Theo lời Đàm Duy An tiết lộ, những học việc này bình thường ở Tri Vị Cư rất ít có cơ hội độc lập đảm đương một phía, tự tay làm Điểm Tâm từ đầu đến cuối để mang ra bán. Dù sao Tri Vị Cư cũng là đệ nhất đại môn phái của giới bạch án, yêu cầu đối với đầu bếp rất cao, khâu kiểm soát chất lượng Điểm Tâm cũng cực kỳ khắt khe. Ngay cả Tô Càn phần lớn thời gian cũng chỉ phụ việc cho Chư sư phụ, chứ đừng nói đến những học việc tinh anh bình thường này.
Về một khía cạnh nào đó, đến Vân Trung Thực Đường giao lưu quả thực là một cơ hội tốt cho đám học việc này, không chỉ là để học hỏi, mà còn giúp họ hiểu được cảm giác thực sự trở thành một vị sư phụ Điểm Tâm là như thế nào.
"Đó là chưa kể hôm nay Tang Lương còn tới, cậu ấy là đầu bếp Hoài Dương Thái, nếu cậu ấy chịu tùy tiện nấu vài món cơm nhân viên thôi thì bữa ăn của bọn con chắc chắn sẽ được cải thiện đáng kể."
Tào Quế Hương như có điều suy nghĩ gật đầu, hỏi: "Đúng rồi, cô nhớ con từng nói, Tiểu Tang cũng tới đây giao lưu. Cậu ấy định ở lại bao lâu?"
"Chuyện này con cũng không rõ lắm, tối hôm qua cậu ấy chỉ nhắn một câu rồi hôm nay vác mặt tới luôn. Nhưng chắc là sẽ ở lại nửa tháng trở lên, chiều nay Tang Lương có nhắc tới việc tuần sau sư phụ cậu ấy có việc phải đi vắng nửa tháng, hình như là ra nước ngoài, nên cậu ấy mới tranh thủ khoảng thời gian này đến chỗ bọn con giao lưu."
Tào Quế Hương suy nghĩ mười mấy giây, lại hỏi: "Vậy nếu cả tuần đầu tới giao lưu mà cậu ấy không học được gì thì hơi thiệt thòi nhi, Tiểu Tang giỏi nhất mảng nào?”
"Đao công ạ, nhưng lần này cậu ấy muốn giao lưu về mảng nêm nếm gia vị. Đương nhiên, mục đích chính cậu ấy đến đây là để giúp bọn con xuống bột năng, cùng nghiên cứu Giải Hoàng Tương, cậu ấy khá hứng thú với món này." Tần Hoài thành thật đáp.
Tào Quế Hương trong lòng đã có tính toán, không nói gì thêm, rất rõ ràng là bà đang suy tính chuyện gì đó.
Tần Hoài cũng im lặng, chờ Tào Quế Hương mở lời trước.
Khoảng ba bốn phút sau, Tào Quế Hương lộ ra vẻ đã quyết: "Thế này đi, bảo con lập tức quay về đây chắc chắn là không được, con còn có việc buôn bán cần xử lý, lại thêm bao nhiêu đồng nghiệp đến giao lưu nữa."
"Nhưng để muộn quá cũng không ổn, kỹ thuật xuống bột năng này của con phải có người ở bên cạnh giám sát. , x ` ˆ . . ^ -- . . ^* K4 „1P Nếu cứ để con tự mày mò làm bừa, cô sợ lại giống như đao công, nhiễm thói xấu rồi thì rất khó uốn nắn lại.
"Tiểu Tang lặn lội đường xa tới đây giao lưu, ở lại cũng chừng nửa tháng, con vứt người ta ở đấy không ngó ngàng tới cũng kỳ, trong nghề của chúng ta làm gì có kiểu giao lưu như vậy."
"Ngày kìa con có thể về đây được không?" Tào Quế Hương nhìn Tần Hoài.
Cũng chính là ba ngày sau.
