Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9845 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 111
nàng phải chấp nhận tấm lòng của ca ca

❊ ❊ ❊

Khi biết tin Đệ Ngũ Phù Dẫn đến thăm, đã không còn cách nào để Nhiếp Chiếu từ chối nữa, bởi người đã đến tận cửa và ngã xuống ngất xỉu do thương tích tái phát.

Rốt cuộc là thật ngất hay giả ngất còn phải xem xét, nhưng quả thật họ không thể không đưa người vào trong phủ mà chăm sóc chu đáo.

Nhiếp Chiếu không có chút ấn tượng gì về người này, chỉ mơ hồ biết được thông qua lời phàn nàn của Tiểu Oa về thân phận đối phương, di cốt của Ai Thái Tử, hiện giờ là một nửa chủ nhân của Thương Nam, hai người đã từng hợp tác vài lần, nhưng quan hệ cũng chẳng mấy thân thiết.

Tiểu Oa còn phàn nàn với hắn rằng hiện giờ Thái Tử của hoàng đế dường như cũng chưa chết, mang theo ngọc tỷ của Thái hậu chạy tới Tĩnh Bắc phò tá Tạ Sâm.

Nhiếp Chiếu đau đầu, sao hoàng tử hoàng tôn của hoàng thất Đệ Ngũ bọn họ lại rẻ mạt như đậu nổ văng đầy ra khắp nơi thế này.

May mà đối phương ngất rồi, hắn cũng không cần ứng phó với người đó: “Cứ tùy tiện trị là được rồi, đừng để hắn khỏi nhanh quá.”

Theo những thông tin đã biết, hắn và Đệ Ngũ Phù Dẫn là quan hệ cạnh tranh, không giếc c.h.ế.t hắn đã là may lắm rồi, còn chữa bệnh? Chữa khỏi nhanh chóng để hắn phát hiện ra đầu mối à?

Nhiếp Chiếu cũng tỏ vẻ đứng trước cửa một lát, rồi mặc kệ, tập trung vào bản đồ, hoặc tiếp tục theo đuổi sự nghiệp chinh phục Giang Nguyệt.

Hằng ngày, khi thức dậy, trong đầu họ đều xuất hiện thêm vài mảnh ký ức vụn vặt, Nhiếp Chiếu là về Giang Nguyệt, trong ký ức gần đây, hắn thậm chí còn dùng dây mây để đánh nàng, hoặc ném nàng xuống sông, nàng trong ký ức gầy yếu đến mức khó lòng nhận ra.

Nhiếp Chiếu càng không quan tâm đến Đệ Ngũ Phù Dẫn nữa, hắn ngày ngày mắt đỏ hoe sửa tấu chương, sửa xong lại mắt đỏ hoe đi tìm Giang Nguyệt, hắn nghĩ bản thân mình trước đây quá tệ, bây giờ nhất định phải bù đắp cho nàng gấp bội, đối xử với nàng tốt hơn.

Trong mắt mọi người ở đô đốc phủ, Nhiếp Chiếu và Giang Nguyệt là huynh muội cùng cha khác mẹ, nhưng cách hai người họ đối xử khiến họ luôn cảm thấy có gì đó không đúng, rất kỳ quặc, làm gì có ca ca nào mà như thể muốn dính chặt lấy muội muội, người ta đi một bước cũng phải đi theo.

“Ta, ta, ta, ta bẻ cho nàng.” Giang Nguyệt đứng dưới tán cây mai ngọc nhuỵ đàn tâm, vừa giơ tay định bẻ, Nhiếp Chiếu đã từ phía sau nàng xuất hiện, giơ tay ý muốn tự mình giúp nàng, hấp tấp sợ nàng từ chối sự giúp đỡ của hắn, khiến tuyết trên cành cây rơi xuống lả tả, như hoa lê mùa xuân rụng trên đầu hai người.

Nhiếp Chiếu nhận ra mình hành động đường đột, bối rối cười cười, tay cầm cành mai đỏ, cẩn thận phủi tuyết trên mái tóc nàng, rồi cẩn thận đưa hoa cho nàng: “Đừng giận, lần sau sẽ không thế nữa.”

Giang Nguyệt nén lại nụ cười nơi khoé miệng, đón lấy cành hoa: “Thôi được, tạm tha thứ cho ngài.”

Nàng cũng dần nhớ ra những chuyện đã qua, trong ký ức phần lớn đều là bóng dáng hắn, nhớ hắn trong ngày hè đã để dành phần ngọt nhất của quả dưa hấu cho nàng, giúp nàng búi tóc, dẫn nàng ra ngoài ăn hết món ngon trên phố, nấu canh giặt đồ cho nàng.

Dù không có quá nhiều quá trình thân mật, nhưng nàng cảm thấy trước khi mất trí nhớ, quan hệ của họ nhất định là đang thử nghiệm và mập mờ.

Vì vậy Nhiếp Chiếu mới có thể vừa gặp đã yêu nàng, còn nàng cũng vui vẻ chấp nhận sự tiếp cận của hắn.

Giang Nguyệt cài cành mai lên áo hắn, Nhiếp Chiếu sờ lên, cười có chút ngượng ngùng, chọn một nhành mai ngắn hơn, còn nụ, cài lên tóc nàng.

Tay hắn thả xuống hai bên khẽ động, ngón tay út thử móc lấy tay nàng, hai người lặng lẽ nắm tay nhau.

Hắn nói: “Nàng biết băng nhân không?”

Giang Nguyệt nghi hoặc nhìn hắn.

Mặt Nhiếp Chiếu đỏ bừng, cúi đầu nói: “Mỗi năm vào đầu xuân khi băng tuyết tan, thường là mùa cầu hôn và dạm hỏi nhộn nhịp nhất, vì thế bà mối còn được gọi là băng nhân, còn hai tháng nữa là đến mùa xuân rồi.”

Hắn mang theo ẩn ý và kỳ vọng, Giang Nguyệt ngầm hiểu, không trực tiếp gật đầu, mà nói: “Vậy ngài nói với ca ca ta đi.”

Nhiếp Chiếu hiểu ý nàng, đôi mắt hơi cong, hàng lông mi dài quét xuống tạo thành một vệt bóng mờ, hắn ghé sát lại, dịu dàng dùng trán mình tựa vào trán nàng, hé ra hàm răng trắng đều tăm tắp mà cười: “Nàng đừng có chơi xấu.”

“Các ngươi, các ngươi đang làm gì vậy?” Một giọng nói đầy kinh ngạc đột nhiên vang lên từ phía bên kia hoa viên, Giang Nguyệt vội lùi lại hai bước, ngay cả tay đang nắm cũng giấu đi như kẻ trộm, Nhiếp Chiếu nhíu mày, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, hơi không hài lòng liếc về phía phát ra giọng nói, rồi vội vàng nắm lại tay nàng.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Thân thể của Đệ Ngũ Phù Dẫn từ khi nhảy xuống bẫy đến giờ vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nay lại thêm cơn tức giận khiến bệnh tình bùng phát, phải nhờ Chúc Long đỡ, gương mặt tái nhợt, từ một người có thể cưỡi ngựa vạn dặm, giờ đây đã loạng choạng không vững. Nhìn Nhiếp Chiếu không hối cải lại nắm lấy tay Giang Nguyệt càng khiến hắn thêm nôn nao, cố gắng bước nhanh về phía trước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »