Cảm thấy đi làm quá mệt mỏi cũng không sao, chỉ cần tốc độ tay đủ nhanh, vận khí đủ tốt, cướp được một ly Trần Bì Trà, Giáp Phương bắt cậu sửa 17 bản tài liệu xong nói cho cậu vẫn là bản thứ nhất tốt, cậu đều có thể cười... Được rồi, căn bản cười không nổi, chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận, hơn nữa trong lòng đem 17 bản phương án này tất cả đều quăng vào mặt hắn, tát cho hắn mười bảy cái.
Cho dù Điểm Tâm của Tiểu Tần sư phụ khó giành, thì cũng có Tô Bính, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tam Đinh Bao và Bánh Thịt Tiên Nguyệt Bính của Tiểu Trịnh sư phụ, bốn loại này là Điểm Tâm cố định của Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên không giống Tần Hoài, mấy ngày liền chỉ làm một loại Điểm Tâm là khó chịu, hắn vô cùng hưởng thụ loại cuộc sống nghìn bài một luật, mỗi ngày đều làm giống nhau, thậm chí mỗi ngày làm loại Điểm Tâm nào vào giờ nào đều muốn cố định cho tốt.
Đàm Duy An không chỉ một lần lặng lẽ nói với Tần Hoài rằng Trịnh Tư Nguyên nhất định có bệnh cưỡng chế, ít nhất trong chuyện làm Điểm Tâm, bệnh cưỡng chế của hắn vô cùng nghiêm trọng.
Thực đơn Điểm Tâm phong phú, để cho những vị khách của Vân Trung Thực Đường có thể chấp nhận dễ dàng việc mấy ngày không được ăn đồ do Tiểu Tần sư phụ làm, sau khi nghe được tin tức bi thảm này thì ồ lên một tiếng, sau đó tiếp tục ăn Điểm Tâm.
Đúng vậy, đây chính là thực khách trưng thành nhất của Vân Trưng Thực Đường, biểu hiện của Hứa Đồ Cường, hay còn gọi là Hứa đại gia.
Lúc Hứa Đồ Cường nghe được tin tức này thì đang ăn Bánh Gạo Nếp Giang Mễ.
Hứa Đồ Cường ăn là phần Bánh Gạo Nếp Giang Mễ cuối cùng bán hôm nay, là Tần Hoài cố ý giữ lại cho ông, là món ăn nhỏ quý hiếm, ăn đến trong lòng ông ấm áp.
Bởi vì cảm động trước sự nhiệt tình và kiên trì của Hứa Đồ Cường với Bánh Gạo Nếp Giang Mễ, Tần Hoài quyết định tạm thời đưa Bánh Gạo Nếp Giang Mễ vào thực đơn cố định của mình, buổi chiều nào cũng làm Bánh Gạo Nếp, buổi sáng thì bán Bánh Gạo Nếp.
Bởi vì Bánh Gạo Nếp phải làm trước một ngày, mỗi ngày Tần Hoài sẽ không dùng toàn bộ nó để làm Bánh Gạo Nếp Giang Mễ, có một bộ phận sẽ làm thành Súp Bánh Gạo Nếp, bán vào buổi tối.
Khuất Tĩnh gần đây không trực đêm, toàn bộ đều là lịch làm việc ban ngày, mỗi buổi tối đúng giờ đến Vân Trung Thực Đường ăn cơm tối, thuận tiện mang Điểm Tâm mà Tần Hoài để lại cho cô về nhà giữ lại buổi sáng ngày thứ hai làm bữa sáng.
"Hứa Đồ Cường, ông từ khi nào quan hệ với Tiểu Tần sư phụ tốt như vậy?" Tiền đại gia dùng thần sắc hoài nghi dò xét Hứa Đồ Cường, trong ánh mắt tràn đầy nghi ngờ ông có vi phạm quy ước hay không.
Hứa Đồ Cường ngấu nghiến ăn Bánh Gạo Nếp, không nói chuyện, loại thời điểm này nói chuyện dễ dàng nghẹn chết phải đi cấp cứu.
