Sau khi Jimmy tỉnh lại, cảm giác đầu tiên là đau đầu như búa bổ. Cậu thử cử động một chút, lập tức phát hiện trên người đầy rẫy vết thương, toàn thân đau nhức, nhưng dường như chưa tổn thương đến gân cốt. Ngay lúc đó, từ bên cạnh truyền đến một tiếng "cạch" bất ngờ. Cậu chậm rãi quay đầu về phía hướng phát ra âm thanh -- suýt chút nữa lại ngất đi.
Cách đó chưa đầy năm mét, một sinh vật giống cua rất lớn đang nhai ngấu nghiến đống xác "Dragonfly" đáng thương của cậu. Jimmy lặng lẽ xoay người, khiến mình rời xa con quái vật kia hơn một chút. Thế nhưng, kẻ kia lại chẳng hề để ý đến cậu. Khi Jimmy nới rộng khoảng cách giữa họ lên mười mét, cậu rất cẩn thận chống người ngồi dậy.
Kẻ kia không đáng sợ lắm. Nó không cao, thân hình dẹt, dài khoảng hai mét, rộng một mét, dưới thân có sáu cái chân, mỗi cái chân có ba khớp. Trước đó cậu cứ ngỡ sinh vật kia đang ăn "Dragonfly", thực ra không phải. Nó đang thoăn thoắt dùng cặp càng như kéo của mình tiến hành công việc tháo dỡ, cắt thiết bị bay thành những mảnh nhỏ.
Sau đó, nó chuyển những mảnh vụn lên lưng mình, đống nhỏ trên lưng nó ngày càng cao.
Jimmy vừa chăm chú quan sát con cua kia, vừa chật vật đứng dậy. Cậu mở bộ đàm vô tuyến ra.
"Trung tâm điều khiển," cậu thì thầm: "Có nghe thấy giọng tôi không?"
"Tạ ơn trời đất! Cậu không sao chứ?"
Jimmy xoay camera về phía con cua lớn, tình cờ ghi lại cảnh nó vừa tháo xong phần cánh cuối cùng của "Dragonfly".
"Rốt cuộc đó là thứ quái quỷ gì? Tại sao nó lại ăn phi thuyền của cậu?"
"Ước gì tôi có thể nói cho anh biết tại sao 'Dragonfly' lại xong đời rồi. Tôi phải lùi lại thôi, tôi phải đề phòng con cua lớn ra tay với tôi."
Jimmy chậm rãi lùi lại, mắt không rời khỏi con cua lớn. Kẻ kia hiện đang xoay vòng, vòng xoáy càng lúc càng rộng. Xem ra nó đang tìm kiếm những mảnh vụn có thể bị bỏ sót.
Kẻ kia hóa ra còn khá đẹp đẽ đấy! Cái tên "cua" này thật ra rất dễ khiến người ta hiểu lầm. Nó hoàn toàn có thể được gọi là bọ cánh cứng, bộ giáp là một lớp kim loại tuyệt đẹp.
Đôi mắt của nó trũng sâu trong lớp kính bảo vệ, hai con mắt vô cảm, có màu xanh lam bảo thạch, mặc dù hai con mắt ấy đã vài lần quay về phía Jimmy, nhưng chưa bao giờ biểu lộ bất kỳ sự quan tâm nào với cậu. Nó dường như đang lắng nghe mệnh lệnh vô thanh nào đó, sau đó, tiến về phía hướng biển, với dáng đi rất kỳ lạ, lắc lư đi tới. Tốc độ đồng đều, bốn đến năm km một giờ. Jimmy chợt nhớ ra, chút hài cốt đáng thương còn sót lại của "Dragonfly" yêu quý của mình sắp không cánh mà bay. Cậu tức giận hằm hằm vội vã đuổi theo con cua lớn.
Jimmy hết sức cẩn thận từ phía sau bên phải vòng lại gần con cua lớn. Sau khi ngang hàng với con cua lớn, cậu lẩm bẩm nhanh một câu "Xin lỗi", sau đó dùng động tác nhanh như chớp vươn tay chộp lấy túi thực phẩm quý giá của mình.
Mà bước chân không thay đổi của con cua lớn lại chẳng hề vì thế mà chậm lại chút nào.
Jimmy đã sớm biết mục đích của con cua lớn là gì: Ở phía bên kia, nơi cao lên phía trước cậu có một cái hố rộng 500 mét. Cái hố này chẳng qua chỉ là một cái giếng sâu, bốn vách đều thẳng đứng.
Vách trong của giếng có một đường trượt dốc hình xoắn ốc từ trên xuống dưới, đường trượt này hoàn toàn mở trên vách thẳng của giếng. Nó cho người ta ấn tượng giống như khương tuyến bên trong một khẩu súng cỡ lớn. Jimmy cho đến khi nhìn theo một đường cong trượt xuống dưới vài vòng mới nhận ra, ở đây không phải một mà là ba đường trượt, ba đường trượt này hợp với nhau thành góc 120 độ, tách biệt nhau và không chồng chéo. Ở bất kỳ nơi nào khác ngoài "Rama", toàn bộ thiết kế này chắc chắn sẽ trở thành một nơi kiến trúc khiến người ta lưu luyến không muốn rời.
Ba đường trượt này dẫn thẳng đến bể nước, biến mất dưới mặt nước đục ngầu. Ở nơi gần mặt nước, Jimmy nhìn thấy một số đường hầm hoặc hang động đen sì gì đó. Bề ngoài chúng u ám đáng sợ, cậu không biết trong hang có sinh vật nào cư trú không, biết đâu người Rama lại là sinh vật lưỡng cư đấy chứ!
Con cua lớn đi thẳng đến miệng giếng, không chút do dự, gần như treo lơ lửng một nửa thân mình lên miệng giếng, sau đó nó lắc lư cơ thể, tàn tích của "Dragonfly" liền ào ào rơi xuống độ sâu của giếng.
Sau khi xử lý xong đống phế thải đó, con cua lớn liền xoay thân mình, chậm rãi đi về phía Jimmy đang đứng cách đó mười mét. Jimmy nghĩ, liệu mình có gặp phải vận mệnh tương tự hay không?
"Đừng chạy trốn trước khi cậu có thể khẳng định đối phương có ý thù địch," Trung tâm điều khiển thì thầm trả lời cậu.
Con cua lớn không hề phản ứng, cũng không hề chậm lại bước chân. Nó đi qua bên cạnh Jimmy, hoàn toàn ngó lơ, cứ thế đi thẳng về phía trước. Là một đại diện của nhân loại, nhìn thấy đối phương trong lần gặp gỡ đầu tiên lại ngang nhiên đi lướt qua trên bình nguyên Rama như thể chẳng có ai, cậu cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Cậu quay trở lại miệng giếng, ngẩn người nhìn xuống mặt nước đục ngầu phía dưới. Lần đầu tiên cậu chú ý thấy bên dưới mặt nước có một số bóng hình mơ hồ (trong đó có vài cái bóng rất lớn), chúng đang chậm rãi di chuyển qua lại. Một lát sau, một cái bóng bơi về phía đường trượt xoắn ốc gần nhất. Cái bóng đó trông như một chiếc xe tăng nhiều chân, chậm rãi leo lên dọc theo đường trượt dài. Sau đó, Jimmy lại nhìn thấy, gần cửa hang tương tự như hang đá dưới mặt nước, có một cái bóng nhanh hơn vụt qua. Không biết thứ gì đó đang di chuyển với tốc độ cực nhanh. Ánh mắt cậu không theo kịp động tác của nó, cũng không nhìn rõ hình dạng cụ thể của nó. Cậu dường như nhìn thấy một luồng gió xoáy hoặc cơn bão cát nhỏ cỡ một người.
Jimmy chớp chớp mắt, lắc lắc đầu, lại nhắm mắt nghỉ ngơi một chút. Đến khi cậu mở mắt ra lần nữa, u linh đã biến mất.