Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9851 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 200
công chúa quảng bình

❊ ❊ ❊

Giang Nguyệt đặt trán lên lưng Nhiếp Chiếu, bước từng bước theo hắn, lảo đảo nói: "Thật khó khăn."

"Cái gì khó khăn?" Hắn hỏi.

Giang Nguyệt trả lời: "Muốn giải quyết mọi chuyện một cách nhẹ nhàng thật quá khó."

Nhiếp Chiếu gật đầu: "Bây giờ, dù chúng ta có chọn được một người đáng tin cậy và tập hợp toàn bộ sức mạnh của Phủ Tây và Thương Nam để ủng hộ, thì không cần nói chúng ta chưa đủ sức mạnh, chiến loạn cũng sẽ không ngừng lại. Triều đình như một vũng nước đục, không thể cắt đứt sự ảnh hưởng của các gia tộc và quan lại quyền quý. Các thế lực cát cứ bên ngoài miệng thì nói đánh kẻ ác, nhưng thực ra họ muốn tự mình làm vua, chiến tranh vẫn sẽ tiếp tục."

Giang Nguyệt gật đầu, trán nhẹ nhàng cọ vào vải áo của hắn: "Hơn nữa, bây giờ cũng không có ai đáng tin cậy cả."

Nhiếp Chiếu cuối cùng xoay người lại, nắm lấy tay nàng. Giang Nguyệt liền thuận thế dựa vào cánh tay hắn, mềm nhũn như không có xương: "Mệt quá, cho ta tựa một lát."

Hắn nói: "Không phải không có, là có."

Giang Nguyệt: "?"

"Ai cơ?"

"Là nàng."

Giang Nguyệt vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, lông tơ dựng đứng cả lên, chuyện này quả thực đáng sợ đến mức không dám tưởng tượng.

Nhiếp Chiếu hôn lên trán nàng, an ủi sự hoảng sợ của nàng, cười nói: "Nàng chỉ cần cải trang thành một cậu bé mười ba, mười bốn tuổi, chưa rõ là nam hay nữ, là đứa con còn sót lại của Định An Vương. Dù sao khuôn mặt này của nàng vừa nhìn đã thấy có liên hệ với tiên đế, không lo người ta không tin. Hoàng đế đang nóng lòng tìm một Thái tử để ổn định lòng dân, chắc chắn sẽ lập nàng làm Thái tử. Nhưng kể từ khi nàng bước chân vào kinh đô, mọi ánh mắt và sự tấn công từ triều đình, hậu cung lẫn các địa phương đều sẽ đổ dồn về nàng. Triều đình và hậu cung muốn thao túng nàng, các thế lực bên ngoài thì muốn nàng chết. Dù có ta và ca ca của nàng hết lòng ủng hộ, nhưng chỉ sợ chưa đầy nửa tháng, nàng sẽ bước vào đó bằng chân, nhưng rời khỏi đó bằng cách nằm ngang."

Giang Nguyệt càng nghe càng thấy sợ, nuốt một ngụm nước bọt: "Các chàng sẽ không tàn nhẫn đến mức ném ta vào nơi đó, đúng không?"

"Chúng ta đâu có ngốc." Nhiếp Chiếu nói một cách tự đắc, hắn tất nhiên không ngốc đến mức đẩy nàng vào chỗ nguy hiểm như thế, kế hoạch này có quá nhiều lỗ hổng, Giang Nguyệt chắc chắn sẽ bị b.ắ.n thành cái rổ.

Nàng lại tựa trán lên cánh tay Nhiếp Chiếu, một lúc sau mới nói: "Tam ca, ta đói rồi."

Hắn đã sớm đề phòng việc Giang Nguyệt sẽ nói ra câu này, nhắm mắt lại với vẻ đau đớn: "Nhịn một chút được không?" Giờ này mà còn phải nấu ăn, đợi ăn xong tiêu hóa rồi đi ngủ thì không biết đã đến giờ nào.

"Nhưng ta còn đang lớn, ta đói, đói lắm..." Giọng của Giang Nguyệt nhẹ nhàng, như muốn quẩn quanh bên tai hắn, cứ như chỉ cần hắn từ chối, hắn sẽ trở thành kẻ tội đồ khiến một cô nương đang tuổi lớn phải c.h.ế.t đói.

"Ngủ muộn thì không ảnh hưởng đến việc lớn à?" Nhiếp Chiếu lẩm bẩm một câu với vẻ bất mãn, rồi đành đi về phía bếp.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Họ vốn dĩ ngủ rất sớm, nên không có thói quen ăn khuya, vì vậy trong bếp nhỏ trong sân chỉ thường xuyên có sẵn nước nóng, hoặc là nấu chút chè ngọt. Dạo gần đây trời lạnh dần, Giang Nguyệt thường xuyên phải chạy đôn chạy đáo bên ngoài, tiêu hao quá nhiều sức lực, nên đến tối lại đói bụng.

Ban đêm nấu ăn dĩ nhiên phải đơn giản nhất có thể, Nhiếp Chiếu làm một tô canh trứng với tôm khô và nướng cho nàng vài chiếc bánh hành. Bánh vàng rực, điểm thêm hành lá, mỗi chiếc to bằng cái đĩa, trong không khí se lạnh bốc lên từng đợt khói trắng, tỏa ra mùi thơm của lúa mì và hành lá được chiên trong mỡ. Khi bánh lật trong chảo đen bóng, lớp vỏ ngoài vì quá giòn mà phát ra tiếng răng rắc nhẹ nhàng, dùng đũa cắt một miếng thì phát ra tiếng xèo xèo, có thể tưởng tượng được hương vị tuyệt vời khi cắn vào, giòn tan bên ngoài, mềm mịn bên trong.

Giang Nguyệt lúc này trong đầu chỉ nghĩ đến bánh, nàng ngồi xổm bên bếp lửa, vừa chăm chú nhìn bánh trong chảo vừa tiện tay bỏ thêm củi vào bếp, Nhiếp Chiếu vội vàng ngăn nàng lại: "Bớt củi lại, bớt củi lại, lửa to quá bánh sẽ cháy."

Nhiếp Chiếu vô cùng hài lòng với tay nghề nấu ăn của mình tối nay, đây là lần đầu tiên hắn nướng được bánh ngon như thế này. Hắn sợ bánh nguội, nên cứ nướng xong cái nào lại đưa ngay cho Giang Nguyệt cái đó. Giang Nguyệt thổi thổi bánh vừa nướng, bánh vừa ra khỏi chảo còn nóng hổi, dầu bóng lấp lánh kêu tí tách hai tiếng, mùi thơm lan tỏa đầy hấp dẫn, lúc này chiếc bánh còn vàng hơn cả vàng.

Nàng nuốt nước bọt, xé một miếng nhỏ, trước tiên đưa cho Nhiếp Chiếu: "Đầu bếp ăn trước."

Nhiếp Chiếu còn chưa kịp khen nàng ngoan ngoãn, nàng đã ăn hết nửa cái bánh và một bát canh.

Hắn vội vàng lại nướng thêm bánh cho nàng, nhưng rõ ràng là hắn nướng bánh không kịp với tốc độ ăn của Giang Nguyệt. Chẳng bao lâu sau, nàng đã bưng bát canh nhìn hắn với vẻ mong chờ, khiến Nhiếp Chiếu đổ mồ hôi giữa trời thu.

Hắn hừ một tiếng, đúng là oan gia, khắp thiên hạ này chỉ có nàng mới sai khiến được hắn như thế này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »