Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9894 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 134
muội sẽ không

❊ ❊ ❊

Trong đời, cơ hội để tham dự các sự kiện trọng đại của bản thân không nhiều, lễ thành nhân, lễ cưới, nếu phóng khoáng hơn, có lẽ có thể tổ chức trước lễ tang cho mình.

Khi chưa tổ chức, ai cũng nghĩ phải làm cho thật long trọng và hoàn mỹ, nhưng khi sự kiện thật sự diễn ra, cảm thấy cũng chỉ như vậy mà thôi. Ví dụ như bây giờ, Giang Nguyệt ngồi ngay ngắn trước gương, lễ nghi chưa bắt đầu, nghe tiếng trống nhạc bên ngoài, cùng tiếng trò chuyện của khách khứa, lòng nàng đã nguội lạnh như tro tàn.

Đêm qua nàng quá phấn khích, qua giờ Tý vẫn chưa buồn ngủ, giờ mới ngủ chưa đầy hai canh giờ đã bị gọi dậy tắm gội thay y phục, mặc vào bộ lễ phục nền đen viền đỏ, nghĩ đến ba lễ bái sắp tới, lòng càng thêm nặng trĩu.

Chẳng bao lâu sau, tiếng trống nhạc vang lên một lượt, khách khứa đều đã an tọa, Nhiếp Chiếu với vai trò chủ nhân, tuyên bố bắt đầu lễ cập kê, Giang Nguyệt ngồi ở gian đông, thật ra không nghe rõ hắn nói gì, khi thị nữ ra hiệu, nàng liền đứng dậy, chậm rãi bước ra bái kiến khách khứa, rồi quỳ lên chiếu để làm lễ đội mũ.

Thiệp mời nàng đã gửi một phần cho Lưu thị, hôm nay lại thấy chỗ ngồi vẫn trống không, kể cả vị trí của Thẩm Liên Thanh, Giang Nguyệt nhớ đến nụ cười đầy ẩn ý của đối phương hôm đó, liền hiểu ra, Lưu thị không muốn để nhà họ Giang có liên quan gì đến nàng nữa.

Trên đài cao, Nhiếp Chiếu tuy danh nghĩa là người thân duy nhất của nàng, đóng vai trò chủ nhân, nhưng thực ra hắn ngồi cùng với Đệ Ngũ Phù Dẫn, phía sau là hai tấm bài vị được phủ vải che kín, khách khứa đương nhiên nghĩ rằng đó là bài vị của cha mẹ đã khuất của Giang Nguyệt, còn Đệ Ngũ Phù Dẫn, thân phận cao quý, nên ngồi ở vị trí chủ lễ.

Người giúp Giang Nguyệt chỉnh sửa lại đầu tóc là Lý Bảo Âm, sau khi rửa tay, nàng ngồi quỳ phía sau Giang Nguyệt, giúp nàng búi tóc, thực ra tóc của Giang Nguyệt đã được chải gọn gàng, Lý Bảo Âm chỉ tượng trưng giúp nàng búi tóc lên mà thôi.

Người làm lễ chính là phu nhân họ Tiết, Nhiếp Chiếu cùng bà đi xuống bậc thềm đông để rửa tay, sau đó ngồi xuống, khi Giang Nguyệt quỳ về phía đông, phu nhân họ Tiết mới đứng dậy, thực hiện lễ đội mũ đầu tiên cho nàng.

Giọng bà dịu dàng trầm ấm, hòa cùng nhạc lễ cổ xưa, từ tốn ngâm lời chúc: “Lệnh nguyệt cát nhật, thủy gia nguyên phục. Khí nhĩ ấu chí, thuận nhĩ thành đức. Thọ khảo duy kỳ, giới nhĩ cảnh phúc.*” Sau đó quỳ ngồi để chải tóc và đội mũ cho Giang Nguyệt.

(*) Ý nghĩa: Ngày lành tháng tốt, theo ý tổ tiên, vứt bỏ những ý nghĩ trẻ dại, giúp ngươi nên người. Trải qua lần sinh nhật này, ngươi sẽ gặp nhiều may mắn hạnh phúc.

Khi Lý Bảo Âm sửa lại mũ cho Giang Nguyệt, phu nhân họ Tiết ngồi xuống, Giang Nguyệt lại bái các vị khách một lần nữa, rồi đứng dậy trở về gian đông thay y phục.

Có lẽ do ánh nắng hôm nay quá gay gắt, dù đã dựng lều che, Nhiếp Chiếu vẫn cảm thấy ánh sáng thật chói mắt, rọi lên người Giang Nguyệt, nàng đứng đó, duyên dáng và cao quý, thần sắc trang nghiêm và bình thản, nhất thời khiến người ta như lạc vào cõi mộng, không phân biệt được hôm nay là ngày nào. Cô bé dơ dáy chỉ cao đến thắt lưng hắn dường như hòa làm một với Giang Nguyệt hiện tại, nhảy nhót trước mắt hắn, níu lấy vạt áo hắn, lắp bắp nói: “Xin ngài, hãy giữ ta lại.”

Không có lúc nào khiến hắn cảm nhận rõ rệt hơn sự vô tình và bao dung của dòng chảy thời gian như lúc này, nó đủ để làm khô cạn một dòng suối vui tươi, mài nhẵn một viên đá góc cạnh, chôn vùi một lão nhân vào lòng đất, cũng đủ để một đứa trẻ yếu đuối trưởng thành.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Khi đó, Giang Nguyệt trông thật đáng thương như một con mèo, con ch.ó bị bỏ rơi, ai cũng có thể đá một cái, khắp người đều đầy vết thương do sự ác ý của thế tục gây ra, sống sót đã là khó khăn, ai có thể ngờ nàng lại có thể mạnh mẽ trưởng thành như ngày hôm nay.

Trong khoảng thời gian Giang Nguyệt vào gian đông thay y phục, Đệ Ngũ Phù Dẫn khẽ chạm vào Nhiếp Chiếu, đưa cho hắn một chiếc khăn tay, giọng điệu ôn hòa: “Không ngờ ngươi lại dễ xúc động hơn ta tưởng.”

Hắn đang chế giễu Nhiếp Chiếu mềm lòng, mắt dễ đỏ, Nhiếp Chiếu liếc hắn một cái, thấy mắt hắn cũng rưng rưng màu hồng phấn, đón lấy khăn: “Ngươi thì trong dự đoán của ta,” ngừng lại một chút, Nhiếp Chiếu chân thành xin lỗi, “xin lỗi, không nên nói vậy trước mặt cha mẹ ngươi, thứ lỗi.”

Đệ Ngũ Phù Dẫn không để ý tới hắn nữa, chỉ khi trước mặt bài vị cha mẹ, Nhiếp Chiếu mới đối với hắn lễ độ như thế, khách sáo không ai bằng, nhưng hắn cũng không thể suốt ngày ôm bài vị cha mẹ mà nói chuyện với hắn.

Giang Nguyệt đã thay y phục ra, bái cha mẹ ở bài vị, phu nhân họ Tiết thực hiện nghi thức thứ hai cho nàng, ngâm rằng: “Cát nguyệt lệnh thần, nãi thân nhĩ phục. Cảnh nhĩ uy nghi, thục thận nhĩ đức. Mi thọ vạn niên, vĩnh thụ hồ phúc*.”

(*) Ý nghĩa: Thời khắc tốt đẹp, tặng thêm nón mũ. Hành vi cử chỉ phải đoan chính. Đức hạnh thiện lương cẩn trọng. Trường thọ vạn năm. Vĩnh viễn nhận được hồng phúc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »