Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9904 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 119

❊ ❊ ❊

Nhiếp Chiêu không đáp, thực sự không chịu nổi sự truy hỏi của nàng, qua một lúc lâu, mới nói: “Nàng đừng để ý đến ta, để ta tự nằm một lúc.”

Nhìn thấy A Tùng, hắn liền nhớ tới mấy ngày nay mình đã ngu ngốc thế nào khi đi theo sau Giang Nguyệt, nếu là người không quan trọng thì cũng thôi đi, quan trọng là trước mặt Giang Nguyệt, dù da mặt hắn có dày đến đâu cũng không thể coi như không có gì.

Thật là một ký ức mâu thuẫn.

Giang Nguyệt nhận ra điều gì đó, thừa lúc hắn không chú ý, lập tức lật chăn của hắn lên chui vào, hai người nằm trong chăn, mặt đối mặt, nàng chớp chớp đôi mắt sáng ngời hỏi: “Tam ca, chàng đang xấu hổ sao?”

Nhiếp Chiêu hít thở một cách khó khăn, lập tức lật người quay đi: “Để ta yên tĩnh.”

Quả nhiên là đang xấu hổ, Giang Nguyệt chui ra, lại kéo chăn đắp cho hắn, sau đó vỗ vai hắn: “Được rồi tam ca, ta sẽ không chê cười chàng đâu. Chàng nhớ ra ngoài sớm nhé, dạo này có rất nhiều việc đấy.”

“Biết rồi.” Nhiếp Chiêu đáp trong chăn.

Nói đến việc lớn thì cũng không có gì, tên cẩu hoàng đế mê tu đạo, tin tưởng thuật sĩ, một lòng mong muốn đắc đạo thành tiên, nhưng triều đình lại khuyên hắn sớm đông tây nam bắc phạt.

Dù sao nơi nơi đều là phản loạn, có thể thu hồi chỗ nào thì thu hồi chỗ đó.

Hoàng đế bèn mời quốc sư gieo quẻ, quốc sư nói quẻ tượng không tốt, “Long chiến vu dã, kỳ huyết huyền hoàng”, cửu ngũ chí tôn có điềm báo nguy cơ, sao Bắc Đẩu sáng rực, nên trước tiên xuất binh phạt bắc, vì vậy triều đình điều đại quân về phía Kinh Bắc.

Cũng dự liệu là như vậy, triều đình không phạt bắc cũng phải chinh tây.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Thái tử Đệ Ngũ Phù Xương mang theo thái hậu ấn tín đến đầu quân cho nhà họ Tiết ở Kinh Bắc, đây là chuyện mọi người đều ngầm hiểu, có điều tại sao hắn đến giờ vẫn che giấu thân phận thì mọi người không ai biết; ở Thương Nam còn có Đệ Ngũ Phù Dẫn. Hai người bọn họ đều là con cháu hoàng thất chính thống, sư xuất hữu danh, nếu mượn đông phong tất sẽ thừa gió mà lên, tiêu diệt bọn họ mới là chuyện triều đình nên lo trước hết.

Về phần Nhiếp Chiêu, Tây Bắc vốn không phải nơi phì nhiêu, hắn cứ chiếm thì cứ chiếm đi, nói chung là tạm thời không rảnh bận tâm đến hắn, bởi vậy Phủ Tây sau khi vừa mới chinh thảo, có được khoảng thời gian dài để thở.

Trừ phi Đệ Ngũ Phù Dẫn và Đệ Ngũ Phù Xương chết, bằng không triều đình không nhìn đến hắn.

Hiện tại việc duy nhất phải làm là phát triển Phủ Tây, chỉ có binh cường mã tráng mới có thể đứng vững chỗ bất bại.

Thực ra bây giờ, cuộc sống đã đạt được điều Nhiếp Chiêu muốn, hắn chỉ cần yên ổn không sinh sự, là đủ để cùng Giang Nguyệt sống một cuộc đời sung túc.

Hắn vào Phủ Tây, theo lý quan viên lục thành đều nên đến bái kiến, nhưng hắn và Giang Nguyệt thế này, chỉ có thể tạm từ chối bọn họ, nhưng giờ xem ra cũng không cần vội, có người tự biết mình làm gì, phải sốt ruột là bọn họ chứ không phải Nhiếp Chiêu.

