Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 116
sợ nàng hối hận

❊ ❊ ❊

Giang Nguyệt cũng không biết phải làm sao, nhìn bốn người họ, rồi lại nhìn Nhiếp Chiếu.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Nàng chắc chắn sẽ không giữ lại bọn họ, nhưng bốn người họ muốn sống muốn chết, thực sự đuổi đi mà có chuyện gì xảy ra thì nàng cũng không thể nói lại với ca ca. Nhiếp Chiếu bây giờ ký ức vẫn chưa trở lại hoàn toàn, là lúc dễ nổi giận nhất, bây giờ đầu nàng rối bời, đè cái này thì cái khác nổi lên, đây đâu phải là quà, quả thực là bùa đòi mạng, lại còn bốn lá.

“Thế này vậy, phủ đệ rộng lớn như vậy, trước hết tìm một viện để sắp xếp cho bọn họ ở tạm, phải chọn nơi xa một chút, sau đó chúng ta sẽ từ từ xử lý.” Giang Nguyệt ngăn Nhiếp Chiếu đang giận dỗi, dặn dò quản gia.

Đến nước này, chỉ có thể làm như vậy, quản gia nghe lệnh, dẫn bốn người như chuỗi kẹo hồ lô rời đi, thuận tiện mang đi đối bài.

Họ vừa đi xa, Nhiếp Chiếu liền học theo giọng điệu của bốn người, giọng chua chát: “Thê chủ~ hừ.”

Giang Nguyệt cảm thấy đầu mình lại to thêm một chút, Tiểu Nhiếp Chiếu cởi mở là thực sự cởi mở, nhiệt tình cũng là thực sự nhiệt tình, hoạt bát là thực sự hoạt bát, nhưng khó chiều cũng là thực sự khó chiều, tính tình nóng nảy, lại rất kiêu kỳ, tuy nhiên sợ làm nàng giận, nên cố ý kiềm chế.

Nàng quan sát Nhiếp Chiếu không giống trước, cảm thấy mới lạ, cũng biết rằng thời gian để hắn có thể kiêu kỳ như vậy không còn nhiều, vì vậy cố ý dung túng, bây giờ thì đau đầu rồi.

“Ngài giận rồi sao?” Giang Nguyệt hỏi.

Nhiếp Chiếu không đáp, lại nói: “Không giận, thê chủ~”

Nàng vội vàng tiến lên kiễng chân ôm lấy hắn dỗ dành: “Được rồi, được rồi.”

Con người là càng dỗ càng kiêu kỳ, khi biết được đối phương dung túng mình, Nhiếp Chiếu liền ầm ầm lên: “Nàng đã nhìn bọn họ rồi! Đừng tưởng rằng ta không thấy! Mắt nàng nhìn chăm chăm, nếu nàng muốn bọn họ thì cứ việc đòi đi, nàng không cần quan tâm ta, dù sao ta cũng không có danh phận gì, không quản được nàng.”

Hắn nói lớn tiếng, nhưng vòng tay Giang Nguyệt không buông lỏng, nàng biết hắn chỉ nói vậy thôi, liền nhanh chóng nói: “Ta chỉ là ngẩn ra một lúc thôi, không có ý định muốn bọn họ, ta chỉ cần mình ngài thôi.

Bọn họ chỉ tạm ở đây, chờ tìm được cái cớ, ta lập tức viết thư cho ca ca, đuổi họ trở về Thương Nam. Không phải không có danh phận, chờ ngài nhớ lại, chúng ta sẽ thành thân, ta đảm bảo mắt chỉ có mình ngài được không? Đừng giận nữa, đừng giận nữa.”

Nàng từng lời từng lời cam kết, Nhiếp Chiếu không còn gì để nói, khí thế yếu đi, nhẹ nhàng đặt cằm lên vai nàng: “Nàng nói đó nhé, mắt chỉ có mình ta thôi, cho dù họ có đứng trước mặt nàng, nàng cũng không được nhìn.”

Những người này đều là do Công tử Dẫn đào tạo ra, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để quyến rũ nàng, hắn phải nghĩ cách, sớm đuổi họ đi.

Nhiếp Chiếu phòng thủ chặt chẽ, Giang Nguyệt không ngờ rằng buổi tối ngủ, hắn cũng ôm chăn đứng trước giường nàng, tóc xõa ra, biểu cảm uất ức: “Nhỡ đâu bọn họ thừa cơ đêm khuya đến thì sao?”

Giang Nguyệt:...

“Để ta ngủ dưới đất đi.”

“Dưới đất lạnh.”

“Ta đảm bảo không ai phát hiện, ta lén lút đến.”

Hai người tranh cãi không ngừng, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, một bóng người cao ráo đứng ngoài, dưới ánh nến hắt ra bóng dáng, người đến từ tốn nói: “Thê chủ, đã ngủ chưa?”

Nhiếp Chiếu giận dữ nhìn nàng một cái, biểu cảm như thể nàng thấy đó, ta đã nói sẽ như thế mà.

“Có chuyện gì vậy? Không có chuyện thì quay về nghỉ ngơi đi, trời cũng không còn sớm, có chuyện gì mai hẵng nói, cũng đừng gọi ta là thê chủ.” Giang Nguyệt giữ chặt Nhiếp Chiếu trên giường, để ngăn hắn không nói gì mà đánh người.

“Không sao, A Lan không lạnh đâu, A Lan đứng đây nói cũng được, hôm nay quản gia mua sắm y phục mùa xuân, ta thấy là thành phẩm của Xuân Phát Hòa, nhà ấy tuy đẹp rẻ, nhưng mua nhiều không bằng mua vải từ Thương Thương gửi đến phòng thêu cắt may, mỗi bộ có thể tiết kiệm hai mươi văn, làm năm mươi bộ, là một nghìn văn, càng nhiều càng tiết kiệm, quản gia cần tính toán từ những chi tiết nhỏ nhặt.

Tuy nhiên đây cũng là ý kiến cá nhân của A Lan, mong thê chủ quyết định.” Nghe giọng nói êm dịu, chắc chắn là người dịu dàng nhất ban ngày, rất dễ nhận ra.

Nói xong, Giang Nguyệt và Nhiếp Chiếu nhìn nhau, đếm ngón tay tính toán, trước đây người trong phủ đã cho ra ngoài chín phần, chỉ còn lại ba mươi người lo việc cắt tỉa cây cỏ, gác cổng, bếp núc, và quét dọn, nếu theo cách hắn nói, một mùa có thể tiết kiệm sáu trăm văn, bốn mùa là hai nghìn bốn trăm văn.

Giang Nguyệt trước đây muốn dành tiền mua y phục cho Nhiếp Chiếu, phải viết thư từng văn từng văn tích góp, cuối cùng số tiền đó đều dùng để cứu tế nạn dân, giờ đây một mùa y phục có thể tiết kiệm như vậy, tất nhiên tiết kiệm thì tiết kiệm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »