Tào Quế Hương nhồi phần "nước dùng” vừa làm xong vào bụng con cá lù đù, dùng mọc tôm bịt kín miệng lại, xếp vây cá, giăm bông thái sợi và tôm nõn khô lên trên mình cá, nêm nếm gia vị đơn giản rồi cho vào nồi hấp.
"Xong rồi, món Quán Canh Hoàng Ngư đến bước này cơ bản là hoàn thành, chỉ cần hấp lửa vừa và to trong mười lăm phút là có thể cho ra lò." Tào Quế Hương nói: "Nhiều lúc cũng không thể trách cô lười làm mấy món lớn thế này. Mấy món này nói thật thì khâu nấu nướng cuối cùng lại rất đơn giản, nhưng công đoạn chuẩn bị ban đầu thì lại quá phức tạp."
"Chỉ vì mười lăm phút hấp này mà phải mất tới mười lăm tiếng đồng hồ để chuẩn bị đấy."
Tần Hoài cười bảo: "Sư phụ, nghề đầu bếp Điểm Tâm của chúng con cũng y chang vậy mà. Khâu hấp bánh bao cuối cùng chỉ mất vài phút, nhưng thời gian chuẩn bị trước đó thì dài đằng đẵng."
"Hồi trước bố mẹ con mở quán ăn sáng, ngày nào cũng phải dậy từ lúc hơn hai giờ sáng."
"Cũng phải, con có giác ngộ này rất tốt, không sợ phiền phức.” Tào Quế Hương theo thói quen "câu cá” gật gật đầu, bắt tay vào làm món tiếp theo.
Tần Hoài: ... Trương Chử mà chịu khó luyện tập kỹ năng "câu cá" với Tào Quế Hương thì khéo đã câu được cá lớn từ đời thuở nào rồi.
Những món ăn còn lại Tào Quế Hương đã từng làm trước mặt Tần Hoài rồi nên bà không thuyết minh nữa. Chính xác mà nói thì có giải thích cũng chẳng ích gì, bởi vì hắn căn bản là xem không hiểu.
"Sư phụ, vậy sau khi cô nghỉ việc, Ông Chủ của cô còn mở nhà hàng nữa không?" Tần Hoài tò mò hỏi.
Từ những lời miêu tả vừa rồi của Tào Quế Hương, Tần Hoài nghe ra được số mạng của vị Ông Chủ này cực kỳ tốt.
Ông Chủ là thẻ N phế vật cũng chẳng sao, nhân viên toàn thẻ SSR mà độ trung thành lại max bình, nguyên cả quá trình toàn được gánh còng lưng.
"Tất nhiên là không rồi. Ban đầu lão Thạch đâu có mở nhà hàng. Ông ấy xuất thân là ngư dân, ngày nào cũng ra biển đánh cá. Hồi đó nghèo lắm, nấu ăn thiếu gia vị mà còn chẳng nỡ cho thêm dầu. Đám ngư dân như lão Thạch ăn cá với hải sản toàn là đồ hấp suông, loại mà đến một giọt dầu cũng tiếc không dám cho vào ấy."
"Cách nấu này nói hoa mỹ thì là giữ nguyên hương vị nguyên bản của hải sản. Ăn thử một hai lần cho biết thì còn được, chứ ăn năm này qua tháng nọ thì ai mà chịu thấu, ngửi thấy mùi thôi là đã buồn nôn rồi."
"Nhà lão Thạch mấy đời làm ngư dân, từ nhỏ đã ăn như thế nên nằm mơ cũng khao khát được ăn một bữa cơm trắng cho no bụng. Về sau chính sách mở cửa, ông ấy không muốn làm ngư dân nữa nên hùa theo người ta đi buôn hải sản. Lão làm ăn thì dở nhưng vận khí lại khá tốt, kiếm được ối tiền. Ban đầu ông ấy là người buôn hải sản đấy."
"Thạch Ông Chủ vốn xuất thân là dân buôn hải sản, thế mà mở nhà hàng xong lại còn bị người ta chèn ép nguồn hàng được cơ á?" Tần Hoài kinh ngạc đến ngây người.
So với Thạch Ông Chủ, Hoàng An Nghiêu vẫn còn có chỗ đáng khen, ít ra Thiếu Đông Gia sẽ không bị người ta chặn nguồn hàng theo cái kiểu này.
"Thế nên cô mới bảo lão Thạch không biết làm ăn, con người ông ấy là vậy đấy, thật thà quá mức. Lúc đầu người ta nói gì ông ấy cũng tin sái cổ, bị chèn ép mấy lần rồi mới dần dần khôn ra. Nhưng cũng chính vì tính ông ấy thật thà, cô mới đồng ý làm đầu bếp cho nhà hàng của ông ấy."
"Hồi đó cô và lão Trương đều không có suất về thành phố, lãng phí thanh xuân ở nông thôn mấy năm trời, trơ mắt nhìn hai đứa con lớn dần đến tuổi đi học. Bí thư thôn nhờ quan hệ tìm cho lão Trương công việc làm thời vụ ở xưởng gỗ trên huyện Cầu, nhưng lương thời vụ thì làm sao đủ nuôi miệng bốn người nhà cô. Lúc ấy cô định vay mượn ít tiền mở cái sạp bán cơm bình dân ở huyện Cầu rồi, thì Thạch Ông Chủ tìm đến."
"Tay nghề của cô thì giỏi thật, nhưng vào cái hoàn cảnh đó con có kêu gào mình giỏi cũng vô dụng. Vợ chồng cô ở dưới quê thì chỉ có tiếng tăm trong loanh quanh mấy cái làng. Tay nghề mộc của ông Trương nhà con cũng thuộc hàng đỉnh của chóp đấy chứ, nhưng không tiền, không quan hệ, không có cửa. Bí thư thôn mỏi gãy cả lưỡi, chạy vạy nhờ vả khắp nơi mà cũng chỉ xin được cho ông ấy một chân làm thời vụ đó thôi."
"Lão Thạch lúc đó cũng là bị người ta xúi giục nên mới ra huyện Cầu mở nhà hàng. Ông ấy nghĩ mình vốn dĩ làm nghề buôn hải sản, nắm trong tay nguồn hàng thì sẽ không bị ai lừa. Kết quả là mặt bằng thuê xong xuôi hết rồi thì gã đầu bếp đã chốt trước đó lại lật lọng không làm nữa. Bí thư Lão Tần ở thôn các con biết được tin này liền lặn lội đến báo cho bí thư thôn cô. Thế là bí thư thôn cô chạy đi tìm lão Thạch, nhờ vậy mà cô mới có việc làm đấy."
"Ai mà ngờ làm một mạch suốt bao nhiêu năm. Nhà hàng buôn may bán đắt đến mức lão Thạch bỏ luôn cả cái nghề buôn hải sản của ông ấy, ngày nào cũng ru rú ở nhà hàng chi để chờ đến giờ ăn cơm.”
Vị Thạch Ông Chủ này có khi nào là họ hàng với Hàn Quý Sơn không nhỉ? Sao số hai người này đều sướng thế không biết?
Chẳng lẽ ông ấy cũng có một trợ lý tên là Văn Diêu Ngư?
Trương Chử vốn nãy giờ vẫn ngồi trên sô-pha nghịch điện thoại, nghe Tào Quế Hương nhắc đến Thạch Ông Chủ liền chạy ra hóng chuyện, hùa theo: "Con người lão Thạch đúng là không chê vào đâu được."
LVQ8371