Chờ ăn xong Bánh Gạo Nếp, Hứa Đồ Cường mới uống hai ngục trà xuôi cổ, chậm rãi nói: "Cái gì gọi là tôi khi nào quan hệ với Tiểu Tần sư phụ tốt như vậy, quan hệ giữa tôi và Tiểu Tần sư phụ vẫn luôn rất tốt. Ông Tiền ông đừng quên, lúc trước là ai là người phát hiện tay nghề của Tiểu Tần sư phụ đầu tiên, ai mang các ông tới nơi này ăn bữa sáng."
Nói xong, Hứa Đồ Cường tức giận bất bình liếc mắt nhìn Vương đại gia đang đứng ở cửa bếp, chuẩn bị đi vào bếp: "Ông đừng có ở đây nói móc tôi, có bản lĩnh thì ông đi mà nói móc Vương Lão Căn. Ai có số mạng tốt như ông ấy, chúng ta đều ngồi ở bên ngoài ăn, ông ấy đều ngồi ăn ở bên trong."
Lời này vừa nói ra, mâu thuẫn lập tức chuyển hướng, Tiền đại gia bàn số 9, Đinh Nãi Nãi cùng một vị đại gia khác không rõ tên tất cả đều dùng ánh mắt hâm mộ ghen tị hận nhìn về phía Vương Căn Sinh đứng ở cửa phòng bếp, trên mặt từng người tràn ngập vẻ muốn thay thế.
“Số mạng Vương Lão Căn sao lại tốt như vậy chứ? Chuyện tốt gì cũng để cho ông ấy đuổi kịp, phá dỡ, du lịch Cô Tô, món ăn riêng, cái gì mà số mệnh đây.” Trên mặt Đinh nãi nãi từng đầy vẻ ghen ghét, “Vì sao Tiểu Tần sư phụ lại mời ông ấy nếm gạch cua? Tôi cũng rất hiểu gạch cua.”
"Trước nhà trẻ của chúng ta có một cô giáo, bà con thân gia của hàng xóm chính là người bán Giải Hoàng Tương."
Loại quan hệ họ hàng xa xôi này cũng không tính là thân thích thì đừng nói ra.
Mọi người chỉ có thể tiếp tục dùng ánh mắt ước ao ghen tị và không hiểu nhìn chằm chằm Vương Căn Sinh.
Thực tế, không chỉ trong đại sảnh có rất nhiều người dùng loại ánh mắt này nhìn chằm chằm ông, trong bếp cũng có người dùng ánh mắt này nhìn chằm chằm ông, người kia chính là Đàm Duy An.
Hôm nay người phụ trách việc xuống bột năng cho Giải Hoàng Tương là Tang Lương. Tiện thể nhắc tới, bởi vì Tang Lương đi nhầm vào một căn tin xã khu lấy bạch án làm chủ, dẫn đến hắn nhất thời không tìm được mình nên làm gì, không làm việc lại toàn thân khó chịu, vì thế buổi sáng và buổi trưa đã làm thay công việc của hai đầu bếp bếp món mặn ít tồn tại ở căn tin.
Trưa hôm nay, nhà ăn có một nửa món ăn đều do Tang Lương xào.
Thực khách ăn những món Tang Lương xào cũng cảm thấy buổi trưa hôm nay không biết vì sao lại ăn nhiều hơn, vốn dĩ một bữa cơm chỉ có thể ăn một cân, hiện tại hận không thể ăn bốn cân. Cảm thấy mùa hè sắp đến, phải bắt đầu kiêng kem giữ miệng, dân giảm cân chân không nhấc nổi, càng hận không thể vừa tự tát miệng mình vừa ăn cơm.
Vừa chửi thầm sao mình lại thèm như vậy, mới bắt đầu giảm béo cái gì cũng muốn ăn, vừa vùi đầu ăn lấy ăn để, một phần cơm ăn xong còn phải gọi thêm một phần.
LVQ8371