hai tay ôm cổ hắn, vùi mặt vào lồng n.g.ự.c hắn, hít lấy mùi hương trên người hắn, chân thành nói: “Tam ca, chàng thật tốt, sau này chàng đừng nói những lời này nữa, chàng nói những chuyện nhỏ nhặt này thành cảm động như thế, ta sợ mình sẽ tự mãn mà thay đổi, phụ lòng chàng thì sao?”

Nhiếp Chiếu ôm eo nàng, nhẹ vỗ lưng nàng, không bận tâm: “Sẽ không đâu, của ta, của ta là tốt nhất, ta biết nàng là tốt nhất. Đây là lời từ đáy lòng ta.”

Giang Nguyệt ôm chặt lấy hắn, một lúc lâu sau mới ổn định lại tâm trạng, đứng dậy, khẽ hôn lên má hắn: “Vậy ta đi báo tin vui này cho ca ca.”

Nhiếp Chiếu còn chưa kịp phản ứng, chưa kịp cảm nhận nụ hôn thoáng qua ấy, người đã giống như con bò nhỏ chạy mất rồi, hắn dịu dàng vuốt ve má mình, nhìn theo hướng nàng chạy đi mà bật cười.

Đệ Ngũ Phù Dẫn còn chưa uống hết tách trà, Giang Nguyệt đã quay lại, hắn tưởng rằng hai người phải tranh cãi một hồi mới có câu trả lời, nhưng nhìn vẻ mặt hớn hở của Giang Nguyệt, chuyện xem ra đã thành, Nhiếp Chiếu đã đồng ý.

Thật bất ngờ, mỗi lần Nhiếp Chiếu đối mặt với sự nhượng bộ của Giang Nguyệt, đều khiến hắn không thể tin nổi. Không nói hắn là thiên chi kiêu tử như vậy, ngay cả trong dân thường, những nam tử đa phần đều muốn giữ gìn lòng tự trọng của mình, sẽ không muốn do bên nữ đưa sính lễ, nếu không khác gì làm rể nhà người ta?

“Hắn đồng ý rồi? Cần bao nhiêu sính lễ?” Đệ Ngũ Phù Dẫn hỏi không nhanh không chậm.

Giang Nguyệt lặp lại lời Nhiếp Chiếu đã nói với mình cho Đệ Ngũ Phù Dẫn nghe, có chút e thẹn: “Huynh ấy nói đó là sính lễ tốt nhất.”

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Vì vậy Đệ Ngũ Phù Dẫn tối nay lần thứ hai bị nước làm sặc, cơ thể bảo hắn ho trước, đầu óc bảo hắn hiểu rõ nội dung lời Giang Nguyệt trước, cuối cùng thoả hiệp, hắn vừa ho vừa hỏi: “Chỉ vậy thôi?”

Được Giang Nguyệt gật đầu xác nhận, sau khi chắc chắn mình không phải bị ảo giác, Đệ Ngũ Phù Dẫn có chút mơ hồ, não của Nhiếp Chiếu nếu mổ ra, hẳn bên trái ghi đầy Giang Nguyệt, bên phải viết đầy Cân Cân.

Nhưng những chiếc đèn lồng muội muội hắn tự tay làm, người tuyết tự tay nặn, những món quà tốt như vậy, chắc chắn không ai không để trong lòng chứ?

Nghĩ đến là muội muội hắn tự tay làm, Đệ Ngũ Phù Dẫn bỗng cảm thấy hành vi của Nhiếp Chiếu hợp lý, thậm chí có chút hiểu biết.

Vốn dĩ Phủ Tây là sẽ hạ sính lễ với Thương Nam, chuyện lại xoay chuyển, thành ra Đệ Ngũ Phù Dẫn thay mặt Giang Nguyệt hạ sính lễ cho Nhiếp Chiếu, việc hồi phủ cũng bị dời lại một ngày, viết hôn thư cho họ xong rồi chứng kiến nghi thức mới rời đi.

Trong chốc lát, Đô đốc phủ náo nhiệt vô cùng, dân chúng dòm ngó, thấy đó là đoàn nghi lễ đến hạ sính, không khỏi suy đoán: "Vị tiểu nương tử này vừa mới cập kê, nhà ai mà vội vã đến hạ sính lễ thế nhỉ?"

Mọi người xôn xao bàn tán: "Không biết, chưa nghe nói gì cả."

"Cứ chờ xem đã."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »