Nhưng Tần Hoài có thể nhìn ra được Tang Lương thực sự rất khát khao muốn biết, Tang Lương chính là người khao khát tìm được cảm giác nhất trong số những tín đồ của trường phái cảm giác.
Đồng thời cũng là người có tiềm năng nhất.
Đàm Duy An tìm không ra, Trịnh Tư Nguyên thì chê chẳng thèm tìm. Chỉ có mỗi Tang Lương là thực sự một lòng một dạ muốn nối gót Tần Hoài, tìm tòi cho ra chân lý của cảm giác.
Tần Hoài không nỡ dội gáo nước lạnh vào một tín đồ trung thành đến nhường này.
Vì Tang Lương, Tần Hoài vắt kiệt chất xám, cố gắng sắp xếp lại từ ngữ rồi nói: "Thế này đi, tôi sẽ miêu tả lại cho cậu nghe cái cảm giác lúc tôi thái củ mài và xào củ mài rốt cuộc là như thế nào."
"Được được được." Tang Lương gật đầu lia lịa.
Tần Hoài bắt đầu trình bày cặn kẽ về hai loại cảm giác hoàn toàn trái ngược, nhưng lại mang đến hiệu quả siêu phàm thoát tục.
Không dối trá nửa lời, toàn bộ đều là lời ruột gan chân thật, để câu chữ của mình nghe bớt nghèo nàn, hắn thậm chí còn lôi cả thành ngữ ra xài.
Cực kỳ chi tiết, ngay cả những diễn biến nội tâm, lúc luyện tập nhớ lại chuyện hồi nhỏ học viết thư pháp bút cứng, Tần Hoài cũng lôi ra khai sạch sành sanh.
Tang Lương vểnh tai lên nghe chăm chú, Trịnh Tư Nguyên thì nghe với vẻ đầy hứng thú, còn Đàm Duy An lại nghe trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ú ớ cái hiểu cái không.
Bắn liên thanh suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, Tần Hoài mới lột tả xong hai loại cảm giác huyền diệu kia.
Càng về sau miệng Tần Hoài càng khô khốc, nếu không phải Tô Càn tinh ý bưng trà ra cho Tần Hoài làm ngụm nhuận họng, thì hắn cá là bây giờ giọng mình đã khàn đặc luôn rồi.
Ơ kìa, khoan đã, sao tự dưng Tô Càn lại bưng trà ra cho mình nhỉ?
Tần Hoài căng mắt nhìn kỹ lại, liền phát hiện đám học việc đến từ Tri Vị Cư không sót một mống nào đều đang thả hồn treo ngược cành cây. Nói là lười biếng thì cũng không hẳn, bọn họ chỉ đang cố làm ra vẻ chăm chỉ làm việc, nhưng thực chất là đang vểnh tai lên hóng hớt, giả vờ bận rộn sấp mặt nhưng thực tế chẳng đụng tay vào việc gì, dám chắc nãy giờ đã hóng được không ít rồi.
Ngay cả Cổ Lực cũng đang đứng ở quầy bếp cách đó không xa mà vểnh tai nghe trộm.
Lý Hoa và Bùi Hành thì lại càng khỏi phải bàn, hai người bọn họ gần như dí sát rạt vào Đàm Duy An để quang minh chính đại hóng chuyện luôn rồi.
Nãy giờ mình kể chuyện sinh động như thật, lôi cuốn hấp dẫn đến mức đó cơ à?
Khả năng diễn đạt ngôn từ khi nói thật của mình bây giờ xịn xò thế này rồi sao?
Thấy Tần Hoài đưa mắt nhìn sang, mọi người liền tỏ vẻ ngượng ngùng rồi lảng đi chỗ khác, ngay cả Tô Càn cũng chỉ lẳng lặng rót thêm một chén trà rồi xách ấm chuồn thẳng.
Mọi người đều nằm lòng tính cách của Tần Hoài, một khi Tần Hoài đã chịu bô bô cái chuyện này giữa thanh thiên bạch nhật, giọng điệu lại còn ngày một oang oang hơn, chứng tỏ hắn chẳng hề bận tâm chuyện bị người khác nghe thấy. Nhưng Tần Hoài không để tâm là một chuyện, hắn đâu có phát thiệp mời mọi người xúm lại nghe, vậy nên cái trò nghe lén này dĩ nhiên vẫn cứ phải lén lút thì mới đúng bài.
Trên thực tế Tần Hoài cũng chẳng hề bận tâm thật, hắn quay sang nhìn thăng vào Tang Lương: "Cậu đại khái đã hiểu cái cảm giác mà tôi miêu tả là như thế nào chưa?”
Tang Lương tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ: "Cũng lờ mờ hiểu được chút xíu rồi."
"Cái này giống y chang kiểu ngộ đạo của nhân vật chính trong tiểu thuyết kiếm hiệp ấy, phải luyện tập điên cuồng, tích lũy đến một mức độ nhất định, rồi vô tình vớ được kỳ ngộ phá vỡ nút thắt, đả thông hai mạch Nhâm Đốc, một sớm bừng sáng thức tỉnh."
"Thế nên sư phụ tôi bảo tôi chưa tìm được cảm giác không phải vì thực lực của tôi cùi bắp, mà là do tôi đã tích lũy đủ lông đủ cánh rồi, nhưng vẫn chưa chạm tới cảnh giới ngộ đạo."
"Tôi vẫn luôn cắm đầu vào khổ luyện nêm nếm, đâm sầm vào cái ngõ cụt của gia vị, càng luyện lại càng sốt ruột, càng vội vàng lại càng chẳng thấy bến bờ, càng mù mờ lại càng tuột mất cảm giác."
"Giống hệt như mấy hôm trước tôi cứ vắt óc suy nghĩ xem Giải Hoàng Tương rốt cuộc là cái cảm giác gì, trong đầu lúc nào cũng chỉ lớn vởn Giải Hoàng Tương, thế là lại càng mù tịt về cảm giác của nó. Mấy ngày nay tôi bắt đầu đồn tâm trí vào Câu Khiếm, không thèm đoái hoài xem Song Giải Bao cần thứ Giải Hoàng Tương gì nữa, thế mà tôi lại đần ngộ ra được cái cảm giác mà Giải Hoàng Tương cần tìm rồi."
"Tôi ngộ ra rồi, thảo nào Tần Hoài cậu lại khuyên tôi muốn luyện nêm nếm thì đi luyện đao công với hỏa hầu. Con người ta một khi đã chui vào ngõ cụt thì đào đâu ra lối thoát, đao công, hỏa hầu, nêm nếm đều là kỹ năng cơ bản của bếp món mặn, cả ba thứ này hỗ trợ lẫn nhau, đường nào rồi cũng sẽ dẫn đến thành Rome cả thôi."
"Tôi kẹt cứng trên con đường nêm nếm gia vị, đâu có nghĩa là tôi cũng sẽ tắc tịt trên con đường đao công và hỏa hầu. Đường này cụt thì ta bẻ lái sang hai đường kia, chỉ cần tôi cày đao công với hỏa hầu đủ nhiều, đủ đỉnh, thì sớm muộn gì kỹ năng nêm nếm của tôi cũng sẽ đốn ngộ mà tìm được cảm giác thôi!"
Tần Hoài: ... Cậu hiểu kiểu gì vậy? Sao tôi lại chẳng hiểu cái mô tê gì thế này?
Chẳng đợi Tần Hoài mở miệng, Tang Lương đã tiếp lời: "Tôi lại ngộ ra thêm một điều nữa rồi."
LVQ8371