Tần Hoài nghĩ ngợi một lát, thực ra trên lý thuyết thì ngày nào hắn cũng có thể về được. Chỉ cần không phải Tào Quế Hương nổi hứng bất tử, sáng gọi điện thoại bắt hắn đặt vé máy bay tối có mặt ở Việt Tỉnh luôn, thì về cơ bản hắn đều sắp xếp được thời gian.
Làm ông chủ chính là sướng ở điểm đó, thời gian vô cùng tự do.
Hơn nữa chỉ cần không vắng mặt quá lâu thì khách hàng đều có thể thông cảm, các khách quen của Vân Trung Thực Đường đã dần quen với việc Tiểu Tần sư phụ thỉnh thoảng lại bốc hơi một hai ngày.
Dù sao họ không chấp nhận thì cũng đành chịu, hồi Tần Hoài đi Hoàng Kí giao lưu, khách hàng dẫu có không cam lòng thì cũng chẳng thể giống mấy ông bà lớn tuổi lắm tiền nhiều của ở chung cư Vân Trung vác xác bám theo tận Cô Tô, chỉ đành mòn mỏi ở nhà chờ đợi.
Nghĩ tới thôi cũng thấy trào nước mắt chua xót.
Tần Hoài nhẩm tính lại xem mấy ngày tới có việc gì quan trọng không, phát hiện ngoài chuyện nghiên cứu Song Giải Bao ra thì chẳng còn việc gì sất, bèn quả quyết gật đầu: "Được ạ."
"Nhưng ba ngày nữa con sang chỗ cô để học đao công giai đoạn tiếp theo ạ? Thế có phải hơi sớm quá không? Con cảm thấy trình độ đao công của mình vẫn chưa đủ để bước sang giai đoạn tiếp theo." Tần Hoài hơi thắc mắc.
Hắn vẫn rất biết mình biết ta, sự tự mình hiểu mình này không chỉ thể hiện ở kỹ năng nhào bột và trộn nhân mà hắn am hiểu, mà còn thể hiện ở cả khoản đao công và canh lửa mà hắn cực kỳ gà mờ.
Mỗi ngày luyện đao công xong, có tiến bộ hay không, có bị lụt nghề không, điểm thuần thục tăng nhanh hay chậm, Tần Hoài căn bản chẳng cần ngó bảng thuộc tính, trong lòng hắn tự có đáp án.
Mặc dù hiện tại nếu chỉ nhìn vào bảng thuộc tính, đao công cách cấp Trung chỉ còn hơn 100 điểm thuần thục, nhưng Tần Hoài biết tỏng 100 điểm này trong vòng ba ngày căn bản là cày không nổi.
Tần Hoài cảm giác cơ chế của điểm thuần thục này chính là cấp càng thấp thì càng khó cày, cấp càng cao thì lại càng dễ.
Từ cấp Sơ lên cấp Trung chỉ cần 1 ngàn điểm thuần thục, cấp Trung lên cấp Cao là 1 vạn, cấp Cao lên cấp Đại sư là 10 vạn, cấp Đại sư muốn thăng tiếp cần 100 vạn. Bỏ qua con số 100 vạn khoa trương của cấp Đại sư sang một bên, thì tốc độ cày 1 ngàn điểm từ cấp Sơ lên cấp Trung chưa chắc đã nhanh hơn 1 vạn điểm từ cấp Trung lên cấp Cao.
Theo cảm nhận cá nhân của Tần Hoài, mỗi ngày hắn không hề cố ý luyện nêm nếm gia vị, chỉ làm Điểm Tâm bình thường thôi mà điểm thuần thục nêm nếm cứ tăng vù vù. Còn ngày nào cũng mài mặt ra cày đao công cực khổ như thế, mà điểm thuần thục đao công lại cứ ì ạch như rùa bò, đủ thấy mấy cái điểm thuần thục này có tư duy và cơ chế tăng điểm của riêng nó.
LVQ8371