Nhiếp Chiêu nằm trên giường, lần lượt suy nghĩ mọi chuyện, cho đến tận giữa trưa mới dậy, xui xẻo thay, bốn người kia lại đứng trong phòng ăn như một chuỗi kẹo hồ lô, cúi đầu gật đầu, trông rất ngoan ngoãn, nhìn thấy hắn liền ngoan ngoãn gọi “Ca ca”, một lòng muốn chọc tức hắn.

Chỉ cần thật sự tôn kính, thì sẽ không có một người gõ cửa nửa đêm, một người sáng sớm múa kiếm.

“Ca ca, ta đặc biệt làm bánh hoa mai cho thê chủ, ca ca có muốn nếm thử không?” Người năng động, tươi sáng nhất tên A Quỳ, cười lộ ra hai cái răng khểnh, cầm điểm tâm bước đến.

Không có cảnh tức giận và nổi điên như bọn họ dự đoán, Nhiếp Chiêu thậm chí còn nhón lấy một miếng, ngồi xuống nhàn nhã, nếm thử, đánh giá: “Không tồi, còn biết làm gì khác?”

Bọn họ cảm thấy hắn vẫn là người ấy, nhưng có chỗ nào đó không giống nữa.

A Quỳ vẫn mỉm cười: “Bất kể thê chủ muốn ăn gì, không có gì là ta không làm được.”

Nhiếp Chiêu đã ăn xong miếng bánh trong tay, thấy Giang Nguyệt đi tới liền nhặt một miếng từ đĩa đưa tới miệng nàng, hỏi: "Thế nào?"

Giang Nguyệt gật đầu: "Ngon lắm ngon lắm!"

Nàng ăn gì cũng thấy ngon, Nhiếp Chiêu nghĩ vậy, trong lòng có chút ghen tị, về sau có A Quỳ, e rằng nàng sẽ không ăn thức ăn do mình làm nữa, tuy vậy xét về tài nghệ nấu nướng của hai người bọn họ, sự có mặt của A Quỳ là rất cần thiết.

Hắn nắm tay Giang Nguyệt ngồi xuống, chống cằm, ngắm nhìn bọn họ: “Đều không tệ, có nhan sắc, có tài nghệ…”

Bốn vị công tử tưởng rằng hắn đã suy nghĩ thông suốt, vừa định khách sáo vài câu, không ngờ hắn lại nói tiếp: “A Lan, ta thấy ngươi quản gia rất giỏi, nửa đêm nửa hôm còn nghiên cứu cách tiết kiệm tiền cho phủ, thế này đi, hãy đến tìm quản sự báo cáo, phụ trách sổ sách xuất nhập trong phủ;

A Tùng rất thích luyện võ đúng không, sáng sớm đã không ngủ được mà ra đây múa kiếm rồi, ta thấy thân hình ngươi cũng khá chắc chắn, đi tìm Tiểu Oa nhận bộ y phục, nếu đã khỏe mạnh như vậy, thì dẫn người đi tuần tra canh gác phủ nhé;

Còn A Quỳ, tài nấu nướng tốt như vậy mà để không thì thật lãng phí, ngươi không phải thích nấu ăn, cái gì cũng biết làm sao? Hãy đến phòng bếp, từ hôm nay ngươi chính là bếp trưởng mới...”

Ngón tay Nhiếp Chiêu chỉ đến cuối cùng, rơi vào người quyến rũ nhất là A Mai: “Sao? Ai cũng có sở trường, chỉ có ngươi là không có? Hừ, phủ này không nuôi kẻ nhàn rỗi đâu, nếu không có việc gì thì đi quét dọn vậy?”

A Mai cười gượng gạo: “Ta biết chút về may vá thêu thùa.”

Ngón tay Nhiếp Chiêu gõ nhẹ xuống mặt bàn: “Vừa hay, ngươi đến phòng thêu. Đừng nói ta không dung nạp người khác, đây đều là chỗ tốt phù hợp với các ngươi, hãy chăm chỉ mà phát huy hết tài năng.”

Cả ngày ganh đua tranh sủng chỉ là nhàn rỗi quá thôi, bận rộn là tốt rồi, đến lúc đó sẽ không còn thời gian mà lởn vởn trước mặt Giang Nguyệt nữa.

A Lan và bọn họ đưa ánh mắt cầu cứu về phía Giang Nguyệt, nhưng Giang Nguyệt làm như không thấy, lặng lẽ quay mặt đi. So với việc thu nhận bọn họ làm nam sủng và giao cho bọn họ một công việc để làm, nàng đương nhiên sẽ chọn phương án sau.

Tác giả có lời muốn nói:

Bước tiếp theo, xây dựng Phủ Tây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »