Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9838 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 152
ngày cuối năm

❊ ❊ ❊

Có lẽ sau khi thử hai ba lần, cuối cùng hai người đều đi đến kết luận rằng chuyện này giống như việc nửa đêm xách cuốc đi đào trộm hai mẫu đậu phộng nhà hàng xóm, vừa mệt vừa kích thích, dường như cũng không có gì thú vị lắm.

Nhiếp Chiếu rất hiểu cách khiến người khác phải chờ mong, hắn mặc bộ quần áo đó chỉ vừa đủ để khiến nàng nôn nao, nhưng chưa để nàng thưởng thức một cách trọn vẹn, rồi đứng dậy thay lại bộ y phục trắng thường ngày.

Bất ngờ được thưởng thức sơn hào hải vị, khi nhìn hắn thay lại bộ đồ cũ, Giang Nguyệt chợt cảm thấy có chút nhạt nhẽo, thật đáng tiếc: "Tam ca, mắt thẩm mỹ của chàng quả thực thay đổi một cách cực đoan."

Nhiếp Chiếu lặng lẽ thắt dây áo, nói: "Khi còn trẻ thì khí thế hừng hực, tự nhiên thích xa hoa lộng lẫy. Bây giờ lớn tuổi rồi, mới biết được sự giản dị."

"Ô hô ô hô," Giang Nguyệt chế giễu, "Mới hơn hai mươi đã gọi là già rồi, nếu để A Tứ nghe thấy chắc hắn bây giờ sẽ nhảy sông mất? Khi ta mới gặp chàng, thấy chàngi đâm kiếm vào tay người khác, đâu có thấy chàng khiêm tốn chút nào đâu."

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

"Giang Nguyệt, nàng nói ít một câu thì c.h.ế.t à?" Không khí ưu tư của Nhiếp Chiếu bị Giang Nguyệt lật tẩy, hắn tức giận bước tới bóp má nàng, bóp một lúc rồi tự nhiên cúi đầu, cắn một cái vào môi nàng.

Giang Nguyệt ôm miệng, ánh mắt đầy trách móc. Tối nay môi nàng bị gặm đến nóng rực, như vừa ăn ớt vậy, thật không hiểu miệng này có gì mà thích cắn, lần sau nàng cũng thử cắn môi Nhiếp Chiếu xem sao.

Họ trò chuyện một lúc rồi tách ra trở về phòng nghỉ ngơi.

Hoắc Đình Vân thích sự xa hoa, nên phần lớn các căn phòng đều có sưởi dưới sàn, vào mùa đông lạnh chỉ cần chịu chi than củi là có thể giữ ấm mọi lúc.

Nhiếp Chiếu đóng cửa, khóa cửa sổ, đi vào phòng ngủ. Xung quanh trở nên yên tĩnh, không còn tiếng nói cười ồn ào, một cơn lạnh thấu xương len lỏi vào từ tủy xương, vượt qua được sự ấm áp trong phòng, khiến trái tim đang nhảy lên của hắn bình tĩnh lại.

Sự im lặng và cô đơn không khiến người ta cảm thấy cô độc, nhưng khi đã cười đùa thân mật với người mình yêu rồi quay trở về sự tĩnh lặng thì mới thấy cô đơn, nhưng may mắn thay, Giang Nguyệt vẫn luôn sống gần hắn, nên hắn mong đợi ngày mai mặt trời sẽ lại mọc lên, cũng mong đợi sau khi kết hôn họ có thể ngày ngày bên nhau.

Hắn bước đến bàn làm việc, mở ngăn kéo, bên trong nằm một xấp thư đã viết sẵn.

Mở ra bức thư đầu tiên—

“Huynh trưởng! Huynh trưởng, việc khẩn cấp mười vạn! A Chiếu kính bẩm.

A Chiếu ở Phủ Tây đã gặp chuyện vô cùng kỳ lạ, một giấc tỉnh dậy bỗng nhiên mất hết trí nhớ, chỉ dừng lại ở mười hai tuổi, hiện tại không biết phải làm sao, mong huynh trưởng nhận được thư này nhất định hãy kể rõ từng sự kiện lớn trong những năm qua cho ta biết! Nếu có thể, xin huynh giúp A Chiếu tìm thuốc giải, gấp gấp gấp!”

Lá thư thứ hai

“Gửi nhị ca, nhị tẩu an. A Chiếu ở Phủ Tây đã tìm được nhiều món điểm tâm mới lạ, nghĩ chắc nhị ca và nhị tẩu sẽ thích, ngày trở về kinh thành nhất định sẽ mang cho hai người nếm thử, chỉ là không biết ở nhà ngoài đệ ra, liệu có thể thêm đôi đũa, bát chén nào không, gần Tết đệ có lẽ sẽ mang một cô nương về...

Đừng mắng đệ, đừng mắng đệ, đệ biết trước đây nhặt mèo chó về hai người đều không cho phép, nhặt người thì lại càng khó chấp nhận, nhưng A Chiếu cũng chỉ là hỏi cho có lệ thôi, người này đệ nhất định, chắc chắn, nhất quyết là phải mang về! Chúc nhị ca, nhị tẩu bình an, vui vẻ và mạnh khỏe!!!”

Còn lại bức thư thứ ba, bức thư thứ tư, cho đến bức thư thứ hai mươi.

Nhiếp Chiếu dùng đầu ngón tay vuốt ve những dòng chữ trên đó, nét chữ sắc sảo, từng nét bút như muốn xé toạc trang giấy, ngang dọc cũng muốn nổi bật lên, so với hiện tại thì không biết kiềm chế nhiều hơn, khóe miệng hắn không khỏi nở một nụ cười cay đắng, tên nhóc này đúng là lắm lời, một ngày có thể viết hai ba bức thư, nhưng chưa gửi đi một bức nào.

Hắn châm lửa, dưới ánh lửa, từng bức thư được đọc qua rồi từng bức từng bức bị thiêu đốt, cũng coi như đã gửi đến tay người lẽ ra phải nhận được.

Khi tất cả các bức thư bị lửa l.i.ế.m sạch, căn phòng tràn ngập mùi giấy cháy, Nhiếp Chiếu mở cửa sổ cho thông gió, khi làn hơi lạnh ùa vào, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, lấy kim chỉ ra, ngồi bên cửa sổ, dưới ánh lửa khâu lại chiếc áo choàng của Giang Nguyệt.

Hôm nay, khi nhìn thấy con thỏ, hắn mới cảm thấy rằng chiếc áo choàng của Giang Nguyệt đáng lẽ nên có thêm hai quả cầu lông trắng muốt để trang trí trên dây buộc, như vậy mới dễ thương.

Nhiếp Chiếu đã khâu quần áo cho Giang Nguyệt suốt bốn năm nay, việc nhỏ này tất nhiên không làm khó được hắn, chỉ trong chốc lát hắn đã cắn đứt sợi chỉ trong tay, nhéo nhéo hai quả cầu lông đã khâu xong, thấy chúng cũng khá chắc chắn.

Nhưng vẫn còn thừa nhiều da thỏ, hắn xoa xoa chiếc áo choàng, đột nhiên cảm thấy phần mũ cũng có thể làm thêm chút gì đó.

Sáng sớm hôm sau, Giang Nguyệt thức dậy, nhận được chiếc áo choàng mới được làm lại, hai quả cầu lông trên dây buộc rất dễ thương; "Nhưng mà đôi tai thỏ trên mũ là sao đây? Còn cái đuôi thỏ phía sau nữa, tam ca, ta không còn nhỏ nữa, tháng sáu này ta sẽ mười sáu tuổi, sao ta có thể mặc thứ này ra ngoài? Trông như một đứa trẻ vậy?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »